Ngày em trở về , anh vẫn đứng đó
"Anh... có từng hận em không?"Giọng cô gái nghẹn đắng, run rẩy vỡ vụn giữa màn mưa giăng trắng xóa đất trời.Tám năm sau, thành phố này vẫn đông đúc, vội vã và ngột ngạt y như cái ngày cô nhẫn tâm quay lưng rời đi. Chỉ có hai người họ là đã hoàn toàn khác xưa.Lâm An Nhiên đứng chết lặng dưới mưa, gương mặt tái nhợt vì lạnh, đôi mắt đỏ hoe ngập tràn sự bất lực.Cô nhìn người đàn ông trước mặt. Người cô từng dùng cả thảy nhiệt huyết tuổi trẻ để yêu sâu sắc, và cũng là người cô hèn nhát không dám đối mặt nhất cuộc đời này.Trần Dịch Xuyên.Chàng trai nghèo tự ti năm nào, giờ đã là vị bác sĩ tâm thần nổi tiếng nhất thành phố.Anh có thể dùng lời nói để xoa dịu, chữa lành cho vạn người vụn vỡ ngoài kia. Nhưng nực cười thay, chính vết thương rỉ máu nơi lồng ngực mình, suốt tám năm đằng đẵng anh vẫn không cách nào khâu vá nổi."Em xin lỗi..." An Nhiên vỡ òa bật khóc, "Xin lỗi vì đã bỏ anh lại một mình trong những ngày tăm tối nhất.""Xin lỗi vì người khiến gia đình anh tan nát, cướp đi sinh mạng của cha anh... lại là cha ruột của em."Từng lời cô nói như chiếc dao găm, khơi dậy những ký ức tàn nhẫn đồng loạt ùa về: Ngày cha anh nằm lại trên con đường đầy máu, ngày mẹ anh ngã quỵ, ngày em trai nằm thoi thóp trong phòng cấp cứu... Và ngày cô gái anh yêu nhất tuyệt tình nói lời chia tay.Nhưng An Nhiên đâu biết, suốt tám năm sống trong địa ngục hoài niệm ấy, Trần Dịch Xuyên chưa từng hận cô dù chỉ một lần.Không chần chừ thêm một giây, anh bước tới, dứt khoát kéo mạnh cô vào lồng ngực vững chãi c…

