Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

29

Chương 29: Cái đuôi nhỏ thứ hai mươi chín.
[ Vậy cho đội trưởng hôn em một cái nhé?]
Edit: Kally
Beta: Phong

Tiếp theo, quá trình cài đặt máy dò dữ liệu cuối cùng diễn ra suôn sẻ đến mức Giang Xán Xán không thể tin được, "Tình hình gì đây? Xán gia tôi đã lên đạn trong súng rồi đấy! Dù sao theo chuyện thường ở Cục Hai, giờ khắc này phải có một làn sóng tàn bạo, quái vật ào ra mới đúng!"

Giảm Lan không thương tiếc vỗ đầu hắn một cái, "Đừng có lắm mồm, em nhận ra trình độ lập flag của anh cũng cao lắm, gần như là số một trong quân đội rồi."

Giang Xán Xán sờ đầu, cười hì hì trả lời, "Nhận được lời khen của đồng đội, tại hạ cảm thấy hãnh diện lắm!" Nói xong, gã còn nhỏ giọng lải nhải, "Xán gia tôi thế mà sống sót sau nhiệm vụ này sao, xem ra sau khi trở về đúng là mình thật sự phải xin nghỉ phép, đi chùa thực hiện tâm nguyện!"

Lúc này, Lăng Thần tựa vào người Diệp Tiêu như không xương, lười biếng ngắt lời Giang Xán Xán nói, "Ai nói với mày là nhiệm vụ hoàn thành?"

Giang Xán Xán lui về phía sau một bước, "Mẹ nó, chẳng lẽ còn nhiệm vụ ẩn giấu à?"

"Ừ." Lăng Thần gật đầu, "Đúng vậy, cấp trên yêu cầu đem khu vực lõi khu D về, giao cho Học viện Kỹ thuật nghiên cứu."

Giảm Lan cũng sửng sốt, "Mẹ kiếp, chuyện này quá điên rồ phải không? Chúng ta đã lấy đi lõi khu vực như một quả trứng chim kia thì Khu D không sụp đổ sao?"

Cô bình thường không thích sử dụng não, nhưng trên thực tế cô load không chậm, nhanh chóng phản ứng, "Thần ca, cho nên...... máy dò mà chúng ta đã dày công lắp đặt trước đây đều được sử dụng cho mục đích này?"

Giang Xán Xán có vẻ bối rối, chưa kịp phản ứng thì đã đi tới trước mặt Tiểu Mộc, kéo góc áo của Tiểu Mộc, "Tiểu Mộc, Tiểu Mộc, sao anh nghe không hiểu gì hết?"

Vì Giang Xán Xán sẽ không hiểu nếu không đi sâu vào chi tiết, Giang Mộc cũng không thể nói nhiều, "Các máy dò được lắp đặt tại chín điểm tọa độ phải là công nghệ đen do Học viện Kỹ thuật sản xuất, có thể thay thế lõi khu vực trong thời gian ngắn và hỗ trợ hoạt động của Khu D. Vì vậy, nếu chúng ta tạm thời loại bỏ lõi khu vực thì sẽ không ảnh hưởng lớn đến Khu D. Chúng ta chỉ cần đặt nó trở lại sau khi nghiên cứu kỹ là được."

Giang Xán Xán hiểu ngay, "Tiểu Mộc em thật thông minh!"

Giang Mộc liếc gã một cái, "Là do anh quá ngốc."

Giang Xán Xán: "......" Tức giận ghê!

Lăng Thần miễn cưỡng đứng thẳng, "Được, nếu đã hiểu rõ mọi chuyện thì chúng ta lên xe." Nói xong, liền dẫn theo Diệp Tiêu trở về thùng xe trước.

Sau khi lên xe, Lăng Thần đưa máy liên lạc đưa trên cổ tay mình cho Giang Mộc, "Học viện Kỹ thuật đã nhúng một con chip vào trong đó, sau khi lắp đặt chín máy dò, vị trí lõi của khu vực sẽ được hiển thị, em quen thuộc với bản đồ, em cầm nó đi."

Giang Mộc cầm lấy, sau khi xem thì nói, "Rất gần, lái xe qua đó chỉ cần ba tiếng."

Giang Xán Xán cầm cây k57 ồn ào, vô cùng kích động, "Vì bữa nướng BBQ của Xán gia tui, lét sờ gô!"

