Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

oneshot

haruchiyo khi trưởng thành chưa từng mong cầu một gia đình hạnh phúc trọn vẹn. trong suy nghĩ của hắn, gia đình đã không còn quan trọng.

vậy mà trớ trêu thay, cái gì không muốn nhất, ngồi không nó lại tự tìm đến.

"em mang thai rồi."

takemichi mang giấy khám thai đến đưa tận tay cho hắn. nếu là mọi lần nhìn thấy mặt takemichi, haruchiyo sẽ phản ứng rất gay gắt như thể em ăn hết của nhà hắn ta. nhưng lần này, có lẽ bất ngờ nên haruchiyo chẳng nói năng gì, chỉ chầm chậm nhận lấy tờ giấy, đọc đến xuyên thủng từng từ từng chữ in đen trên đó.

"là con tao thật sao?"

"em chưa từng làm với ai ngoài anh."

haruchiyo ngẩng đầu đối diện với đôi mắt xanh không gợn sóng của takemichi. hắn day thái dương, nét mặt của đối phương quá đỗi bình tĩnh, khiến hắn không thể tìm ra kẽ hở của sự dối trá. đồng thời, takemichi mà hắn biết không phải người sẽ nói dối để đổ vỏ cho hắn, em ghét hắn còn chưa hết.

có lẽ là do sự cố cách đây một thời gian ngắn nên mới dẫn đến chuyện mang thai này. nhìn omega nhỏ bé lại ngốc nghếch, yếu đuối, nghèo rớt mồng tơi ngồi đối diện mình, haruchiyo vuốt mặt thở dài. tuy là kẻ điên, nhưng hắn biết bản thân phải có trách nhiệm thế nào đối với omega mang trong mình đứa con của hắn.

có con với kẻ mình ghét ròng rã suốt mười hai năm ư? đến chết hắn chưa từng nghĩ tới. ngay lúc này, haruchiyo chỉ muốn hét lên đầy nghiệt ngã. nhưng rồi hắn tự trấn an, bây giờ nuôi một người mang bầu, sau này nuôi thêm một đứa trẻ, sẽ đơn giản thôi.

"dọn đồ sang ở với tao."

...

haruchiyo trong mắt người khác là kẻ dễ thích nghi, luôn cẩn thận trong công việc, làm việc rất nhanh chóng, gọn gàng. vậy mà khi chăm sóc một omega mang thai, hắn lại vụng về, lóng ngóng vô cùng. nếu ai bắt gặp được cảnh đó, chắc hẳn sẽ trố mắt khó tin rồi chuyển sang cười khành khạch.

hắn từng chăm sóc mẹ khi mẹ mang thai senju, nhưng lúc đó hắn nhỏ xíu, giúp được bao nhiêu. còn hiện tại hắn đang một mình chăm sóc takemichi từ đầu tới cuối. những ngày đầu tiên, mọi thứ diễn ra không quá khó khăn, cùng lắm buổi tối dành thời gian bóp tay bóp chân cho người kia được thoải mái. rồi dần dần, những giai đoạn sau đó, mọi thứ đi chệch với quỹ đạo của hắn.

takemichi bắt đầu ốm nghén làm haruchiyo phát hoảng cả lên. hắn nào biết người mang thai bị ốm nghén sẽ kinh khủng thế đâu. đồ ăn hắn nấu, em chạy vào nhà vệ sinh nôn. đồ ăn hắn đặt bên ngoài, em cũng chạy vào nhà vệ sinh nôn. haruchiyo bên cạnh vuốt lưng cho takemichi dễ chịu hơn, ngoài mặt thì tỏ ra bình tĩnh, sâu bên trong là mớ cảm xúc hỗn độn. có phiền phức, cũng có thương cảm. người kia vốn gầy gò nay càng gầy hơn, khiến hắn phải chạy đi chạy lại để tìm ra món em ăn vừa miệng. người gì mà phiền nhiễu chết đi được!! thà đá quách ra khỏi nhà cho xong!!

ốm nghén thì thôi khỏi nói, tâm tính người kia thay đổi liên tục làm hắn lao đao theo. takemichi xưa nay hiền lành, bị haruchiyo gắt gỏng cũng chỉ ấm ức chịu đựng cho qua. thế mà giờ đây mang thai con hắn, leo lên đầu hắn ngồi luôn. vừa ý thì cười, không vừa ý thì chửi, lúc bị hắn lớn tiếng thì lại khóc. hắn đau đầu, phát mệt với người này.

