Trời không dung đất không thương
Minh Thuận luôn nghĩ cuộc đời mình sẽ chỉ mãi chìm trong bóng tối, không thấy được ngày mai.Nhưng vào một ngày hạ chí, ông trời dường như thương hại anh. Người đã ban tặng cho anh một ánh ban mai chỉ vì anh mà chiếu sáng.Cô chiếu rọi cuộc đời anh, dạy anh cách sống, cho anh hạnh phúc. Minh Thuận vừa hạnh phúc nhưng lại vừa sợ hãi. Sợ một ngày không còn Diệp Hạ, anh biết sống như nào đây?Và điều anh sợ hãi cuối cùng cũng xảy ra. Ban mai của anh, ánh sáng của anh, Diệp Hạ của Minh Thuận rốt cuộc cũng đã bị anh vấy bẩn.Rời đi mười năm, ngày gặp lại, lại chẳng nhận ra người thương năm nào.___🌷162026…

