Editor: nalin_51Author: Minh Khai Dạ HợpVăn án: Gặp phải truyện buồn cũng vui vẻ đối mặt, vẫn tiếp tục hiền lành, tính tình nhã nhặn.Cũng chỉ vì ngày như nắng hạn gặp mưa rào đó--Cô gặp phải Thẩm Tự Chước.*** Trong bóng tối có một bóng dáng co ro, nhìn không rõ, chỉ có một hình dáng phập phồng.Cho tới giờ khắc này, cô mới mơ mơ hồ hồ nhớ ra -- "Bóng dáng" trước mắt này, sau này chính là chồng trên danh nghĩa của cô.Edit vì truyện này hay, trên Wattpad lại Không có Full, nên đừng ném đá mình.…
Được viết theo bộ phim mà tui rất thích "Gia Đình Đức Hạnh" Nhưng truyện sẽ đơn giản hơn trong phim rất nhiều :)))) Đầu tui không thể suy nghĩ nhiều giống như phim được 😂😂…
Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, sủng, hắc bang, tổng tài. HETình trạng: Đang sáng tácTác giả: Tui :))) (tên - bút danh: Tử Ân nhá)Cô và Anh học chung thời Trung học. Lễ tốt nghiệp hẹn nhau gặp mặt. Nhưng anh không đến. Cô thích anh từ lần gặp đầu tiên, hẹn anh trong lễ tốt nghiệp cô lấy hết can đảm để thổ lộ với anh. Nhưng trời không theo ý người, anh không xuất hiện, cô thất vọng. Cô đã từng nói với bản thân mình rằng anh chỉ là một ngã rẽ trên con đường đời mà thôi.... Dần dần thời gian trôi qua. Cô đỗ đại học, nộp đơn xin việc vào trong Tập đoàn của anh. Cô không phát hiện anh chính là Chủ Tịch Tập đoàn ấy. Vừa là người đứng đầu Bạch đạo cũng là Bá chủ Thế giới ngầm, trong tay nắm tất cả quyền lực, thao túng trời đất, sinh mạng đối với anh chỉ là cọng cỏ bên đường. Còn cô, ngây ngây ngốc ngốc giữ cho mình mối tình đầu tốt đẹp, dù bị bắt nạt cũng không phản kháng. Mọi đau thương đều giấu trong lòng...Mối tình học trò còn dang dở liệu rằng có kết thúc tốt đẹp hay chỉ là một chút động lòng khẽ lướt qua giữa cuộc đời bão táp???Anh có phải là một người Chủ Tịch cao cao tại thượng, đứng trên vạn người, hay là còn những bí mật khác mà mọi người vẫn chưa biết???!!Cô là một người hiền lành lương thiện, đã trải qua những bi thương của cuộc đời, mất đi mẹ, nỗi đau thấu tâm can, chịu sự hành hạ từ người cha ruột vô lương tâm của mình... Liệu rằng, cô có thể vượt qua tất cả, đến với bờ bến hạnh phúc hay không??…
Cậu lớn lên trong sự yêu thương bảo bọc của ba mẹ, cậu chuyện đời còn chưa hiểu hết, cậu ghét cái ác và chỉ muốn làm người tốt a, nhưng vì sao khi xuyên vào cậu lại trở thành nhân vật phản diện thế này?? Không được không được, phải làm người tốt, phải thay cái tên phản diện này làm người tốt.Tôi chỉ muốn làm người tốt chứ không muốn làm hoàng hậu của người đâu a hoàng thượng.Cuốn tiểu thuyết mà tôi đọc là đam mỹ a. Nhưng đam mỹ là truyện gì cơ? Nhân vật phản diện ác quá đi a. Sao nhân vật chính không mau phát hiện mà trừng phạt hắn đi? Vì cái suy nghĩ đáng chết đó mà bây giờ hối hận không kịp.( Mộc Ức Thiên hệ liệt ) Thể Loại: Đam Mỹ Xuyên Không, Cung Đình Cổ Trang, Nhất thụ Nhất Công, Sinh tử văn, Đế Vương công Ngây thơ thụ. Tác giả: Song Bích.Xin tôn trọng công sức người viết và không mang đi nơi khác khi chưa có sự đồng ý của tác giả.…