"sanzu, em muốn ăn kem."

"mày điên à?! đêm rồi ai đi mua kem cho mày. mày hành tao cả ngày chưa đủ mệt hả?!!"

"nhưng em..."

haruchiyo đờ người khi takemichi mếu máo, vài giây sau nước mắt liền tuôn rơi như đứa trẻ đòi kẹo mà không được bố mẹ đồng ý. may thay họ đang trong nhà, nếu đang ở ngoài đường chắc người ta tưởng hắn bắt nạt người mang thai mất.

"ở nhà đợi tao đi mua kem."

"cho em đi với."

"ở... tùy mày."

ban đầu haruchiyo định cho takemichi ở nhà, mà thấy mắt em ươn ướt, nghĩ tới cảnh đối phương khóc nhè thì lại đinh tai nhức óc, hắn đầu hàng, đành dắt em theo ra ngoài cửa hàng tiện lợi gần nhà. hắn mặt mày nhăn nhó suốt dọc đường, người kia mang thai con hắn mà tưởng đâu làm chủ hắn không!! ghét hắn nên mới hành hạ hắn đây mà!!

omega trong thai kì rất bện hơi bố của con mình, thành ra haruchiyo xin phép boss làm việc tại nhà trong khoảng thời gian takemichi mang thai. thiếu hơi hắn, chắc đối phương lại mè nheo khóc lóc mất. vì bện hơi alpha nên haruchiyo ở đâu, takemichi ở đấy. em hay lấy đồ hắn mặc, hoặc hắn vào bếp nấu cho em ăn, em đứng bên cạnh quan sát. hắn phơi đồ, em lẽo đẽo theo giúp. hắn đi tắm, em đòi vào tắm chung. đến khi đi ngủ, cả hai phải nằm chung thì takemichi mới chịu được.

căn phòng tắt đèn tối om, nguồn sáng duy nhất là từ màn hình điện thoại của haruchiyo. hắn lướt lướt gì đó, rất chăm chú, nhìn kĩ hơn thì đó là cách chăm sóc người mang thai. xem qua hàng trăm video chăm sóc người mang thai, thế mà hắn vẫn vụng về. hoặc có thể do takemichi quá phiền toái nên hắn mới vất vả.

bỗng một cánh tay vòng qua eo hắn ôm lấy, hắn tắt điện thoại, nhẹ nhàng xoay người mặt đối mặt với em. ngay lập tức, như tìm được hơi ấm cùng mùi hương alpha thân thuộc, takemichi rúc vào lòng hắn. khoảng cách giữa hai người thu hẹp không thừa milimet nào.  may mắn hôm nay em còn ngủ ngon, bình thường nhiều khi kêu gào đau nhức đủ chỗ, hắn phải xoa bóp cả đêm mới chịu ngủ. haruchiyo bất mãn, mang hai cục nợ này về làm gì chẳng biết nữa, hắn đúng là điên rồi.

vì cả hai đang sát gần nhau nên haruchiyo cảm nhận được độ nhô lên ở phần bụng của takemichi. tính tò mò nổi lên, hắn lén lút đặt tay rồi xoa xoa cái bụng nhô lên chút xíu ấy. không biết nó mọc chân chưa nhỉ? chẳng hiểu não hắn chập mạch chỗ nào mà tự nhiên hắn cười. điên rồi.

haruchiyo trở thành người ba đầu sáu tay lúc nào chẳng hay. một mình hắn cân từ việc ở tổ chức đến việc bếp núc, dọn dẹp các thứ, còn takemichi cứ thong dong tận hưởng vô cùng sung sướng khiến hắn nghiến răng ken két ghen tị.

bụng takemichi ngày càng nhô cao hơn, đồng thời chứng nghén ăn giảm dần đi. được cái này thì mất cái nọ, tần suất haruchiyo thức đêm xoa bóp tay chân cho em tăng lên đáng kể, em thì đau lưng khó ngủ. vì thế quầng thâm mắt của cả hai đều đậm thêm qua từng ngày. takemichi ngồi trên giường xem tivi ăn snack, đằng sau là haruchiyo ra sức đấm lưng cho em thoải mái.

