⋆˚🐾˖°
Thành thật mà nói, Trương Chiêu chưa bao giờ nghĩ mình là kiểu người sẽ đi cứu trợ động vật, hay làm bất cứ điều gì liên quan tới động vật, mặc cho em đang chuẩn bị thực tập tại bệnh viện Thú y thành phố. Thế nên về việc có một con cún nhỏ với màu lông xanh lá kì quặc trong nhà em, Trương Chiêu đành phải đổ lỗi cho thời tiết mưa tầm tã hôm ấy làm đầu em bị chập mạch, khiến em cảm thấy cún con kia bơ vơ tội nghiệp, rủ lòng thương xót. Ban đầu, em cũng chỉ định nuôi nó một thời gian rồi tặng lại cho ai khác. Nhưng vì màu lông khác lạ ấy mà chẳng một ai ngó ngàng tới những bài đăng nhận nuôi của em, vậy là con cún kì quặc ấy cứ ở lì nhà em như thế.
Giờ cún con đã có tên riêng rồi, em đặt tên cho con là Sâm Dứa cho hợp với màu lông sáng rực ấy. Sâm Dứa lúc mới về còn nhỏ xíu, nằm gọn trong lòng bàn tay em. Nhưng ăn dầm nằm dề ở nhà em mãi, chú cún nhỏ ngày nào đã to oạch ra như một bụi cây biết đi. Trương Chiêu còn mua cho chú chiếc vòng cổ gắn chuông, nên lúc nào quanh tai cũng nghe tiếng leng keng lanh lảnh.
Gần đây sắp tới mùa thi kết thúc học phần, lần thi này còn quan trọng hơn cả vì chúng quyết định bệnh viện thực tập nên Trương Chiêu chẳng dám lơ là. Vậy nên em cắm cọc ở thư viện nhiều hơn hẳn, đôi lúc chỉ về nhà để dắt Sâm Dứa đi dạo rồi lại đi tiếp. Hậu quả của việc học cả một học kỳ trong hai tuần là em đổ bệnh ngay sau khi thi xong môn cuối, nằm mê man ở nhà cả ngày dài.
Sâm Dứa là chú cún ngoan, thấy Trương Chiêu ở lì trong phòng cả ngày thì không dám quậy phá làm phiền, chỉ là Sâm Dứa vẫn lo lắng lắm, muốn vào xem Trương Chiêu có cần uống thuốc không. Cún bình thường thì chẳng biết mở cửa phòng đâu, may mà Sâm Dứa là nhân thú lai tạp giữa người và rồng nên mới biết mở cửa đấy. Lúc hắn ló gương mặt điển trai vào, cả căn phòng đã nóng rực, ngập mùi của chính em.
Trương Chiêu vẫn còn mụ mị lắm, nghe tiếng cửa phòng mở toang mà cũng chẳng nhúc nhích nổi chút nào. Tầm mắt em cũng mờ mịt, vẫn thấy được một bóng hình mon men từ cửa đến giường em, nhưng không đủ để nhận ra người đó là ai. Người kia cứ thế đứng ở cạnh giường mà nhìn em một lúc lâu, tiếng thở dốc ngày một dồn dập, cơ thể cũng run lẩy bẩy. Nhưng Trương Chiêu chẳng có sức mấy mà quan tâm, em chỉ quan tâm vì người hắn tỏa ra luồng nhiệt mát lạnh, chưa cần chạm vào mà đã làm em thích mê. Thế là em cứ dịch lại gần mép giường, để rồi dán da thịt nóng rực của mình lên bàn tay đang khép hờ.
Khó cho Vương Sâm Húc, vài phút trước vẫn còn là Sâm Dứa, khi vốn chỉ định vào phòng để đưa thuốc cho Trương Chiều mà bây giờ lại bị Trương Chiêu níu chặt cả tay. Càng khó hơn cho Vương Sâm Húc là Trương Chiêu bình thường thì mặt lạnh, còn có phần cọc cằn, nhưng khi sốt lên rồi thì gò má lại đỏ ửng, cả cơ thể ướt sũng lóng lánh vì túa mồ hôi. Loài rồng có niềm đam mê đặc biệt với những thứ lóng lánh như pha lê. Dù Vương Sâm Húc đã là con rồng trưởng thành, biết hóa hình, cũng biết kiềm chế, và thậm chí đã cố dứt tay khỏi cái níu giữ của Trương Chiêu. Nhưng đến cuối cùng, hắn vẫn là rồng, vẫn khó lòng từ chối một cặp mắt lóng lánh hay một cơ thể đỏ bừng lóng lánh.
"Ưm... đừng đi, đừng đi mà..."
Lại còn nũng nịu như thế, Vương Sâm Húc hít một hơi sâu, lần đầu tiên trong đời phải kiềm chế bản thân đến vậy. Dù đũng quần đã căng phồng và tay vẫn bị gò má em cạ lên cạ xuống, Vương Sâm Húc vẫn không quên được việc em đang sốt cao. Thế là thay vì cố gắng đút thuốc cho em như bình thường, Vương Sâm Húc đã nảy số một cách khác mà cả hai đều thích. Hắn để mặc Trương Chiêu cọ tới cọ lui trên tay mình, thậm chí ngồi hẳn lên giường để em dễ bề ôm ấp. Nhân lúc ấy, hắn bón cho em từng ngụm thuốc bằng chính đôi môi của mình.