Tên Hán Việt: Khoái xuyên: phản phái nữ phối , nhĩ hữu độcTác giả: Long Cửu GiaEditor: Diệp Hồ Ly wordpress: https://diepholy.wordpress.com/xuyen-nhanh-nu-phu-phan-dien-co-co-doc/Văn án: Boss phản diện đều là người quyền cao chức trọng, ví dụ như:Tể tướng trẻ tuổi đau lòng vì mất đi người mình yêu; Đô đốc Cẩm Y vệ giết người không ghê tay; Đế Vương biến thái khi còn nhỏ chịu đủ mọi loại ức hiếp[1]; Kim chủ đại nhân làm mưa làm gió trong giới giải trí;....Boss phản diện đều có thân thế thê thảm, ví dụ như:Người mình thích chết; người mình yêu chết; người mình quan tâm nhất cũng chết!Hệ thống: "Khẩu hiệu của chúng ta là làm người phụ nữ sau lưng boss! Giúp đỡ boss làm việc lớn! Trợ giúp boss nghịch tập, đi lên đỉnh cao!"Đường Hoan: "Người thích tôi đều sống cô độc cả đời, người cưới tôi đều góa bụa[2] cô đơn, người để ý tôi đều hắc hóa thành biến thái, mẹ nó, tôi quả thực có độc!"[1]ức hiếp: dùng quyền lực, quyền thế bắt người khác phải chịu những điều bất công, oan ức.[2]góa bụa: góa chồng, góa vợ.…
Tất cả mọi người đều biết Cố Trầm chính là một tên chó săn ham hư vinh, chỉ mong kiếm lợi, thích ton hót xu nịnh ôm đùi lớn khắp nơi. Chỉ vì chút lợi nho nhỏ mà để người ta vẫy tay là đến, phất tay là đi, chẳng có chút cốt cách nào cả, quả thực là khác biệt một trời một vực với cậu em Cố Tú của mình.Cố Trầm thật sự không hiểu nổi, cậu chỉ mong muốn bản thân có cuộc sống tốt hơn thôi mà, tại sao bản thân lại rơi vào cảnh bị mọi người ác ý chế nhạo phỉ báng, cuối cùng suy sụp tới mức tự sát. Đến tận khi chết đi rồi, Cố Trầm mới biết hóa ra bản thân cậu cũng chỉ là vai phụ trong một cuốn truyện vạn người mê. Cố Tú mới là nhân vật chính, còn cậu chẳng qua chỉ là chiếc lá xanh làm nền cho sắc hoa hồng.Khi mở mắt lại lần nữa, Cố Trầm đã trở lại mười năm trước. Cậu và Cố Tú vừa xuống núi, bước chân vào trường đại học. Lần nầy, cậu nhất định sẽ cách xa đám nhân vật chính của cốt truyện.Cậu không được người ta yêu thích như Cố Tú, cậu cam chịu.Cậu không còn nịnh nọt lấy lòng người khác nữa, mà chỉ cắm đầu cắm cổ tôi luyện bản thân thành chiếc đùi thô to nhất.Rất lâu sau đó, tổng giám đốc Cố công thành danh toại tiếp nhận phỏng vấn trên ti vi.Phóng viên: "Động lực lập nghiệp của tổng giám đốc Cố là gì?"Tổng giám đốc Cố: "Không ai thích tôi, cũng không có ai coi trọng tôi nên tôi chỉ đành tự mình cố gắng thôi."Nhóm nhân vật trong truyện: "...Có cái rắm ấy."…