Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tự Thành Nhất Đạo

Tự Thành Nhất Đạo

10 0 5

TÁC GIẢ: Đây là câu chuyện về một thiên tài từng đứng trên vạn người. Một ngày, hắn mất đôi mắt, mất luôn tất cả những gì-LẠC MINH: Dừng. Anh định bán bi kịch của tôi ngay ba chương đầu để câu nước mắt à?TÁC GIẢ: Ta gọi đó là "khởi đầu giàu cảm xúc".LẠC MINH: Giàu cảm xúc thì chia tôi thêm nhuận bút.TÁC GIẢ: ...Thôi được. Vậy nói thế này - mất sạch rồi, hắn lưu lạc tới một lục địa xa lạ, ẩn mình trong một thôn nghèo, giấu kín thực lực.LẠC MINH: Anh biết tôi giấu thực lực để làm gì không?TÁC GIẢ: Để... chờ thời vùng lên?LẠC MINH: Để bán thuốc giá cắt cổ mà không ai dám nghi. Người ta gọi tôi là "Con Dơi nhà lão Mộc". Rất có thương hiệu.TÁC GIẢ: Nhưng hắn là người tốt.LẠC MINH: Tôi không nhận. Làm người tốt rất đắt, mà tôi thì đang thiếu tiền trọ.TÁC GIẢ: Rồi hắn bước vào giới tu luyện, học nghề Dược, đối mặt với những ân nhân được cả thành quỳ lạy, những bí ẩn khắc sẵn tên người còn sống-LẠC MINH: -và một cô nàng nghe đồn chưa từng đoán sai một lần nào.TÁC GIẢ: ...Ta chưa viết tới đoạn đó.LẠC MINH: Vậy sao giọng anh vừa ấm lên nửa độ?TÁC GIẢ: Tôi đang kể chuyện!LẠC MINH: Tôi mù. Nhưng thứ người khác cố giấu, tôi lại nghe rất rõ.TÁC GIẢ: (ho một tiếng) Tóm lại: một kẻ từng có tất cả nhờ thiên phú, mất sạch, rồi tự tay dựng lại một con đường không ai ban cho, cũng không ai đoạt được. Có tu tiên, có mưu kế, có tình người, có tiếng cười. Và-LẠC MINH: -và có nợ. Đọc tới dòng này coi như ghi nợ một chương. Trả bằng đề cử, tính lãi theo tuần.…