Vệt nắng
Mặt trời đã lên gần đến đỉnh đầu, đổ xuống không gian những chùm tia sáng rực rỡ của ngày chớm thu. Ánh nắng hanh hao len lỏi qua từng kẽ lá, xuyên qua những ô cửa kính hành lang rồi đọng lại trên nền gạch thành những vệt vàng ấm áp.Tại hành lang tầng hai, một nhóm nam sinh đang đứng tụ tập, cười đùa rôm rả. Giữa đám đông náo nhiệt ấy, chàng thiếu niên đứng ở vị trí trung tâm vẫn là người nổi bật nhất. Với vóc dáng cao gầy, thanh thoát cùng khí chất rạng ngời, cậu tựa như một thỏi nam châm mà bất kỳ ai chỉ cần lướt mắt qua cũng sẽ ngay lập tức bị thu hút.Thế nhưng, trái ngược với những tiếng ồn ào xung quanh, đôi mắt phượng của Gia Hưng lúc này lại đang hoàn toàn đặt vào bóng lưng nhỏ nhắn của một cô gái đang đứng ở phía xa, cách vị trí của cậu chừng ba lớp học.Bỗng nhiên, cả người cậu khựng lại .Bóng dáng phía xa như cảm nhận được điều gì, bất ngờ dừng lại rồi khẽ xoay người nhìn về phía này.Trong khoảng không gian ngập tràn ánh nắng dọc theo dãy hành lang dài, hai ánh mắt bất chợt chạm nhau. Cả hai người đều sững lại. Thời gian dường như ngưng đọng trong vài giây ngắn ngủi. Giữa bầu không khí im lặng kéo dài ấy, ánh mắt Huyền Xuân thoáng qua một tia dao động, nhưng rồi cô rất nhanh đã lấy lại vẻ hờ hững vốn có. Cô thu hồi tầm mắt, quay mặt đi chỗ khác rồi dứt khoát bước đi, bóng dáng nhỏ nhắn nhanh chóng khuất dần sau lối rẽ cầu thang.Gia Hưng khẽ thở dài, ánh mắt dõi theo hướng cô vừa đi cho đến khi góc cầu thang chỉ còn lại những vệt nắng tròn xoe.Lúc này, trong tâm trí của cả hai…