Tin hay không, Vương Sâm Húc chưa bao giờ hôn ai. Vậy nên dù hắn có thô bạo và gấp gáp thế nào, những nụ hôn lên môi em vẫn mang chút ngây ngô, đầu lưỡi đầy gai nhọn cứ xộc hết cả vào khoang miệng ẩm ướt. Nhưng ấy là đã đủ để Trương Chiêu mềm nhũn cả người, tay cứ bấu chặt lấy bờ vai rắn rỏi của hắn, phần mông đào trượt lên trượt xuống đũng quần thể thao mặc vội. Đến khi bát thuốc cạn sạch, hai dương vật của loài rộng đã cạ ướt cả quần lót của em, còn em thì đã bắn đầy tinh dịch lên cơ bụng săn chắc.
Hai ngón tay hắn phết lấy phần tinh dịch trắng đục, nhẹ nhàng nhấn chúng vào lỗ hậu vốn đã hơi ươn ướt. Cái lỗ háu ăn nuốt trọn cả hai ngón tay thô ráp, mút mát nhiệt tình như đòi được chịch. Vương Sâm Húc đè ngửa em lên nệm giường, một tay vẫn quậy loạn trong lỗ hậu em, một tay xoa nắn dương vật nhỏ đã rỉ đầy tiền tinh. Khi hắn nhấp dương vật vào, đầu khấc chọc thẳng lên điểm nứng gồ thịt làm em cong người rên rỉ. Em lại cào từng vệt dài trên vai hắn, than rằng em đau lắm, nức nở đòi hắn rút ra. Vậy mà chỉ sau vài cú đẩy hông và vài cái nút ngực, đôi mắt em đã trợn trắng vì sướng.
Lỗ hậu của em quá chật hẹp cho dương vật thô to của hắn, nhưng bù lại vừa nhiều nước vừa biết hầu hạ, lần nắc nào cũng thít chặt dương vật mãi chẳng buông. Vương Sâm Húc thích mê cảm giác được lỗ dâm liếm mút nên nhấp cú nào cũng lút cán cú đấy, thô bạo đến mức nước dâm quanh bên dưới đã bị đánh đến sủi bọt trắng. Dương vật còn lại của hắn cũng cương cứng hệt như cái đang ở trong lỗ đĩ của em, cọ sát lên dương vật nhỏ hơn của em theo từng lần đẩy hông. Cả điểm nứng lẫn dương vật của Trương Chiêu đều bị cặc của Vương Sâm Húc chơi, đến cả đầu vú cũng bị hắn nút sưng tấy lên.
Đến khi tinh dịch trắng đục ngập trong lỗ hậu, Trương Chiêu đã lên đỉnh lần thứ ba trong đêm, lên đỉnh vì bị đợt tinh dịch nóng hổi bắn vào điểm nứng. Tâm trí em lúc này mới tỉnh táo được đôi chút, mới nghe được tiếng leng keng quen thuộc, nhìn thấy cái vòng cổ quen thuộc. Vậy mà khi em ngẩng đầu lên, gương mặt kia lại chẳng quen thuộc tí nào.
"Mày là thằng chó nào đây?"
"Em nói vậy là sao? Tôi là Sâm Dứa của em đây mà?"
Chưa kịp để Trương Chiêu tiêu hóa được thông tin 'người đẹp trai vừa nắc mình là con chó xanh lè mình nhận nuôi', Vương Sâm Húc đã rục rịch đòi được ăn thêm lần nữa. Khi nãy có xuất tinh thì cũng chỉ là một dương vật của hắn được xuất tinh, còn một dương vật nữa đang chờ được nhấp em đây. Trương Chiêu ban đầu vẫn giãy giụa rất kinh, còn đòi đánh chết Vương Sâm Húc. Nhưng rồi khi nhận ra hắn có thể nhấc bổng mình chỉ bằng một tay, em đã thôi không thèm phản kháng nữa.
Hắn bế em ra ban công, bắt em phải ngước mặt về phía sân trường vắng vẻ, tay kề lên lan can còn mông thịt phải vểnh lên cho hắn đụ. Lỗ hậu vẫn còn nhiễu đầy nước dâm lẫn tinh dịch, dương vật hắn chỉ cần đẩy nhẹ là đã lại lút cán. Tay hắn còn liên tục đánh lên thịt mông nõn nà, mắng em chỉ ngồi học thôi mà mông lại mẩy thịt như gái điếm. Nhưng Trương Chiêu đã thật sự bị dương vật nắc thành đĩ nhỏ ngu ngốc, nghe hắn mắng mỏ cũng chỉ biết nhè lưỡi đòi được nhấp mạnh thêm. Em còn bắt lấy bàn tay đang thảnh thơi của hắn, để chúng áp lên đầu vú ngứa ngáy. Hậu quả là em vừa bị đụ vừa bị chơi ngực, rên lớn đến mức vang vọng cả khoảng sân.
Sau khi cả ký túc xá đã nghe thấy tiếng giao cấu dung tục của cả hai, Trương Chiêu bị hắn xuất đầy tinh vào khoang miệng nhễu nhão nước bọt. Hắn còn vừa xuất tinh vừa khen em nuốt tinh giỏi, từ giờ chỉ cần ăn tinh dịch của hắn mà sống qua ngày.
commission ngắn mừng edg và húc chiêu có chiến thắng đầu tiên tại london.
cảm ơn @saosangchoi đã tạo ra chíc còm nóng như trận đấu hôm nay của húc chiêu ọ.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net