[SGP NganShi] Một chút khoảnh khắc
Nhặt nhạnh từng khoảnh khắc của kí ức, gom góp lại tạo nên chặng đường trưởng thành của chúng ta....Truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, nếu có gì không phải mong mọi người bỏ qua ạ.…
Nhặt nhạnh từng khoảnh khắc của kí ức, gom góp lại tạo nên chặng đường trưởng thành của chúng ta....Truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, nếu có gì không phải mong mọi người bỏ qua ạ.…
Cô bằng lòng, ôm lấy tất cả nỗi niềm của người cô yêu, đổi lấy sự êm đềm trong em.Cô bằng lòng, nhặt lại từng mảnh vụn vỡ trong em rồi vá lại, cẩn trọng và nâng niu, dù trong quá trình ấy cô bị mảnh vỡ cứa đứt tay....Em là mặt trời, tôi là hướng dương.Hướng dương sẽ mãi nhìn về phía mặt trời, nhưng này, có bao nhiêu bông hướng dương trên đời cơ chứ?...Thảo muốn nói với Hằng, cô quyến luyến tất cả mọi thứ nơi em. Đến nỗi đều muốn khảm tất thảy vào lòng mình.Dù em chưa từng nhìn lấy cô một lần, Thảo cũng cam lòng, cô cam lòng yêu em bằng những gì mình có. Rực rỡ như màu đỏ, ấm áp như màu cam, tươi mát như xanh lá hay êm ả như xanh lục. Tình yêu của cô gồm tất cả các gam màu đó. Dù ở trong hình hài nào cũng nguyện yêu em...."Em hãy cứ sống tốt cuộc đời của riêng em, đừng ngoái đầu, em nhé?"Chị yêu em.…
Thanh Thảo đã từng nghĩ đời mình chẳng có gì có thể cứu rỗi. Nhưng rồi âm nhạc đã đến kéo chị ra khỏi vũng lầy, đi cùng còn có cả Diễm Hằng...…