Giảm Lan lái xe thay cho Giang Mộc, Giang Xán Xán kéo cái chân bị thương bò lên nóc xe, sau thùng xe chỉ còn hai người Lăng Thần và Diệp Tiêu

Trong miệng Diệp Tiêu ngậm một viên kẹo sữa, cậu hàm hồ gọi, "Đội trưởng."

"Hửm?" Lăng Thần chính nhắm mắt nghỉ ngơi, nghe thấy cậu gọi thì mở mắt, theo thói quen đặt tay ra sau gáy Diệp Tiêu nắn nắn, "Gọi đội trưởng làm gì, muốn uống sữa bò sao?"

Diệp Tiêu lắc đầu, "Không phải." Cậu có chút chần chờ.

Lăng Thần cười, "Chuyện gì cũng có thể nói cho đội trưởng."

Diệp Tiêu do dự, "Anh có nghe thấy......Lời của Sơn Quạ không?" Diệp Tiêu thường cảnh giác xung quanh bất kể là cậu ở đâu, nhưng chỉ riêng Lăng Thần thì cậu lại không có chút phòng bị nào. Cũng bởi vậy, cậu đối với sự tồn tại của Lăng Thần vừa là nhạy cảm nhất vừa là ít nhạy cảm nhất, lúc đánh nhau với Sơn Quạ, cậu hoàn toàn không biết Lăng Thần lên từ lúc nào.

Lăng Thần nhìn cậu cụp mắt không dám nhìn mình, trong lòng khó chịu, giọng điệu không thay đổi, nhẹ nhàng hơn, "Nghe thấy gì? Nghe thấy Sơn Quạ nói muốn bắt em về sao?"

Hắn nhạy bén nhận thấy bàn tay phải cầm bao đao của Diệp Tiêu siết chặt và hơi thở của cậu ngừng lại trong giây lát.

Nhẹ nhàng thở dài, Lăng Thần dỗ dành xoa cổ Diệp Tiêu, "Tôi đã biết từ lâu, lúc Phương Văn Triết bắt tay với người ngoài, Khoa Ninh Tư cận chiến với tôi, cũng nói muốn bắt tôi trước, sau đó bắt em về nhận tiền thưởng."

Diệp Tiêu theo bản năng nói tiếp, "Không cho phép bắt anh!"

Thấy cậu xù lông, Lăng Thần cười ra tiếng, "Ai da, bé con của chúng ta sao lại ngoan như vậy?"

Diệp Tiêu đỏ tai, lắp bắp,"Anh....... Anh không hỏi em sao?"

"Không hỏi, những cái đó đều không phải ký ức tốt đẹp gì cho cam, có thể quên thì quên đi." Thái độ thản nhiên này của Lăng Thần khiến tấm lưng cứng ngắt của Diệp Tiêu thả lỏng đôi chút, sau đó cậu liền nghe thấy Lăng Thần hỏi, "Nhưng, mạng của tôi trong Thánh Tài là tám con số, em cũng là tám con số, về tiền thưởng thì đội trưởng với em bằng nhau, Diệp Tiêu của chúng ta có gì muốn nói không?"

"Dạ?" Diệp Tiêu giật mình, sau khi cẩn thận suy nghĩ thì trả lời, "Bọn họ sai rồi, đội trưởng không chỉ đáng có tám con số đâu."

"Tôi cũng cảm thấy bọn họ sai rồi." Hắn theo thói quen vuốt tóc Diệp Tiêu, Lăng Thần ghé sát nhìn vào đôi mắt cậu, nghiêm túc nói, "Bé con của chúng ta là báu vật vô giá."

Diệp Tiêu không chỉ tai đỏ mà cổ cũng đỏ, khẽ khàng nói, "Đội trưởng...... Đội trưởng cũng là báu vật vô giá!"

Giang Mộc dự đoán rất chính xác, ba giờ sau, xe dừng ở khu vực trung tâm. Giang Xán Xán kéo cái chân bị thương của mình và định nhảy ra khỏi xe, nhưng Giang Mộc liếc nhìn gã một cái thì ngay lập tức không dám cử động, là sợ quá không dám cử động. Không biết trong lòng gã đang nghĩ cái gì, trong lòng có chút xấu hổ nói: "Tiểu Mộc, em ôm công chúa anh xuống sao?

Giảm Lan đứng bên cạnh, ngắm Giang Xán Xán từ đầu đến chân hai lần, không chút thương tiếc mở mỏ hỗn, "Ha ha ha ha Giang Xán Xán, có phải anh có hiểu lầm gì với bản thân không?"

