Thể loại: lãng mạn, có H Số chương: 66 chương + 3 ngoại truyện Tác giả: Jenmieband Không chuyển ver, copy truyện. VĂN ÁN: Cô - con gái cưng của một ông trùm giới hắc đạo. Vì thua cược, ông đành ngập đắng nuốt cay bán con gái mình cho hắn. Hắn - con người lạnh giá, nghe tên thôi đã khiến cả hắc đạo và bạch đạo phải sợ hãi. Tình yêu liệu có chớm nở giữa 2 con người này.…
Người vì ai mà chiến đấu?Người nắm giữ sức mạnh là vì điều gì?Như một bạo quân tàn khốc thiếu đi lòng nhân ái, người bắt đầu truy tìm bản chất thật sự của [Quyền Năng].Đã từng là ác mộng, vẫn luôn là ác mộng,...Đây là câu chuyện kể về kẻ đã từng được chư thần gắn lên cái mác [Tuyệt Ác Ma Vương]. Một phàm nhân vì ánh sáng đã lựa chọn trở thành bóng tối...Một Kiêu Hoành Nhân Đế với sức mạnh vô song, một Thiên Dạ ngập tràn ẩn số.…
Tác giả: Trang SơThể loại: Nam nam, học đường, vui vẻ, hường phấn cực GAY cấn, thô bỉ. Có cảnh nóng cần lưu ý.Rating: 16+Cp: Lê Trương Đức An x Lã Thanh Trúc[Học sinh dốt Văn x Giáo viên thực tập môn Văn][Gợi đòn lầy lội x Hiền lành dễ ghen, nốc rượu vào mà mất liêm sỉ]Truyện liên quan: Hùng Khùng và Bím BiểnGiới thiệu:Ở tuổi hai mươi mốt, Thanh Trúc lần đầu được đi thực tập sư phạm tại một trường cấp 3 xa lạ.Ngay ngày ngày đầu tiên dạy học trong kì thực tập, "thầy giáo" trẻ đã gặp không ít trở ngại khó khăn.Mà khó khăn lớn nhất Thanh Trúc gặp phải là cậu học trò Đức An nghịch ngợm, ngáo đá, thần kinh hết thuốc chữa, blo bla...____________ "Bỏ ra!" "Thầy đấy, thứ gì đâu ghen bậy ghen bạ." "Ai ghen! Em điên rồi!" "Vâng, em điên rồi đấy. Điên lắm rồi đấy, điên đến độ muốn tụt quần thầy rồi fuck thầy nát đít ngay tại đây rồi đấy."…
Đêm tân hôn, chờ đợi cô không phải người chồng dịu dàng che chở, mà là một trò chơi đổi vợ tàn khốc. Thân là cô dâu, lại bị chồng mình tự tay đẩy vào vòng tay người đàn ông khác, hung hăng chà đạp tự ái của cô. Cô bị thuốc mê khống chế, bị buộc đón nhận hoan ái ở dưới thân thể của người đàn ông khác, ba ngày ba đêm, không ngủ không nghỉ. . . .Trước mặt mọi người, bọn họ có một cuộc hôn nhân hạnh phúc mỹ mãn, người người yêu thích và ngưỡng mộ. Sau lưng người, cô chẳng qua là nữ đầy tớ làm ấm giường của anh, bị anh bừa bãi lăng nhục, "Cô chẳng qua chỉ là một phụ nữ dâm tiện, không có lệnh của tôi, cho dù cô muốn chết cũng không được!"...Một cuộc tai nạn xe cộ bất ngờ xảy ra, cô hoàn toàn biến mất trong thế giới của anh, anh mới phát hiện, thì ra là trong quá trình trả thù cô, tim của mình cũng chảy máu. Năm năm sau, cô mang theo hai đứa trẻ, một trai một gái, trở lại vùng đất này. Trong bữa tiệc thứ nhất, lại không ngờ đối mặt cùng đôi mắt kia."Mẹ, chú đó trông thật giống anh hai!" Tiếng kinh hô của con gái khiến cô theo bản năng kéo bé trai bên cạnh vào trong ngực."Cô trông rất giống vợ của tôi!" con ngươi sắc bén như chim ưng của anh khiến cho cô có cảm giác bị nhìn xuyên qua."Tiên sinh thật thích nói đùa, xin lỗi tiên sinh, xin lỗi tôi không tiếp ngài được, chồng tôi đang đợi tôi!" cô rời đi tựa như trốn, tầm mắt sau lưng lại bám chặt như bóng theo thân. . . .Ác ma tìm tới cửa lần nữa, lần này, vận mạng của cô sẽ như thế nào?…
Hôm nay là sinh nhật mười sáu tuổi của cô nhưng liệu còn có ai nhớ đây? Từ khi bố mẹ ly hôn rồi bỏ lại cô, ngoại trừ mỗi tháng gửi cho cô chút tiền sinh hoạt ít ỏi thì cũng chẳng hỏi han gì nữa, trên đời này người quan tâm cô chỉ còn lại chính bản thân cô.Cô đã quen những ngày tháng dù mưa gió cũng không ai đưa đón, cũng đâu có gì ghê gớm, không phải sao? Cô một mình đi về nhà, thật may là sau khi bố mẹ ly hôn có để lại căn nhà cũ cho cô, giúp cô không đến mức không nơi để về, lưu lạc đầu đường."Á!" Đôi giày vải giá rẻ đã bị mài mòn trở nên mỏng manh, lòng bàn chân bất ngờ bị thứ gì đó đâm phải, cơn đau nhói tràn tới, Diệp Tiên Tiên nhấc chân lên, có chút buồn bực định đá văng cục đá đã đâm vào chân mình, thế nhưng lúc chân giơ lên lại lơ đãng trông thấy bộ dạng của cục đá kia, nó không phải là một cục đá mà là một chiếc nhẫn, rất rất nhỏ.Ma xui quỷ khiến thế nào mà cô nhặt nó lên, cầm trong tay ngắm nghía.Tạo hình cổ xưa, trên thân khắc một hình vẽ phức tạp, nhìn qua có vẻ không tầm thường.Dù sao cũng đang ở bên ngoài, Diệp Tiên Tiên không tiện nhìn kỹ, cô lê đôi giày vải đầy nước đi về nhà.-------------…