Chuyến Tàu Đêm Mộng Hà
Từ khi bắt đầu học cấp ba, Thời Noãn đã thầm thích Lục Từ, nhưng không ai biết điều đó.Anh ngông cuồng, bướng bỉnh, bất cần, là con cưng của trời, không thiếu người con gái yêu thích, và cũng luôn sống buông thả.Cô cố gắng đến gần, còn anh thì uể oải, chẳng quan tâm, lười biếng nói:"Học sinh ngoan đừng chơi với người xấu."Cô biết tính cách của anh vốn dĩ sẽ chẳng bao giờ thích một cô gái ngoan như cô.Anh đối xử với bạn gái rất tốt, dù quen bao nhiêu người cũng chưa từng trở mặt. Khi chia tay cũng không bao giờ làm ầm lên, bởi trong lòng anh luôn chỉ có "bạch nguyệt quang", người anh yêu sâu đậm nhất còn những người khác, anh vốn chẳng để tâm.Thời Noãn tưởng rằng mình cũng giống như những cô gái trước kia, nhưng lần này chia tay lại ầm ĩ đến mức ai cũng đến khuyên anh buông tay cho cô một con đường sống.Lục Từ im lặng thật lâu, lấy điếu thuốc đang ngậm trong miệng xuống, dập tắt trong gạt tàn, ánh mắt mang theo sự ngông cuồng cố hữu mà đầy lạnh lùng:"Là cô ấy nói thích tôi trước. Bây giờ lại bảo là không quen biết?"Thời Noãn nghĩ anh không có tiền ăn, thỉnh thoảng đồ cho anh, nghĩ rằng nếu không làm được bé cưng của anh thì chỉ có thể làm ba anh.Sau này phát hiện ra người đó siêu giàu trong giới hào môn, không thiếu tiền mua quýt, cô vẫn muốn làm ba của người đó.Sau khi bị người đó đang nghiêm túc ăn quýt phát hiện, lòng bàn tay suýt chút nữa bị đánh đỏ.Lục Từ nén đau lòng, mặt lạnh lùng : "Nói lại lần nữa, em là ba của ai?"Thời Noãn mắt ngấn lệ: "Anh là ba của em, hu hu."Lục Từ: "..."…