Giang Xán Xán trừng cô, "Xán gia anh thề, tình anh em plastic của anh với em đến hôm nay xong rồi!" Nói xong, gã chống lên tay Giang Mộc đặt một chân xuống đất, ngó trái ngó phải, "Sao mà hoang vu thế, khu vực trung tâm thật sự là ở đây sao? Chúng ta không đi nhầm chứ?"

Lăng Thần lấy lại thiết bị liên lạc, đứng ở vị trí định vị theo màn hình.

Một đám vây quanh Lăng Thần, Giảm Lan dựa vào tay súng bắn tỉa hạng nặng của mình, không khỏi thì thầm với Giang Xán Xán, "Đã đến lúc rồi. Sẽ không có ai đến tấn công nữa đúng không? Người của Thánh Tài die hết rồi, lính đánh thuê ngoại trừ Phù Du thì không còn ai nữa mà."

Giang Xán Xán vốn đã hạ quyết tâm đoạn tuyệt tình nghĩa anh em với Giảm Lan nhưng thật sự không nhịn được tính nhiều chuyện, lập tức đạp bỏ lời thề của mình, nhỏ giọng lải nhải, "Chắc là hết rồi, nếu không thì vận may của chúng ta nát quá!"

Lần này, nhân phẩm của Cục Hai hiếm được lúc bùng nổ, Lăng Thần liên tục nhập chín bộ hướng dẫn trên bàn di chuột xuất hiện trong không khí, cuối cùng xác minh danh tính của mình, sau đó, một quả cầu ánh sáng màu xám bạc có đường kính gần hai centimet xuất hiện được Lăng Thần thu thập, bỏ vào thùng chứa trước đó đã lắp đặt máy dò dữ liệu.

Lăng Thần đặt cẩn thận, "Đi thôi, rời khỏi vòng tròn trung tâm đã."

Xe bọc thép một đường hướng về phía Tây Bắc, rời khỏi vòng tròn trung tâm, dụng cụ và trang bị dần dần khôi phục lại, Giang Mộc nghịch nghịch máy phát tin tức hỏi Lăng Thần: "Thần ca, hiện tại có tín hiệu, anh có muốn báo cáo tiến độ nhiệm vụ cho trung tâm chỉ huy không?"

"Khoan hẵng gửi." Lăng Thần nắn ngón tay, "Chờ đến biên giới quận 1 chúng ta sẽ báo cáo."

Giang Mộc không có phản đối: "Vâng ạ."

Ăn tối xong, Diệp Tiêu theo Giang Xán Xán đến bờ sông giặt mũ bảo hiểm, lúc quay lại liền nhìn thấy Lăng Thần tựa vào đầu xe thiết giáp, không biết hắn đang nghĩ gì mà trông tâm trạng hắn không được tốt.

"Diệp Tiêu."

Nghe thấy Lăng Thần gọi mình, Diệp Tiêu đưa hai cái mũ giáp trong tay cho Giang Xán Xán, mình thì chạy qua đứng trước mặt Lăng Thần, "Đội trưởng?"

"Ừ." Lăng Thần nhìn cậu, phát hiện quần áo cậu đã ướt một nửa, những lời muốn nói nghẹn trong cổ họng không thốt nên lời, dứt khoát dẫn người về lại xe, tìm một bộ đồ sạch sẽ cho cậu thay.

Diệp Tiêu thay đồ xong thì ngồi sang bên cạnh Lăng Thần, "Đội trưởng, anh không vui sao?"

Lăng Thần "Ừ" một tiếng.

Diệp Tiêu hao tổn tâm trí, "Vậy làm sao mới khiến đội trưởng vui?"

Lăng Thần nghĩ thầm, nếu em nói em không đi thì ông đây sẽ vui lắm. Nhưng hắn không thể ích kỷ như vậy, vì thế lời đến bên miệng lại đổi thành, "Cùng tôi đi ngắm mặt trời mọc nhé."

"Vâng."

Trời tối, nhìn thấy Lăng Thần lại đưa Diệp Tiêu đi ngủ ở bên ngoài, Giang Xán Xán và Giảm Lan cau mày, bọn họ muốn giải cứu chú chó con nhỏ khỏi móng vuốt của sói, nhưng lại sợ hãi khí thế của Lăng Thần, không dám làm gì, vô cùng khó chịu.

Lăng Thần cũng lười quan tâm đến bọn họ, hắn cầm lấy một chiếc áo khoác chiến đấu màu đen và một chiếc đèn, vòng tay qua vai Diệp Tiêu rồi đi ra ngoài.

