Lời hồi âm muộn màng | TakeMako|
Khoảng 20 chap đầu là viết theo kiểu nhật kýTừ chap 21 là viết như bình thường Các anh chị em đọc cái này trc nhá , đừng gõ đầu tuii…
Khoảng 20 chap đầu là viết theo kiểu nhật kýTừ chap 21 là viết như bình thường Các anh chị em đọc cái này trc nhá , đừng gõ đầu tuii…
" Suốt ba năm qua tôi vẫn luôn chờ đợi . Cho phép tôi ở bên em , có được không?"…
" Há miệng ra" - anh khẽ thì thầm bên tai cô" Hử?" Takeru lấy tay đặt lên mắt cô rồi nói tiếp : " Tôi dạy chị cách hôn"…
Chuyện tình giữa hai con người bị tổn thương…
Takeru không hề hay biết rằng người vẫn luôn ở bên cạnh anh là Mako . Ngay khi cô ấy vừa quyết định buông bỏ không dành cho anh tình cảm đặc biệt nữa cùng là lúc anh nhận ra . Anh mang theo cảm xúc đầy hoài nghi ấy mà bứt rứt , tự dằn vặt bản thân đã làm tổn thương người mà mình yêu nhất . Takeru ôm chặt lấy cô rồi nói : " Cho tôi một cơ hội nữa , được không?"------------Để văn án ở đây , hết hè ruii viết tiếp hé hé hé…
Thuốc an thần mà bệnh viện kê không có tác dụng . Nhưng loại "thuốc" đó thì khác , thuốc an thần của anh là liều nặng , dùng quá nhiều Takeru sớm đã nghiện nó rồi_____________________Để văn án ở đây , hết hè rồi viết tiếp hẹ hẹ hẹ…
Mako rời đi trong im lặng , cô có nỗi khổ của riêng mình , trừ khi giải quyết được xong , cô nhất định không được để Takeru bị cuốn vào chuyện này . Cô ngậm ngùi nhìn tin nhắn đã soạn rồi nhìn khung cảnh nước Mỹ xa lạ . Có lẽ đây là cách tốt nhất cho cả hai . Đến khi gặp lại , chuyện hai người từng yêu nhau đã là chuyện của nhiều năm trước rồi . Takeru ôm chặt lấy cô rồi nói : " Đừng rời đi nữa được không?"_________Để văn án ờ đây hết hè ruii viết tiếp he he he…
" Phu quân"" Phu nhân nàng gọi ta sao?"…
Tất cả là bịa ra , chẳng biết có thể biết tiếp hay không , đến đâu thì đến…
Bí idea nên viết truyện khác…
Có ý tưởng truyện mới…