Tô Hoàng Hôn
Tôi không có ấn tượng rõ ràng về hoàng hôn. Trong mắt tôi, đó chỉ là hiện tượng của một quả cầu đỏ rực khuất dần sau những đám mây xa, nó chẳng có gì đặc biệt, cũng chẳng có gì để người ta ca tụng nó là "biểu tượng của sự lãng mạn". Ấy thế mà đâu đó sâu trong tiềm thức, điều gì đó đang thúc giục tôi hãy hướng mắt về mặt trời và cảm nhận vẻ đẹp của ánh chiều tà. Tôi đã thử nhưng không làm được."Được rồi, anh sẽ giúp em thấy vẻ đẹp của hoàng hôn. Đó là điều em muốn đúng không?" "Vậy...ạ?""Ừ, chắc chắn!"Tôi lựa chọn tin tưởng vào lời hứa của người con trai ấy. Dưới ánh chiều tà, nụ cười của anh thật chói lọi, nó làm tôi cũng bất giác mỉm cười theo."Được, anh hứa rồi đấy nhé!"***Đại học là một chương mới trong đời, cô nàng Trương Tố Thanh 18 tuổi một mình lên Hà Nội, trải nghiệm cuộc sống sinh viên mới mẻ nhưng cũng đầy phức tạp. Ban đầu, một cô gái hướng nội như Thanh cảm thấy khó khăn trong việc giao lưu và làm quen với một môi trường xa lạ, nhưng rồi đâu cũng vào đấy. Tố Thanh tận hưởng cuộc sống sinh viên, kết bạn, giao lưu, trải nghiệm những điều trước đây cô nàng chưa từng nghĩ tới. Cuộc sống đại học của Thanh dần được tô lên đủ mọi màu sắc, xanh có, đỏ có, tím có, cam có, hồng có... Rồi đến một ngày nọ, Thanh nhận ra, con tim thiếu nữ đã rung động rồi!!! Dù cuộc sống hiện tại đang rất viên mãn nhưng vẫn có gì đấy đang kéo Thanh về phía sau, có điều gì đó thôi thúc cô phải nhìn lại. Cô nàng đã từng thử, nhiều lần; nhưng mỗi khi làm vậy, tất c…
