trong đêm mưa bão tầm tã
Năm thứ ba bên nhau cùng Thẩm Tự.Anh bắt đầu chê tôi phiền phức.Từ việc tôi bảo anh đi đánh bóng rổ cùng.Đến lúc nhờ anh tham mưu giúp sơ yếu lý lịch xin việc.Anh đều cảm thấy tôi lắm chuyện.Nhưng đối với cậu em trai cùng cha cùng mẹ của tôi.Anh lại có thể bỏ ra bốn tiếng đồng hồ để chơi game cùng nó.Thức trắng mấy đêm liền để vạch ra định hướng nghề nghiệp cho nó.Cho đến một đêm mưa bão tầm tã.Tôi bị kẹt lại ở trạm xe buýt.Gọi điện thoại cho anh."Thẩm Tự, anh có thể đến đón em một lát không?"Tôi và anh chỉ cách nhau có ba cái đèn xanh đèn đỏ.Nhưng Thẩm Tự vẫn từ chối như thường lệ:"Không thuận đường, phiền phức quá."Nói xong, anh lại quay đầu lái xe đi mười cây số.Để đưa em trai tôi về nhà.Sau này.Thẩm Tự đi công tác, gửi tin nhắn cho tôi:【Về sẽ mua quà cho em. Em muốn gì?】Tôi không còn mừng rỡ đồng ý như trước.Chỉ khéo léo từ chối:【Không cần đâu, phiền anh quá, cảm ơn anh.】…




