.
Viết chưa tốt nhưng cảm ơn vì mọi người đã đọc ạ hjc hjc meo meo (viết trong trạng thái ko tỉnh táo gomenasai)
!Cảnh báo: có yếu tố bạo lực, tự sát, sang chấn đa thế hệ, cân nhắc trước khi đọc.
Mọi nhân vật và sự kiện trong truyện là giả tưởng, không liên quan đến đời thật.
_
Hình như tôi đã làm sai gì đó.
Ahn Keonho được che bởi một tấm vải trắng. Ánh đèn mờ của nhà xác bệnh viện cứ chớp tắt liên tục khiến tầm mắt tôi mờ đi.
Một đoạn da thịt của Keonho lộ ra ngoài tấm vải trông nhợt nhạt đến đáng sợ. Nó khiến tôi nhớ đến người mẹ quá cố của mình. Trong ký ức mơ hồ của tôi, mẹ lúc nào cũng dịu dàng, đeo chiếc tạp dề màu nâu và nấu ăn trong bếp. Nhưng thi mẹ lại xuất hiện trong giấc mơ của tôi với khuôn mặt giàn dụa nước mắt và cánh tay đầy những vết thương, bà không ôm tôi mà chỉ ở đó gào khóc, mắng tôi là thứ nghiệt chướng xui xẻo.
Rằng bà hối hận khi sinh ra tôi.
Về phần cha, tôi thậm chí còn chẳng thể nhớ nổi khuôn mặt ông. Mẹ bảo tôi giống cha, nhưng hình như bà không vui vì điều ấy. Cha tôi thường say xỉn khắp nơi và trở về nhà vào đêm khuya. Mười hai giờ, khi cả thành phố chìm trong tĩnh lặng, tiếng mẹ tôi khóc than và tiếng đập phá đồ đạc cứ vang lên không ngừng trong căn nhà cũ. Tôi khi ấy chỉ còn biết run rẩy trốn vào tủ quần áo, hy vọng rằng cánh cửa tủ kia sẽ bảo vệ tôi khỏi mọi nỗi đau trên thế gian này.
Vào một mùa đông năm tôi lên cấp ba, mẹ được phát hiện đã treo cổ tự vẫn trong phòng ngủ. Tôi nhớ khi ấy mình đã vội vã chạy về nhà, mặc cho nước mắt bị gió lạnh thổi đến rát khô trên khuôn mặt đỏ bừng. Mẹ được người ta khiêng ra dưới một tấm vải trắng, cánh tay lộ ra ngoài đầy những vết sẹo tím xanh đến đáng sợ. Còn cha, không lâu sau tôi nghe nói ông bị bắt, và có lẽ ông sẽ không bao giờ trở về căn nhà này nữa.
Nhiều lần tôi tự hỏi, liệu cha đã từng yêu mẹ chưa? Không phải chúng ta chỉ cưới người mình yêu thôi sao? Có lẽ cha cũng đã từng yêu mẹ tôi, hoặc nhiều hơn những gì tôi biết.
Tôi của năm mười bảy tuổi từng căm ghét và nghĩ mình sẽ không lớn lên giống như cha. Tôi sẽ là một người chồng ân cần chu đáo, yêu thương bạn đời hết mực.
Nhưng một lần nữa khi nhìn Ahn Keonho với khuôn mặt đầy máu run rẩy trong góc phòng.
Tôi biết mình đã nhầm.
_
Những âm thanh đầy ám ảnh trong quá khứ từng bám riết lấy tôi trong những đêm dài.
Nhưng không sao cả, vì Ahn Keonho sẽ dịu dàng ôm lấy tôi. Em an ủi tôi bằng những nụ hôn và dịu dàng lau đi những vệt mồ hơi ướt đẫm trán. Giọng nói của em êm ái vô cùng, tựa như một dòng suối mát lành chảy trôi qua trái tim đã héo mòn của tôi, khiến tôi vô thức nhớ về tiếng hát ru của mẹ thuở bé.
Ahn Keonho xinh đẹp và dịu dàng. Đối với tôi, em ấy chính là mặt trời, vĩnh viễn là như thế.
Và tôi đã tự tay dập tắt tia nắng cuối cùng của cuộc đời mình.
Mùa đông thứ ba kể từ khi chúng tôi bên nhau, Ahn Keonho được phát hiện đã tắt thở trên giường sau khi uống một lượng lớn thuốc ngủ. Lúc nhìn thấy thi thể em hình như tôi đã khóc rất nhiều. Tôi muốn ôm em vào lòng, muốn nói rằng tôi xin lỗi, chắc hẳn em đã giận tôi lắm. Nhưng cuối cùng tôi chẳng làm bất cứ thứ gì, chỉ im lặng nhìn người ta mang thi thể của em đi.
_
Mùa đông đầu tiên sau khi Ahn Keonho mất, tôi ngồi một mình trên ga tàu Seoul giữa đêm khuya. Đây là nơi đầu tiên tôi và em gặp nhau. Loa phát thanh của nhà ga đang cảnh báo về cơn bão tuyết tối nay, nhiệt độ có thể xuống thấp kỉ lục.
Mùi hoa nhài trên chiếc khăn len quanh quẩn trên đầu mũi khiến tôi nhớ về Keonho của nhiều năm về trước. Và có lẽ cũng là thứ duy nhất để tôi có thể nhớ về em.
Tôi lấy từ ngực ra một cuốn sổ, bìa da sờn nâu cũ kĩ. Là nhật ký của Ahn Keonho khi còn sống. Một năm qua, tôi đã thay em viết tiếp cuốn sổ này, tự lừa mình rằng em vẫn còn sống, ở đây, ở ngay bên cạnh tôi.
Tôi lật đến trang cuối cùng của cuốn sổ, tay run rẩy viết. Tuyết rơi trắng xoá vai áo và từng cơn gió lạnh như cắt da cắt thịt đang gào rít không ngừng. Cuối cùng, tôi cẩn thận cất cuốn sổ vào tận sâu trong ngực áo rồi mỉm cười nhắm mắt, chờ đợi được gặp lại Ahn Keonho của tôi.
Anh xin lỗi, Keonho.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net