"anh ơi, lát mình đi ăn mì ramen đi."

takemichi hí hửng nói với haruchiyo. haruchiyo nhìn đồng hồ thở dài thườn thượt, mười một giờ đêm còn chỗ nào mở nữa đâu. vì người kia ương bướng, nên hắn bất đắc dĩ vẫn phải chiều theo. đêm tối muộn, cả hai lang thang một lúc mới tìm được một quán ăn đêm.

"em muốn ăn cay."

lại mè nheo. haruchiyo khẽ chau mày, nhưng thay vì lớn tiếng như những ngày đầu tiên, hắn vươn tay xoa mái tóc đen mềm của takemichi, dịu giọng nói chuyện giống người chồng hiền lành nuông chiều bạn đời bé bỏng.

"nghe tao, không ăn cay. sinh xong đi rồi thích ăn cay bao nhiêu tuỳ ý."

thấy takemichi dẩu môi bất mãn, haruchiyo phì cười, nhéo má em. nhìn một lượt, rõ ăn thì nhiều mà người vẫn gầy nhom, chỉ có bụng là to tròn. hắn thầm than, đứa con trời đánh, bao nhiêu cái khổ đẩy cho bố mẹ, còn lại cái gì vui vẻ sung sướng nó hưởng hết.

khi bụng takemichi tăng thêm một vòng, haruchiyo liền dắt em đi mua đồ mới. nói là mua đồ cho takemichi, thế nào cả hai lại kéo nhau vào khu đồ cho em bé đi loanh quanh mấy vòng chưa chịu rời đi.

haruchiyo chăm chú ngắm nhìn những đôi giày bé xíu trưng bày trên kệ, đôi mắt ánh lên tia sáng long lanh, khoé môi khẽ cong lên, trong lòng bỗng dưng hồi hộp khó tả. trong vô thức, hắn lấy một đôi giày bỏ vào giỏ. cùng lúc đó, takemichi loay hoay ở gian hàng quần áo quay về, trên tay là bộ đồ em bé đáng yêu bỏ tiếp vào giỏ.

cả hai giương mắt nhìn nhau, sau đó bật cười với nhau đầy ấm áp. người ngoài trông vào còn hạnh phúc theo, đâu thể nghĩ được trước đây cả hai như chó với mèo.

những tháng cuối cùng của thai kì, bụng takemichi nhô to lắm, khi em nhìn xuống bàn chân của mình cũng bị bụng bầu che khuất. takemichi lúc này chợt nhận ra thời gian trôi nhanh thật, em sắp sinh con tới nơi rồi. lén liếc người đàn ông đang cặm cụi bên trong bếp, em chớp mắt to tròn, tò mò không biết đối phương đã chuẩn bị tinh thần chưa.

việc đi lại của em trở nên khó khăn hơn, hàng ngày phải nhờ haruchiyo dìu lên tầng. như mỗi tối, hắn dành thời gian đấm lưng, xoa bóp cho em. sau đó, cả hai rúc vào ngủ chung một chiếc chăn ấm. những ngày bụng takemichi còn phẳng lì hoặc nhô lên chút xíu, haruchiyo đã quen được vòng tay takemichi ôm trọn, giữa cả hai không có kẽ hở. giờ đây bụng em to vượt mặt, muốn được ôm cũng khó, lại sợ em bị ép bụng khó chịu, hắn hụt hẫng chấp nhận cái ôm hời hợt, trong lòng bứt rứt chẳng thôi.

ánh mắt haruchiyo khẽ dừng lại trên khuôn mặt đang say giấc của takemichi. ngứa mắt quá, hắn chỉ muốn nhéo một cái cho bõ ghét. bàn tay chạm vào mái tóc mềm, chuyển xuống sờ nhẹ vào bên tai, rồi mân mê bên má hắn nuôi phúng phính như bánh bao, sau đó nhẹ nhàng xoa cái bụng tròn của em. đột nhiên, haruchiyo cảm nhận được cái gì đó vừa đạp vào lòng bàn tay hắn. hắn tròn mắt ngơ ngác, tiếp tục đặt tay lên bụng tròn, nó lại đạp thêm một cái nữa như thể đang giao tiếp với hắn qua hành động.

