Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Chỉ có mùa hạ biết em thầm thích anh

Chỉ có mùa hạ biết em thầm thích anh

12 3 1

Đã tầm chiều muộn, trong căn phòng ngập tràn mùi sách cũ, ánh đèn len lỏi trên trần nhà cứ chốc chốc lại chớp tắt, cánh quạt treo tường đầy bụi kêu lên mấy tiếng cành cạch. Giọng Nhật Anh khô khốc vang lên, anh hỏi cô nhóc ấy."Sao lại thích Hải Đăng?"Con bé khựng lại, có chút hốt hoảng không hiểu vì sao anh lại biết. Đâu thể tự nhiên bảo rằng mình thích anh ấy, vì anh ấy là Hải Đăng.Một lát sau, con bé cong môi cười, như thể vừa nói đùa, cũng như đang thú nhận."Em cứ nghĩ rằng chỉ có... chỉ có mùa hạ biết em thích anh ấy."Tiếng quạt cũ vẫn kêu cành cạch, cuốn sách trên bàn bị gió lật sang trang khác, Nhật Anh bước lại gần nhỏ. Đầu ngón tay anh khựng lại nơi gò má cô, nhẹ đến mức như sợ chạm mạnh thêm một chút, nước mắt sẽ lại rơi. Rồi anh nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt ấy."Không đâu." Nhật Anh cười khẽ."Còn anh nữa."Một mùa hạ lẳng lặng biết em thầm thích người khác.Một mùa hạ lẳng lặng ôm cho em tất thảy những vui buồn.Một mùa hạ lẳng lặng thầm thích em, như em thầm thích người khác.…

[FULL] Cá Voi Bơi Giữa Biển Hạ

[FULL] Cá Voi Bơi Giữa Biển Hạ

15,651 1,349 54

Cậu thích Vật Lí, tôi cũng cố gắng nâng điểm liệt lên. Cậu thích đọc sách tâm lí, tôi cũng thích sách, cụ thể là sách chữa rách tâm hồn. Cậu thích chơi game chiến đấu, tôi càng thích game, mà là game Babybus. Cậu thường xuyên cãi vui qua lại với giáo viên, tôi lại được nhận định là sứ giả hòa bình giải quyết vấn đề. Cậu thích con gái, tôi thì thích cậu.--o0o--"Chỉ là đã có một chú cá voi xù xì đến gai góc bơi lạc vào vùng biển đêm hạ năm ấy, làm dao động mặt hồ vốn tĩnh lặng. Sau này không chắc còn có một chú cá voi nào khác khiến biển gợn sóng bao lấy những xúc cảm đã chôn lấp từ tận đáy không nữa."==========Bìa: Canva…

[FULL, BL] Sa Chân Vào Đáy Mắt

[FULL, BL] Sa Chân Vào Đáy Mắt

403 73 9

Vào hôm trời nắng hạ tuyệt đẹp, anh Lam làm mẫu cho tôi vẽ, anh mặc một chiếc áo thun ba lỗ đã ngả màu. Đôi tay bị nhiều vết chai sạn dần trở nên thô ráp và đang cầm ngòi bút chì đậm viết giai điệu. Tôi mở từng hộp màu ra, quét một lớp sơn trước, tưởng tượng mình chìm đắm vào ảo ảnh không có thật này.Anh cùng ánh nắng hòa vào màu vẽ, tôi lại chẳng dám cầm cọ lên mà nhắm nghiền mắt, không dám nhìn thẳng vào nỗi buồn trong đôi mắt anh. Nó êm ả đến mức chẳng ai nghĩ đến nó đã gặp cơn giông, nó nhạt nhòa, nhẹ nhàng mà nặng trĩu. Nó là những gì anh sống, là thứ anh yêu, là điều mà anh chẳng bao giờ bỏ được."Một ngày nào đó, em không biết rằng anh sẽ hiến đi giác mạc của mình không nữa?""Anh không biết, nếu mà nó giúp người khác cơ hội sống lần thứ hai, khi đó chắc trái tim anh sẽ thúc gọi lý trí từ bỏ tầm nhìn của mình.""Ha, đâu phải tự nhiên người ta nói lý trí thường đầu hàng trước tiếng gọi con tim."--o0o--"Anh này, nếu ngày ấy em không nghe theo anh mà thử yêu. Có lẽ khi ấy, sẽ tốt hơn bây giờ?…