Xin vui lòng lưu ý : +Đây là một tác phẩm fanfiction, được viết với mục đích giải trí và phi lợi nhuận. +Truyện không được tác giả chau chuốt nhiều, chủ yếu được viết lúc tác giả đang vui, buồn, lo lắng, tức giận... nên có thể sai chính tả đôi phần, mong bạn thông cảm. +Nhân vật trong truyện được xây dựng với tính cách và hoàn cảnh do tác giả tưởng tượng ra. +Mọi tình tiết, sự kiện và diễn biến đều là sản phẩm từ trí tưởng tượng của tác giả. +Vui lòng không áp đặt nội dung này lên bất kỳ cá nhân hay sự kiện có thật nào. +Nếu không phù hợp với gu đọc, bạn có thể thoát ra hoặc tìm đọc tác phẩm khác. *ĐẶC BIỆT QUAN TRỌNG : tác giả chỉ update truyện trên app W cam, xin vui lòng không đem đi lung tung, bị quính tội tác giả, chính quyền nhìn thấy tôi xóa🫶
[BHTT:] NGƯƠI LÀ NỮ VƯƠNG, TA LÀ ĐẶC CÔNG. Tác giả: Bằng Y Úy Ngã Nội dung: Đô thị tình duyên; thanh mai trúc mã; tình hữu độc chung. Diễn viên: Mạc Tử Hàm, Nhạc Tuyền Ki ┃ Phối hợp diễn: Liễu Phong, Lâu Hướng Tịch, Nam Cung Kiếm, Chu Lăng Tuyết, Sở Phi Vân, Sở Phi Phi. . . ┃…
VĂN ÁN :Mạc Yên Nhiên không thể nào ngờ rằng, chỉ nhờ giả vờ giả vịt mà đã chiếm được tấm chân tình của Thẩm Sơ Hàn, lẽ nào nàng xuyên không thật sự chỉ vì yêu đương với Hoàng Đế?Có nằm mơ cũng không ngờ Hoàng Đế là người thế này: "Khanh Khanh mau tới đây, để lang quân hôn một cái."Bệ hạ, khí phách cao quý lạnh lùng mười phần đã nói lúc trước đâu rồi?Sau này lại phát hiện Hoàng Hậu nương nương cũng là người thế này: "Di Phi mau tới đây, bản cung muốn nghe ngươi kể mấy câu chuyện cổ tích kia."Nương nương, đoan trang hiền lành, tươi mát thoát tục đã bàn lúc trước đâu rồi?Đừng để ý đến ta, ta muốn lẳng lặng, cũng đừng hỏi ta "lẳng lặng" là ai.*Khanh: cách gọi thân mật giữa vợ chồng.…
Tống An Cửu sinh ra trong gia đình quyền thế nhưng cha mẹ lại ly hôn, không ai quan tâm tới cô, khiến cô tự tạo ra cho mình một lớp vỏ bọc mạnh mẽ, phá phách, cô lại thích học lại lớp 12 không muốn lên đại học. Cũng vì vậy mặc cho cha mẹ phản đối kịch liệt cô vẫn quyết định kết hôn với Phó Thần Thương một người mà cô không quen biết chỉ mới gặp một lần.Liệu cuộc hôn nhân này sẽ đi tới đâu?Trích đoạn nhỏ: (1)"Cầm thú! Tôi còn là học sinh cấp ba!""An Cửu, nếu như vậy tôi còn không có phản ứng, đó chính là không bằng cầm thú! Lại nói em già như vậy còn là học sinh cấp ba?""Lại! Già! Vậy! Còn! Không! Già! Bằng! Anh!"(2)"Hút thuốc lá?""Tuyệt đối không có!""Vị giác tới nơi tới chốn của tôi còn không mất tác dụng! Tiền tiêu vặt tháng này cắt năm trăm.""Tại sao a a a!""Uống rượu cắt một ngàn.""Anh không phải người!""Mắng chửi người một chữ ba trăm.""...""Nếu như để cho tôi thấy được em đi xem mắt, cắt toàn bộ tiền tiêu vặt, mặt khác bồi thường phí tổn thất tinh thần cho tôi ba ngàn đồng, không có tiền tôi cũng không ngại dùng thịt bồi thường.""..."…
