Em Không Khóc
Mới vào cấp 3,mọi thứ đối với em thật mới lạ và hạnh phúc nhưng em sẽ không ngờ nó lại là cơn ác mộng lớn nhất của cuộc đời mình.…
Mới vào cấp 3,mọi thứ đối với em thật mới lạ và hạnh phúc nhưng em sẽ không ngờ nó lại là cơn ác mộng lớn nhất của cuộc đời mình.…
"Minh Quân!"Cậu ta làm sao ấy nhỉ?sao cứ nhìn mình mãi thế?Mình có lẽ là đứa trẻ bất hạnh không được yêu quý nhỉ...những đau khổ đều dồn hết vào mìnhSao cậu ta lại luôn ở bên cạnh mình thế...mình không thể được đâuMình có lẽ là người xấu mình lại bỏ rơi mọi người rồi mình xin lỗi các cậu..."Nhật Hạ"Năm ấy,em thật đẹp...đẹp như cái tên em vậy cũng như ánh nắng rực rỡ của mùa hè vậyEm đến rồi lại đi một cách nhanh chóng,em bước qua mọi người bay thật cao thật xaChẳng ai có thể ngăn cản em cảEm để lại những tiếc nuối và ước mơ của đời mình em bỏ rơi mọi người để lại những nỗi sót xaEm để lại trái tim cậu với những vết thương lớn chẳng thể nào chữa lành đượcKhi nhớ lại em,em cũng chỉ còn là một ký ức không thể quên của họƯớc gì lúc đó cậu có thể bày tỏ được cảm xúc trong lòng mình với em...Ước gì chẳng có ngày mai,để thời gian dừng lại cho em bên cậu nhiều hơnNhưng rồi...họ vẫn bước tiếp Ngày mai lại tới,mọi thứ vẫn diễn ra bởi thời gian chẳng bao giờ ngừng lại vì ngày mai rồi lại nắng mà thôi...…