[12 Chòm Sao] Từ bầu trời xanh đến đại dương thẳm
Một thế giới không lưu vết trong tiềm thức của nhân loại.…
Một thế giới không lưu vết trong tiềm thức của nhân loại.…
Em sẽ vỡ ra thành trăm vạn mảnh khi em mơ chạm đến các vị thần trên trời.Lão tổ đã dặn ta từ nghìn năm trước rằng thiên niên kỷ tới chúng ta sẽ cùng bước vào bờ cõi hư vô. Nơi mặt đất tan hoang này sẽ không còn sót lại điều gì, mai này nó cũng sẽ quên đi sự thuần khiết của em, ngay cả những bước chân non nớt em đã cố tình nán lại giữa trùng trùng lớp cỏ xanh mơ của một ngày hè cũng sẽ theo gió mà tan vào thinh không. Và thế giới cũng sẽ không còn biết đến ta - một kẻ đã tồn tại từ ngàn đời.Vậy nên, em đừng đau lòng khi ta chết đi, em nhé?…
Khi những con quỷ đã đánh mất uy danh của mìnhKhi những sự sống đã câm lặng trong vực thẳmCùng đi qua cõi chết"Trên tay ta có một lá bài.Dưới chân ta có một con quỷ.Ngươi đoán xem,Tên của con quỷ là gì?"…
Sau khi tìm thấy con lạc đà của linh thần, đoàn người tiếp tục lên đường.Nếu cứ đi tiếp về phía Tây, có lẽ họ sẽ tìm thấy thiên đường.…
"Bản chất của sự tồn tại là gì?"Một thiên thần đã hỏi tôi như vậy. Và thiên thần ấy bay về một thế giới không còn những linh hồn than khóc.Tôi nhìn lên bầu trời. Những suy nghĩ rối bời siết chặt tâm trí tôi. Lẽ nào chúng ta sống chỉ để trả nợ cho nhau sao? Khi đòn gánh đè nặng vai tôi đã gãy, trong tâm hồn tôi chỉ có khoảng trống vô biên. Không gợn sóng. Không nghe gió thì thầm vào nỗi nhớ. Cuộc sống bình lặng như thể những chuyện xảy ra trước đây chỉ còn là giấc mộng.Lúc đó, tôi mới bàng hoàng nhận ra bản thân mình đã trở thành kẻ lạc lõng giữa dòng đời rộng lớn.-----• Tác giả: Phiore (@PhioreArmine)• Truyện được đăng duy nhất tại Wattpad.• Vui lòng không mang truyện đi nơi khác khi chưa có sự cho phép của tác giả.…