Gặp lại mùa rực nắng
Văn án"Khi một con người mất đi, thể xác họ chẳng còn vấn vương chốn nhân gian nhưng một thứ luôn lưu lại, dù mờ nhạt, dù đớn đau, đó là hình bóng..."Có những đứa trẻ sinh ra đã ở vạch đích của hạnh phúc, được bảo bọc vô lo vô nghĩ dưới những chiếc ô đầy sắc màu. Nhưng cũng có những đứa trẻ, cuộc đời ném chúng vào giữa cơn lôi đình của mùa hạ năm mười sáu tuổi, bắt chúng phải tự học cách kiên cường bước đi dưới làn mưa trắng xóa.Giữa những hành lang trường Trung học số một Nam Dịch oi nồng, có những góc khuất tình thân chẳng ai dám chạm vào. Là sự im lặng đến trầm mặc của người bạn ngồi cùng bàn, là cái danh vọng lạnh tanh trên nhung lụa, và là vết hằn đỏ tấy giấu sau mái tóc bết nước mưa của một cô gái nhỏ.Nhưng thanh xuân chưa bao giờ hoàn toàn tuyệt vọng. Bởi vì giữa màn sương mù chằng chịt của ký ức đau thương, vẫn luôn có một người lẳng lặng bật bản nhạc piano không lời ấm áp, tình nguyện làm đôi cánh bảo hộ vững chãi nhất."Mưa tháng Bảy có thể vùi lấp đi những tiếc nuối của mùa hạ cũ, nhưng không thể táng đi tình yêu thầm lặng trải dài suốt bảy năm..."[Từ Hạ Di]"Nếu như mình giỏi hơn một chút thì tốt hơn một chút" [Thẩm Dực] "Nếu như một nơi, dù có gắn bó thân thiết đến nhường nào mà mất đi người cùng mình trưởng thành... thì nơi đó, vốn chẳng còn là nơi mà ta thuộc về nữa."…