Tổng giám đốc tập đoàn Sở thị, quyền thế có thể làm nghiêng trời lệch đất, anh tuấn, giàu có, lại rất hào phóng. Phụ nữ loại nào mà hắn không chiếm được?Nhưng tiểu nha đầu tầm thường này, lại cứ cố tình không để hắn vào trong mắt!Tiểu Dã Miêu, lần này nhất định phải cắt bỏ móng vuốt sắc bén của cô!Mạnh mẽ chiếm đoạt, hắn bức ép cô trở thành tình nhân của hắn. Không ngừng đòi hỏi, cô trở thành tù nhân của ác ma. Hàng đêm dây dưa yêu, hắn điên cuồng mê luyến trên thân thể của cô. . . . . ."Mạc Tiểu Hàn, em yêu tôi không?""Không, không yêu. Tôi không yêu anh."Nghe được câu trả lời của cô, hắn nhất thời giận dữ không thôi. Người phụ nữ bé nhỏ này, thật không ngờ lại không tim không phổi! Tốt, miệng cô đã không thành thực, vậy hãy để cho cơ thể cô trả lời thành thực!Lần lượt đòi hỏi hoan ái, nhưng hắn vẫn luôn không biết, người đàn ông cho hắn đội nón xanh cũng chính là hắn! Mà cô cũng không biết, hắn lại là người cha đứa con trong bụng của mình!…
"Một câu chuyện nhẹ nhàng, hài hước với những tình tiết vụn vặt xoay xung quanh tình bạn, tình yêu gia đình và những rung động đầu đời..." ---- Anh cũng không biết từ lúc nào... Chỉ là, anh thích nhìn em ngồi tỉ mẩn đào hầm cho kiến, thích nhìn em nhảy nhót trêu con chó nhà hàng xóm rồi lại cắp mông chạy té khói khi nó bị tuột xích. Thích nhìn em chơi đồ hàng, ép anh và thằng Tùng ăn lá me đất cho bằng được. Thích nhìn em mặc áo của bố, giả làm bác sĩ tâm thần, cột chân cột tay con mèo lại để rồi bị nó cào cho hai phát, sưng vêu mặt. Anh thích em mỗi lần giận anh, lại mò ra vườn, vẽ bậy lên tường: "Đồ Đông chó, đồ chó Đông"... Thích em mỗi sáng nở nụ cười, chào con Rô trước khi đi học. Thích cách em quan tâm đến người khác, không vồ vập, không ồn ào, chỉ lặng lẽ ngồi cạnh, cho họ biết sự tồn tại của em, thích cả lúc em rơm rớm nước mắt, mếu máo nói với anh: "Chết em rồi anh Đông ơi..." Nói đến đây, hắn hơi dừng lại, khe khẽ cười, ngẫm nghĩ một hồi rồi mới nói tiếp. - Có lẽ... từ những cái thích nhỏ nhặt ấy, ngày này qua tháng khác đã tích thành cái thích to lớn, đủ để tạo thành lí do anh thích em...-------------*NOTE: Truyện bắt đầu viết từ năm 2012, 2013 gì đó (Chẳng nhớ chính xác nữa vì lâu quá rồi), cũng đã 6,7 tuổi có lẻ nên mong không bạn nào cmt kiểu sao giống truyện A, truyện B... thế? Block thẳng cánh đấy. Xin cảm ơn!…
- Tên truyện : Phần mềm thẫm mỹ- Tác giả : Jin Qiu - Xuất xứ : Trung Quốc- Dịch : Đinh Công Thành- Thể lọai : manhua, ngôn tình SE, hài hước, viễn tưởng________________________________*Văn án:............Đọc đi rồi biết…