- Tên Truyện: Bảo Bối Là Sát Thủ.- Tác giả: Miu- Couple: |Syaoran x Sakura| |Eriol x Tomoyo|- Giới hạn độ tuổi: 16+- Thể loại: Longfic, hiện đại, hành động, ngược, sủng ,ngọt, pink, HE. - Trạng thái: Full (90 chap + 5 phiên ngoại)********************- Văn án: + Anh - Li Syaoran: Một cảnh sát tài năng của cục cảnh sát Tokyo, điềm đạm, lạnh lùng, dứt khoát, là mẫu người lí tưởng trong mắt các cô gái. Nhưng cuộc sống của anh bắt đầu đảo lộn bởi một cô sát thủ mang biệt danh - Cherry.+ Cô - Sakura Kinomoto: Một sát thủ đứng đầu thế giới ngầm, bang chủ của Moon - một băng nhóm Mafia nổi tiếng. Cô lạnh lùng, tàn nhẫn, giết người không chớp mắt nhưng khi ở trước anh cô chính là không - thể - ra - tay!+ Một sát thủ đem lòng yêu một cảnh sát, những tưởng cuộc tình của họ sẽ không có một kết thúc tốt đẹp? Nếu nghĩ như vậy thì bạn đã lầm rồi! Tình yêu có thể thay đổi một con người, họ đang ở trên hai con đường khác nhau, đi theo hai lối đi khác nhau, nhưng con tim họ đều hướng về nơi cuối con đường kia, nơi mang hai từ "Hạnh Phúc"...*********************- Ai muốn mang đi hoặc chuyển ver thì nhớ nói Miu một tiếng nha :)) đừng lặng thầm mang đứa con tinh thần của Miu đi mà chưa có sự cho phép của Miu T^T- Truyện chỉ có duy nhất trên Wattpad.TRUYỆN TUI VIẾT TỪ HỒI CÒN TRẺ TRÂU NÊN ĐÂM RA NHẢM DỮ LẮM :v TÌNH TIẾT NGÁO ĐÁ CỰC KÌ :v CÁC ĐỘC GIẢ ĐỪNG BẮT BẺ TUI NHÁ :)))Ngày đăng: 07/08/2016Ngày hoàn thành: 03/08/2017…
🌺 Từ nhỏ Cẩn Ngôn đã không thích ăn mặn , loại thức ăn hảo hảo làm cho nó ngon miệng vẫn thường là rau củ quả . Ba mẹ thường xuyên lo lắng cho việc " ăn chay trường " này của năm cân muối , họ làm mọi cách cũng chỉ để nó có thói quen ăn uống giống như một người bình thường. Nhưng hầu như đều vô vọng ...🌺 Cho đến một ngày họ có nằm mơ cũng không nghĩ ra , khẩu vị của con họ lại " mặn " đến muốn tăng huyết áp .Dùng nhiều năm để khẳng định một chân lý , họ không hề sinh ra một " Tiểu hoà thượng " , mà chỉ là chưa đủ thời gian để biến thành " Ma sói đói " . ***Tiêu Nhất Nhi có một hôm gọi điện đến mách phu quân của mình , nói Cẩn Ngôn con gái tâm lý biến thái hướng về phía Tần Lam hô dõng dạc : " Lớn lên con muốn lấy dì " Ngô Gia Kỳ trên tay một sấp hồ sơ hảo hảo cười vui vẻ , thâm tâm tự khắc cho rằng Nhất Nhi phu nhân thật sự lo xa : " Được rồi Nhất Nhi ngoan , Cẩn Ngôn của chúng ta còn rất nhỏ " ( BHTT ) Dì Ơi, Đợi Con Lớn Được Không ?Tác giả: Phiên Nhi Liêu ( Phiu Phiu )#PhiuPhiu…
Tác giả: Bệ Hạ Bất Thượng TriềuTình trạng cv : 324 chương + 11 phiên ngoạiEdit: Dã MiêuTình trạng dịch: đang tiến hành---> Chương 1 đến 90 lấy từ @khanh1112 (mình có chỉnh một số lỗi sai ngữ pháp cùng chính tả)----> Chương 91 đến 335 sẽ do mình làmP/S: Là một editor mới nên không có nhiều kinh nghiệm nên mong mọi người thông cảm và đóng góp ý kiến nhẹ nhàng.Nếu bạn nào thấy lỗi chính tả thì cứ để lại bình luận nha. Khi nào mình edit full bộ này sẽ lần theo dấu vết để sửa cho hoàn chỉnh.Không có lịch cụ thể nhưng mình sẽ không để các bạn chờ chương quá lâu.Văn ánSố phận của Diệp Sở sống ở thời dân quốc vô cùng bi thảm.Xuất thân của nàng là danh viện nổi tiếng nhất Bến Thượng Hải, đáng tiếc rằng sự tồn tại của nàng chỉ vì phụ trợ nữ chính bạch liên hoa.Sau khi trọng sinh, Diệp Sở muốn dỡ xuống ánh sáng của nữ chính tiểu bạch hoa, làm mặt của nàng đều bị đánh sưng lên, nàng lại chỉ có thể mang ơn đội nghĩa với Diệp Sở.Nàng là vai ác lớn nhất trong câu chuyện, là đóa hoa cao lãnh mà mọi người cầu cũng không được.Lục Tam thiếu trong lời đồn thanh tâm quả dục, sau khi gặp được Diệp Sở, hàng đêm xao động bất an.Hắn thích nhất bộ dáng được dung túng làm càn của Diệp Sở.Đây là một câu chuyện xưa kể về đại boss vai ác ăn sạch sẽ thiên kim kiều tiếu.Văn án 2:Hắn vốn không gần nữ sắc, lại vì nàng khom lưng.Diệp Sở muốn báo thù, rời xa nhân vật phản diện, không nghĩ tới...Hắn đem nàng áp ở trên tường, thanh âm trầm thấp, hơi thở nguy hiểm:"Nàng đang trốn ta? Ân?"Hai châ…
Tên gốc: 卿本包袱 Tác giả: Nhĩ Nghiên Edit: Zinny Thể loại: Cổ đại, hài. Câu chuyện về một đứa con bị bỏ rơi cùng một sát thủ máu lạnh lưu lạc. Thẩm Thế Liên lớn lên tại một vùng vịnh hẻo lánh, cả đời không gặp được mấy nam nhân. Ngày gặp Phượng Thất Thiềm, hắn cầm quỷ kiếm, đứng ở đầu dốc, máu đỏ tươi nhuộm đầy đất vịnh, hờ hững nói một câu "Trốn nhiều năm như vậy, sống cũng đủ rồi." khiến lòng nàng lạnh toát. Kỳ thật nàng muốn nói, "Tiên sinh, ta chỉ đi ngang qua thôi mà."…