- Tôi thích cô - Lời nói trầm ấm vang lên bên tai cô- Anh đừng đùa nữa có được không? Chẳng vui chút nào! ( ̄△ ̄) - Cô như đang lảng tránh điều gì đó- Tôi không đùa - Vẻ mặt nghiêm túc, vô cùng nghiêm túc - Vậy do tôi nghe nhầm- Người như tôi. . .cô không thích sao? - Anh có chút ngạc nhiên - Anh nghĩ người như anh tôi phải thích ư? ~( ̄~ ̄)~ Ôm cô gái ấy vào lòng, anh lên tiếng: - Tôi sẽ chứng minh. . . cô cũng thích tôi !…
Tác giả: Yêu QuáiNguồn: wikinam.netThể loại: Đam mỹ, tương lai, trọng sinh, song khiết , tinh tế, chủ thụ, sảng văn, xuyên thành vai ác, 1v1, tinh phân công.Tóm tắt: Vạn người ghét Sở Diễn chết đi, sau khi trải qua nhiều đau khổ y được trọng sinh trở lại. Sau đó, y công lược các kẻ thù của mình, khiến bọn họ hối hận.Phong cách viết: Sáng tạo, hài hước, nhẹ nhàng.…
Hán Việt: Cổn, lão tử bất yếu nhĩ liễuTác giả: Diệp Ức LạcEditor: luftmensch05Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, trọng sinh, hào môn thế gia, gương vỡ lại lành, vườn trường, tra công tiện thụ, tiểu bạch, ngược tra, sinh tử văn, 1x1, HE.Độ dài: 166 chương + 11 phiên ngoại✰⋆。:゚・*☽:゚・⋆。✰⋆。:゚・*☽:゚・⋆。✰⋆。:゚・*☽Văn ánSản nghiệp gia tộc bị bạn trai cướp đi, cậu thì bị vô tình vứt bỏ.Nhìn bạn trai bước vào lễ đường kết hôn với người khác, cuối cùng cậu cũng học được từ bỏ.Tỉnh lại sau giấc ngủ, phát hiện mình trở lại 5 năm trước.Đợi đã, cậu nhớ hôm nay là ngày người kia nói chia tay với cậu.Cậu còn muốn dính chặt lấy, một khóc hai nháo ba thắt cổ nữa sao?Vẫn là nên chiếm trước thời cơ nói: "Cút, ông đây không cần anh nữa."✰⋆。:゚・*☽:゚・⋆。✰⋆。:゚・*☽:゚・⋆。✰⋆。:゚・*☽Đôi lời của mình:1. TRA CÔNG TIỆN THỤ, TRA CÔNG TIỆN THỤ, TRA CÔNG TIỆN THỤ, điều quan trọng xin phép nói 3 lần, công trong truyện có tính cách cực kỳ cực kỳ tệ. Và có vài chi tiết trong truyện rất ảo ma, nên hãy cân nhắc trước khi lọt hố.2. Mình hoàn toàn không biết tiếng trung gì cả và đây còn là bộ đầu tay của mình, nên bản edit này chỉ có thể truyền tải được nội dung của truyện khoảng 70%-80% thôi. Vì thế sẽ có vài chỗ vẫn còn sai sót, mong các cậu thông cảm hoặc có thể góp ý để bản edit này hoàn thiện hơn nữa nha ~( ̄▽ ̄~)3. Truyện edit phi thương mại và chưa có sự đồng ý của tác giả, nên mong mọi người đừng chuyển ver và mang đi nơi khác nhé.…
Đường Tiểu Nhiễm nói: " Chấp niệm của em quá lớn rồi, nếu em cứ sống mà không thể ôm lấy anh, em sẽ phát điên mất thôi."Mỗi người ai cũng có một chấp niệm của riêng mình, chấp niệm của Đường Tiểu Nhiễm thật ra chính là Thẩm Mộ Diễn.Đường Tiểu Nhiễm quá cố chấp, cố chấp đến mức biến thành chấp niệm. Mà chấp niệm này làm tổn thương người khác, làm tổn thương chính mình.Đường Tiểu Nhiễm không quan tâm đến vết thương của mình, thứ cô ấy quan tâm lại là tổn thương anh, tổn thương người khác. Chính vì thế mà đến khi hiểu được đạo lí này, cô đã làm ra việc khiến ai cũng không ngờ đến: cô quyết định chia tay, trả tự do cho anh.Nhưng cũng chính như cô nói, nếu cô cứ sống mà không thể ôm lấy Thẩm Mộ Diễn cô nhất định sẽ phát điên lên. Đường Tiểu Nhiễm đã quá mệt mỏi, thời khắc những đám mây phủ kín cả bầu trời hoàng hôn, trong căn hộ của mình, cô lặng lẽ giữa một vũng máu, nét mặt vô cùng bình thản, cô cứ nghĩ cuối cùng cũng rũ bỏ được tình yêu này nào ngờ không thể gạt bỏ được chấp niệm.Thẩm Mộ Diễn đã đạt được giấc mộng tự do mà anh hằng theo đuổi, nhưng để mất cô rồi mới phát hiện ra cuộc sống này vì sao bỗng nhiên trở nên nhạt nhẽo đến như vậy, cảm giác như vừa mất đi một thứ gì đó vô cùng quan trọng. Đường Tiểu Nhiễm, anh hối hận rồi. **************Nguồn: vietwritter.comP/s: Đăng để lưu >.<…