đứa bé đang chuyển động!

nghĩ về đứa bé nghịch ngợm trong bụng takemichi, trong lòng hắn ấm áp khó tả. trong vô thức, hắn cười, nụ cười dịu dàng hiếm hoi trong cuộc đời hắn. hắn không ngốc nghếch giống takemichi, vì vậy hắn nhận ra bao nhiêu yêu thương, dịu dàng nhất của hắn, hắn đều dành trọn cho đối phương tựa như tình cảm sâu sắc giữa hai người bạn đời dành cho nhau. hắn không biết tình cảm ngọt ngào này chớm nở trong trái tim hắn từ bao giờ, nhưng hắn sẽ không phủ nhận nó. trong cơn mơ màng, hắn hôn lên môi mềm của em, một nụ hôn trộm đầy dịu êm.

có lẽ cuộc đời đã định takemichi là bạn đời của haruchiyo này.

cứ đến lịch hẹn khám thai định kì, haruchiyo chưa bao giờ để takemichi tự đi một mình. hắn sợ em sẽ gặp nguy hiểm. chưa kể, bụng bầu lớn làm em đi lại khó khăn, hắn phải ở cạnh để dìu em đi.

nữ bác sĩ mỉm cười hiền hậu thông báo kết quả cho cả hai rằng đứa bé khỏe mạnh. haruchiyo nhẹ nhõm trong lòng, đồng thời hãnh diện không thôi vì bản thân góp phần không nhỏ. hắn tận tâm chăm lo cho takemichi và đứa bé đến thế, không khỏe mạnh mới lạ.

"nếu hai vợ chồng có quan hệ, nhớ nhẹ nhàng thôi nhé."

nói đến đây, mặt cả hai cùng hẹn nhau đỏ bừng, bàn tay đan chặt dưới bàn cũng nóng hầm hập toát mồ hôi. hắn và em cười ngại ngùng, gật gật đầu đã hiểu.

haruchiyo vốn định độc thân đến cuối đời, ngay cả việc quan hệ với bất kì ai cũng chưa từng nghĩ đến, hắn không phải loại đàn ông hở tí là lên giường với một người phụ nữ xa lạ. còn chuyện lên giường với takemichi trước đây, hai người cùng cho là sự cố. vì thế, hắn tự cho mình trong sạch. nói đến việc quan hệ với một người mang thai, hắn chẳng dám, hắn sợ cả mẹ lẫn con bị làm sao. nhưng đấy chỉ là ban đầu.

"a... ưm... anh ơi..."

"sao? em đau à?"

hai cơ thể nóng bừng, nhớp nháp dính sát lấy nhau. mùi mochi đào quyện lấy hương vanilla ngọt ngào. haruchiyo ôm trọn takemichi trong lồng ngực, hơi nóng phả vào bên tai em khi hắn thầm thì lo lắng. thân dưới đang động cũng theo đó mà dừng lại. hắn rúc đầu vào hõm cổ đối phương, tham lam hít lấy mùi sữa tắm còn vương vấn.

"em không đau. em buồn ngủ."

em xoay đầu hôn lên trán hắn. được em thơm thơm, hắn như bùng nổ, vòng tay ôm em chặt thêm.

"anh dừng lại nhé?"

"không sao. anh cứ làm đi."

"được chứ?"

"được mà. nghe em đi."

được sự cho phép, hắn tiếp tục nâng niu cơ thể em. hắn đặt từng nụ hôn phớt lên từng vị trí trên làn da trắng nõn mềm mại ấy. ngón tay thon dài trêu đùa đầu vú hồng hào, bên dưới nhẹ nhàng động. người kia rên nỉ non chẳng khác nào tiếng mèo con, kích thích hắn mãi không thôi, nhưng hắn vẫn phải gồng mình kiềm chế. rốt cuộc là sợ em đau. âu yếm thêm một lúc, hắn dừng lại, sau đó dọn dẹp cuộc âu yếm ấy.

takemichi lúc này đã buồn ngủ díp mắt nhưng không chịu ngủ. em chịu đựng, đợi đến khi haruchiyo ôm vào lòng mới yên tâm mà thiếp đi.

hắn ôm em từ đằng sau, trước khi bản thân chìm vào giấc ngủ thì hôn lên vành tai em, thấp giọng bộc bạch.

"anh yêu em."

...

"anh ơi, hình như em sắp...!!"

cơn đau quặn thắt đột ngột ập tới, takemichi ôm bụng tái mét mặt, bấu chặt lấy cánh tay haruchiyo. em đau, hắn cũng đau, móng tay em bấu chặt lấy da thịt hắn rỉ cả máu. cơn đau giúp hắn tỉnh táo, liền nhanh chóng đưa em đến bệnh viện.

