Khi còn đang học cấp ba thì Tương Linh đã thầm mến một chàng trai với vẻ bề ngoài trong veo nhưng lại rất lạnh lùng. Càng không bao giờ dám nghĩ nhìn anh vậy mà lại là người cuồng tình dục. Dù có như vậy thì cô vẫn hy vọng anh cũng sẽ muốn cô. Thật bất ngờ bởi sau nay ước muốn của cô đã thành sự thật, tuy nhiên rằng Lâm Thanh Khải cả ngày lẫn đêm đều muốn cô.…
Tác giả: Khoa Tâm Nhi.Tình trạng : HoànThể loại : 21+, sắc, NP, ngược sủng đan xen, lãng mạn Trong con hẻm của một thành phố xa hoa một cô gái với bộ dạng thảm hại rách rưới cầu xin người đàn ông đang đứng trước mặt mình. "Triết, xin anh đừng đối xử như vậy với em!" cô gái đau khổ níu lấy chân người đàn ông tên Triết nhưng đáp trả lại là sự khinh bỉ cùng chán ghét của hắn."Cô người phụ nữ độc ác có quyền cầu xin tôi sao?" hắn đá thân thể yếu đuối của cô xuống đất."Ngôn Hi, những gì cô làm với Dĩ Nhu tôi sẽ trả lại gấp đôi" "Không, Triết thật sự không phải em. xin anh hãy tin em"Tên đàn ông mặc kệ cô cầu xin hướng về ba tên đàn ông đằng sau mình "Tôi giao cô ta cho các anh, thoải mái mà chơi chết cô ta đi " hắn mặc kệ cô gái phía sau kêu la cùng tiếng cười, trêu ghẹo của mấy tên đàn ông mà bỏ đi."Mạnh Triết, tôi hận anh...aaa" chiếc váy trên người bị một tên xé đi cùng với sự xỏ xuyên khiến cô đau đớn."Hóa ra vẫn còn là gái trinh" tên kia sảng khoái cảm thán.Mạnh Triết lao lên xe không muốn nhìn thấy cảnh tượng đó mà lái xe đi. cô người con gái hắn chung sống lại là một người độc ác nhẫn tâm vì quá yêu mà không tiếc dở thủ đoạn với người hắn yêu cô đáng bị như vậy. Hắn cố gắng làm ngơ đi mọi chuyện. Nhưng khi trở về hắn mới phát hiện ra người phụ nữ hắn yêu đang trên giường người đàn ông khác hóa ra cô ta mới là kẻ gây ra mọi chuyện. Trước mắt như tối sầm hắn lao đi tìm cô nhưng đã không còn kịp nữa. cô gái tên Ngôn Hi xinh đẹp dịu dàng đã biến mất khỏi cuộc đời hắn.…
Tác phẩm: Thổ phỉ (tự viết)Tác giả: ChuaBách hợp (nữ x nữ ) Thể loại: Cổ đại, Cung đình, HESố chương: 132 chương (hoàn)Couple chính: Kỳ Tử Nhạc x Dạ Vi TướcCouple phụ: Dương Tương Truyên x Liêu Đan Thiệp Văn Án.Kỳ Tử Nhạc nàng từ nhỏ đã là thổ phỉ vang danh khắp thiên hạ. Năm mười lăm tuổi được mẫu thân kể lại mối thù sâu sắc giữa Kỳ gia và Dạ gia. Trong câu chuyện của mẫu thân lại xuất hiện nhân vật mang tên Dạ Vi Tước. Tưởng chừng nàng sẽ theo lời mẫu thân đem lòng căm phẫn, nhưng ngược lại, lại chỉ có tò mò đi theo nàng.Năm mười sáu tuổi lần đầu nhìn thấy một bậc mẫu nghi thiên hạ qua lời đồn đại liền khắc cốt ghi tâm.Năm mười bảy tuổi, nàng ra sức hoành hành, chặn đường cướp bóc của cải triều đình, mục đích cho tiếng dữ càng vang sâu vào triều đình.Năm mười tám tuổi, nàng nhân lúc hoàng hậu nương nương cúng tế ở chùa, đem theo ngang ngược xông vào chùa, đứng trước mặt người quả quyết, quyết tâm chinh phục tâm nàng.Dạ Vi Tước nàng là nhất quốc chi hậu, luôn đặt kỉ cương phép tắt lên trên mà xử sự, thế nhưng ở nơi linh thiêng lại có một tên thổ phỉ xông đến trước mặt nói chuyện tình ái, thì làm sao có chuyện dung thứ, liền trong mắt sinh phản cảm.Một người ra sức ép buộc, một người ra sức kháng cự. Chẳng những không kháng cự được mà còn không tránh khỏi động lòng. Chuyện Hoàng hậu nghiêm khắc cùng thổ phỉ trọng phạm triều đình phát sinh quan hệ, thật khiến người ta khó mà tin được.…
Đang là siêu sao, đỉnh cao trong sự nghiệp, bỗng cô tỉnh lại thấy mình là một nghệ sĩ quèn không tên tuổi.Lâm Huyên Di tưởng như đã chết nhưng vẫn tiếp tục sống, cô tin với tài năng và sự cố gắng của mình, một ngày nào đó cô sẽ lại tiếp tục bước lên đỉnh cao danh vọng.Ấn tượng của người xung quanh đối với "bình hoa di động" vốn được xem là rất nhát gan này như thế nào?Có người ghen ghét, có người bày âm mưu quỷ kế hại cô, rồi sao nữa?Nếu không có người đổ kị thì chính là tài trí bình thường, cô chưa từng sợ cạnh tranh, lạicàng không sợ có người khiêu chiến.Vượt mọi chông gai, nhất định cô có thể quang minh chính đại trở thành một minh tinh.…
Tên gốc: 卿本包袱 Tác giả: Nhĩ Nghiên Edit: Zinny Thể loại: Cổ đại, hài. Câu chuyện về một đứa con bị bỏ rơi cùng một sát thủ máu lạnh lưu lạc. Thẩm Thế Liên lớn lên tại một vùng vịnh hẻo lánh, cả đời không gặp được mấy nam nhân. Ngày gặp Phượng Thất Thiềm, hắn cầm quỷ kiếm, đứng ở đầu dốc, máu đỏ tươi nhuộm đầy đất vịnh, hờ hững nói một câu "Trốn nhiều năm như vậy, sống cũng đủ rồi." khiến lòng nàng lạnh toát. Kỳ thật nàng muốn nói, "Tiên sinh, ta chỉ đi ngang qua thôi mà."…