Hai người ngồi trên một cành cây rậm rạp, Lăng Thần treo đèn dã ngoại lên thân cây, mặc áo khoác cho Diệp Tiêu, kéo khóa lại, ôm người vào lòng, dùng cằm cọ đỉnh đầu Diệp Tiêu khiến tóc cậu dựng lên, "Được rồi, đi ngủ đi, sáng mai tôi sẽ gọi em."

Diệp Tiêu ngoan ngoãn nép vào trong lòng Lăng Thần, nhắm mắt lại, hơi thở xung quanh khiến cậu cảm thấy an toàn, rất nhanh liền chìm vào giấc ngủ.

Lăng Thần dùng ánh sáng không mấy sáng sủa nhìn chằm chằm vào người trong ngực, khóe miệng nở nụ cười có chút cay đắng, nhẹ giọng nói: "Cậu nhóc vô tâm, thế mà ngủ thật rồi."

Lăng Thần thức trắng đêm, cứ ôm người ngồi cả đêm, đến hừng đông thì đánh thức Diệp Tiêu, "Bé con, dậy nào."

Diệp Tiêu theo bản năng biết mình an toàn, cho phép mình không tỉnh táo một lát, dùng ngón tay dụi dụi mắt.

Lăng Thần nhìn vẻ mặt mờ mịt của cậu ngoan vô cùng, duỗi tay giúp cậu sửa sang lại áo khoác, giọng nói nhẹ như gió, "Được rồi, mặt trời lên rồi."

Diệp Tiêu gật đầu, còn buồn ngủ mà cùng Lăng Thần nhìn về hướng đông. Chẳng mấy chốc, những đám mây ở phía chân trời bị mặt trời mọc nhuộm màu, ánh sáng ngày càng sáng hơn.

Diệp Tiêu nghe thấy Lăng Thần hỏi, "Phải đi sao?"

Diệp Tiêu gật đầu, "Vâng, em phải đi." Nói xong những lời này, cậu cảm thấy có chút buồn bã, trong lòng như có một chỗ sụp đổ, cảm giác trống rỗng.

Lăng Thần không nói gì một hồi lâu. Hắn tựa lưng vào thân cây, nghiêng đầu nhìn Diệp Tiêu đang lặng lẽ ngồi cạnh mình. Sau một đêm, trong lòng có bao nhiêu cảm xúc đều bị đè nén, hắn nói có chút chậm rãi, rất bình tĩnh, "Bé con, khi làm xong nhiệm vụ, nếu em muốn em có thể đến tìm tôi, bất kì lúc nào, tôi cũng sẽ bảo vệ em."

Diệp Tiêu gật đầu.

Lăng Thần vốn đã chuẩn bị rất nhiều điều muốn nói, nhưng lúc này lại không nói được một lời, rũ mắt nhìn con thỏ khắc gỗ treo trên bao kiếm màu đen của Diệp Tiêu, giọng điệu nhẹ nhàng.

"Em ngoan, nhớ chăm sóc bản thân cho tốt, đứng để dính mưa, đừng chịu đói, đừng bị thương."

"Vâng."

"Nhớ nhớ tôi nhé."

"Vâng."

Nhìn Diệp Tiêu ngoan ngoãn gật đầu, đôi mắt sáng trong không khác gì lần đầu tiên họ gặp. Lăng Thần cười khẽ, "Tôi nói gì em cũng vâng sao?"

Diệp Tiêu gật đầu, "Vâng."

Lăng Thần nhướng mày, "Vậy, cho đội trưởng hôn em một cái nhé?"

Diệp Tiêu ngẩn ra một giây: "...... Vâng ạ."

Tay trái Lăng Thần nắm cằm Diệp Tiêu, giờ khắc này, tâm trạng của hắn cực kỳ bình tĩnh.

Bên ngoài khu D, có nhiều lớp sát khí đang chờ đợi hắn, nhưng vào lúc này, ánh sáng mặt trời mọc trải rộng khắp bầu trời, trải rộng hàng ngàn dặm, cuối cùng rơi vào đôi mắt trong veo của Diệp Tiêu, thậm chí cả lông mi cũng dường như được tràn ngập ánh nắng.

Lăng Thần cúi người, thoáng nghiêng đầu, chạm vào môi Diệp Tiêu.

Vừa chạm vào liền tách ra.

Hy vọng có thể gặp lại, bé con của tôi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net

Tags: #××