đi qua đi lại bên ngoài phòng chờ, haruchiyo lo lắng cồn cào ruột gan, liên tục áp mặt vào cửa kính xem em ra sao. và rồi, tiếng khóc của em bé cất lên, vang dội cả căn phòng. hắn đứng bên ngoài nghe được, trán tựa vào cửa, khoé mắt đỏ hoe, vừa xúc động vừa lẩm bẩm, "ồn ào y hệt mẹ nó". M

haruchiyo thở phào khi quá trình sinh con diễn ra suôn sẻ. bế đứa bé trên tay, nó nhỏ xíu, lọt thỏm trong vòng tay, cảm giác thật lạ lẫm. hai mắt đứa bé tròn xoe, chớp chớp ngây ngô nhìn thế giới. haruchiyo nhăn mặt, buông lời chê bai.

"đồ xấu xí, làm mẹ con mệt rồi kìa."

hắn thủ thỉ trách móc con, bế con đung đưa theo nhịp êm ái. khi con ngủ, hắn đặt con vào nôi rồi ngồi xuống bên cạnh giường takemichi. takemichi vừa mới chuyển vào phòng hồi sức, vì mệt nên đã ngủ từ lúc nào.

nhìn khuôn mặt tái nhợt của takemichi, haruchiyo cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt. hắn đan ngón tay mình vào tay em, đau lòng hôn lên mu bàn tay đối phương. hắn khẽ vuốt lọn tóc bết dính sang một bên, sau đó lại cúi xuống hôn nhẹ lên trán em đầy yêu thương.

"vất vả cho em rồi."

haruchiyo tiếp tục hành trình ngày đêm chăm sóc bạn đời sau khi bạn đời sinh con. ở bệnh viện thêm mấy ngày, gia đình ba người cuối cùng cũng được trở về tổ ấm. trước đó họ còn được bệnh viện tặng một tấm ảnh chụp gia đình đầm ấm.

takemichi tựa đầu lên vai haruchiyo, haruchiyo bế đứa con tên là chiharu. trong tấm ảnh, cả ba đều cười tươi rói, nhưng rạng rỡ nhất vẫn là bạn đời của hắn, nhì là chiharu, còn bét là hắn. dù cố cười tươi đến đâu thì vẫn không thể giấu nổi sự kiệt quệ sau bao ngày chăm bẵm hai mẹ con.

cầm tấm ảnh trên tay, haruchiyo ngắm không rời mắt. cảm giác vừa mơ hồ vừa chân thực làm sao. nhìn lại hiện thực, takemichi dựa vào người hắn ngủ, chiharu cũng đang ngủ ngoan, hắn nhận ra đây là gia đình, một gia đình hạnh phúc mà hắn từng ao ước, từng gạt bỏ, cũng từng nghĩ mình không xứng đáng có được.

haruchiyo, tưởng chừng sẽ là kẻ cô độc đến cuối đời, giờ đây đã có mùa xuân ấm áp của riêng mình.

...

"về sớm thế?"

"người ta có vợ con rồi. đâu như anh."

"đừng để mùi thuốc lá của chúng mày ám lên người tao."

haruchiyo cáu gắt quát tháo, sau đó rời khỏi căn phòng vương mùi thuốc lá và rượu vang. đi đến cửa, hắn bất chợt gặp mikey. mikey trầm ngâm một hồi, rồi thấp giọng cảnh cáo.

"chăm sóc cậu ấy và đứa trẻ cho tốt. nếu không tao sẽ giết mày."

"tôi biết rồi."

xe ô tô lao vun vút trên đường, điều đó chứng tỏ người lái mong chờ được trở về tổ ấm của mình nhiều đến thế nào. xe dừng lại trước căn biệt thự, haruchiyo bước xuống, tốc độ của hắn dần tăng khi gần đến cánh cửa.

"anh về rồi."

"ba... ba..."

trước mắt hắn là khung cảnh bình yên thân thuộc, takemichi chơi với con đợi hắn, chiharu miệng bốc mùi sữa bập bẹ gọi hắn mỗi lúc hắn về. hạnh phúc mà hắn muốn, đơn thuần chỉ có vậy.

"anh về rồi. hai mẹ con ở nhà chơi với nhau có vui không?"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net