King and Candy
Khi kim đồng hồ đang chậm rãi tiến về số 12. Ngay khoảnh khắc đó đôi bàn tay hơi run lên vì lạnh của tôi bỗng chốc ấm lên bởi cái đan tay khẽ khàng của Quân Trần . Trong tôi như có gì đó sôi sục, trước khi đếm ngược kết thúc Quân khẽ nở nụ cười giao tầm mắt với tôi, nói : _"Năm cũ sắp qua, năm mới sắp đến, nhưng điều duy nhất tao không muốn bỏ lại phía sau chính là Kẹo. Tao không muốn làm bạn với Kẹo nữa, sau khắc giao thừa này, cho phép tao được bên Kẹo với tư cách là người yêu nhé?" Tim tôi đập chệch đi một nhịp rồi đột ngột đánh trống liên hồi, khoảnh khắc này giao thừa với tôi không còn quan trọng nữa. Tôi đã ở trong vòng bạn bè của Quân và tên chúng tôi vẫn luôn song hành không rời. Tôi khẽ mỉm cười, nói : _"Nếu tao từ chối thì sao?" Quân sững người, ngắm nghía bàn tay dần ấm lên của hai chúng tôi, khẽ nói : _"Thế tao phải dấu Kẹo đi khi nào Kẹo đồng ý thì thôi. Tránh mấy oắt con đến gần" Tôi bật cười, tiến đến ôm Quân, thì thầm: _"Chào anh, người yêu đầu tiên của em" Quân siết chặt vòng tay, đáp lại : _"Chào em, dù không phải tình đầu nhưng anh cam đoan đây là người cuối cùng anh yêu, Amor Meus" Tình yêu của tôi. Câu đáp lại của Quân vừa kịp thắp lên niềm hạnh phúc tột cùng trong tôi, thì cũng là lúc tiếng nổ đầu tiên của pháo hoa vang rền trên bầu trời đêm. Quân cúi đầu chạm nhẹ vào cánh môi tôi, đây không phải là một cái chạm môi e ấp, mà là một nụ hôn nồng nhiệt như muốn đuổi kịp sự hối hả của thời gian.…
