Tôi và cậu ấy bắt đầu quen nhau từ lớp 12. Mọi sự diễn ra nhanh lắm, đến cả chính tôi cũng không thể ngờ được. Hoa nở, hoa tàn là lẽ thường. Người đến, người đi cũng là lẽ đương nhiên. Cái gì có được dễ dàng quá thì càng dễ đánh mất...Nam chính không tốt!!!Tác giả chỉ viết vì thú vui, không có lịch ra chap cụ thể.…
Lam và Huy là bạn hàng xóm với nhau, chơi chúng từ thuở còn bé. Đến ngày lễ trưởng thành của Lam, gia đình có việc bận đột xuất nên chẳng ai có thể đến trường tham dự được. Ngay lúc nỗi buồn tủi đang dần xâm lấn tâm trí Lam, giọng nói quen thuộc đã cất lên từ phía sau cô."Hù!"Kiều Lam giật thót quay phắt lại, chân vô thức lùi về sau vài bước."Ui giật cả mình!"Cô la toáng lên theo bản năng. Đang suy nghĩ xem nên bật chế độ dịu dàng, nai tơ hay hổ báo cáo chồn với cái người đã hù mình thì cô ngay lập tức bị ngớ người ra khi trông thấy thủ phạm.“Huy? Sao anh lại ở đây???”"Bất ngờ không cô bé? Anh đây sợ nhỏ lùn như em bị cô đơn nên mới đặc biệt đến đấy."Người có tình ý với nhau nhưng vẫn chưa nhận ra. Liệu rằng mối tình ấy sẽ ra sao?…