Chỉ có mùa hạ biết em thầm thích anh
Đã tầm chiều muộn, trong căn phòng ngập tràn mùi sách cũ, ánh đèn len lỏi trên trần nhà cứ chốc chốc lại chớp tắt, cánh quạt treo tường đầy bụi kêu lên mấy tiếng cành cạch. Giọng Nhật Anh khô khốc vang lên, anh hỏi cô nhóc ấy."Sao lại thích Hải Đăng?"Con bé khựng lại, có chút hốt hoảng không hiểu vì sao anh lại biết. Đâu thể tự nhiên bảo rằng mình thích anh ấy, vì anh ấy là Hải Đăng.Một lát sau, con bé cong môi cười, như thể vừa nói đùa, cũng như đang thú nhận."Em cứ nghĩ rằng chỉ có... chỉ có mùa hạ biết em thích anh ấy."Tiếng quạt cũ vẫn kêu cành cạch, cuốn sách trên bàn bị gió lật sang trang khác, Nhật Anh bước lại gần nhỏ. Đầu ngón tay anh khựng lại nơi gò má cô, nhẹ đến mức như sợ chạm mạnh thêm một chút, nước mắt sẽ lại rơi. Rồi anh nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt ấy."Không đâu." Nhật Anh cười khẽ."Còn anh nữa."Một mùa hạ lẳng lặng biết em thầm thích người khác.Một mùa hạ lẳng lặng ôm cho em tất thảy những vui buồn.Một mùa hạ lẳng lặng thầm thích em, như em thầm thích người khác.…

![[FULL] Cá Voi Bơi Giữa Biển Hạ](https://truyen8u.net/images/full-ca-voi-boi-giua-bien-ha-361005813.webp)
![[FULL, BL] Sa Chân Vào Đáy Mắt](https://truyen8u.net/images/full-bl-sa-chan-vao-day-mat-368840104.webp)