Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
NGỌN ĐÈN KHUẤT GIÓ

NGỌN ĐÈN KHUẤT GIÓ

3,007 205 17

Đèn còn lửa, chẳng màng giông gió.Lòng còn thương, chẳng ngại thế gian.. . .Cậu ba Thanh là con trai thứ của ông bá hộ Lâm - bá hộ giàu nứt đố đổ vách ở vùng Trà Lộc, đất đai nối liền sông rạch. Người ta nể ông, mà nhắc tới cậu ba thì lại lắm phần ngán ngại. Cậu học cao, chữ nghĩa đầy mình, nhưng điều thiên hạ nhớ nhất lại là cái tánh: khó chiều, cộc cằn, nói năng bén như dao.Cậu sống khép kín, suốt ngày chỉ ru rú trong phòng. Lâu lâu mới thấy cậu đi ra ngoài với cha, mà lần nào cũng khiến người ta sợ sệt, tránh né. Ngay cả anh em ruột, có khi gặp ngoài sân, cậu cũng lơ.Ấy thế mà người như cậu ba đây lại đi thương thầm thằng Bình - cái thằng hầu mồ côi, đen đúa, mặt mũi lấm lem. Nó theo ông quản vô làm, tánh tình siêng năng, ít nói, ai sai gì làm nấy.Ban đầu, cậu chỉ sai nó việc lặt vặt. Sau quen, cậu gọi nó lên trò chuyện, có khi đọc sách cho nghe. Nó dốt chữ, nhưng ánh mắt lúc ngồi nghe cậu đọc lại trong veo như nước giếng làng. Lâu lâu, cậu cho nó quần áo mới, khi thì miếng bánh, lúc lại quyển sách tập đọc.Nó thương cậu ba hết mực. Biết cậu ngoài miệng dữ nhưng trong lòng hiền. Người ta đồn cậu khó ưa, khinh người, nhưng nó chẳng tin. Bởi nó từng thấy cậu cúi xuống lau vết than trên trán mình. Từng thấy cậu đứng lặng nhìn mình rửa chén chiều mưa. Ánh mắt đó... buồn như có điều chi nén lại.Nó biết, cậu ba đối với người ngoài có lạnh lẽo cách mấy cũng chưa từng nặng lời với nó. Không ai bắt buộc, không ai dạy, vậy mà nó cứ một lòng theo hầu cậu tới suốt đời.#LƯU Ý:- Truyện mang tính hư c…

DƯ QUANG

DƯ QUANG

401 3 1

"Có những người rời đi không phải vì hết yêu, mà vì không còn dám ở lại.". . .Tôi từng nghĩ tình yêu hơn mười năm đủ để khiến hai người không còn bí mật nào với nhau.Hóa ra, tôi chưa từng hiểu hết con người Phong.Chúng tôi quen nhau từ thuở niên thiếu, cùng lớn lên, cùng đi qua những tháng năm đẹp nhất của tuổi trẻ. Tôi từng tin, sau tất cả, người sẽ nắm tay mình bước đến cuối con đường vẫn luôn là anh.Nhưng rồi anh thay đổi.Không cãi vã.Không phản bội để tôi tận mắt nhìn thấy.Chỉ lặng lẽ đẩy tôi ra khỏi cuộc đời mình.Ngày anh nói đã có người khác, tôi không tin.Ngày anh bảo đừng tìm anh nữa, tôi vẫn không tin.Cho đến sáng hôm sau, khi căn nhà chỉ còn lại những bức tường trống rỗng.Phong biến mất.Không một lời từ biệt.Không để lại bất cứ dấu vết nào.Suốt nhiều năm, tôi đã tự hỏi mình hàng nghìn lần...Tôi đã làm sai điều gì?Hay tất cả những lời hứa năm ấy, chỉ mình tôi còn nhớ?Tôi vừa hận anh.Lại vừa không thể ngừng nhớ anh.Đến khi quyết định trở về công viên nơi chúng tôi bắt đầu, tôi chỉ mong có thể khép lại đoạn tình cảm ấy.Nhưng số phận lại để tôi gặp anh một lần nữa.Vẫn là người tôi yêu suốt bao năm.Chỉ khác...Đôi mắt anh đã không còn nhìn thấy ánh sáng.Khoảnh khắc ấy, hàng ngàn câu hỏi bị chôn vùi suốt những năm qua bỗng ùa về.Điều gì đã xảy ra với anh?Lần khám mắt năm ấy... rốt cuộc bác sĩ đã nói gì?Vì sao anh phải biến mất?Tôi không biết.Nhưng lần này, tôi sẽ không để anh rời khỏi tầm mắt mình thêm một lần nào nữa.Tôi đ…