Tên tiếng Trung: 身受假死之后Tác giả: Hàm Ngư Đại Tây QuaEditor: Bánh cá nhỏTình trạng bản gốc: đã hoàn thànhTình trạng edit: đã hoàn thành(1/1/2022 - 1/8/2022)✨Số chương: 193 chương + 1 phiên ngoại(chính văn: 113 chương + 80 phiên ngoại chính văn/ 1 phiên ngoại thế giới song song)Đây là bản edit phi lợi nhuận và chưa được sự đồng ý của tác giả, vui lòng không đem ra khỏi đây. Truyện chỉ được đăng tải ở wattpad Bánh cá nhỏ, các bạn thương tui thì vui lòng không đọc ở chỗ khác và đọc ở nhà chính chủ edit nha. Cảm ơn rất nhiều!💋…
Tác giả:Ngô Tiếu Tiếu Thể loại:Xuyên Không Phượng Lan Dạ. Mười hai tuổi là Tiểu công chúa mất nước , bởi vì không đựng được nổi nhục đâm đầu vào cột trụ hôn mê, một lần nữa mở mắt, ngông nghênh lạnh lùng, lấp lánh tao nhã bức người. Trên tứ hôn yến Một khúc 《 giang sơn như họa 》, tài năng kinh động bốn phương, trở thành nhân vật chính được nhiều người tranh đoạt nhất tại hôn yến ngày đó, các vị Vương gia hoàng tử rối rít yêu cầu ban hôn, Hạo Vân đế ban thưởng cho thất hoàng tử Tề vương làm phi. Thất hoàng tử Tề vương, rất được thánh thượng yêu thương, là người nghiêng nước nghiêng thành , tính tình lạnh lùng, số mạng cứng rắn, khắc mẫu khắc thê, liên tiếp cưới hai người vợ, đều bị mất mạng trong đêm động phòng, kinh đô người người nghe tiếng đều biến sắc. Ngày đại hôn, không có tân lang, lại cùng con gà trống bái đường, tân vương phi giận dữ độc bất tỉnh tất cả khách mời ở sảnh đường, từ đó được gọi là "độc phi". Tân hôn ngày đầu tiên: Tề vương phủ chính sảnh, nha đầu hoàng thượng ban thưởng, thái độ ngạo mạn nói chuyện cay nghiệt, tân vương phi thưởng cho nàng một viên thuốc, từ đó về sau miệng không thể nói, còn bị bán đến kỹ viện. Tân hôn ngày thứ hai: Quản gia đem gà trống nhốt vào lồng gà, lập tức bị phạt hai mươi đại bản, tân vương phi trước mặt của tất cả hạ nhân trong phủ lời nói nghiêm túc rõ ràng: "Từ nay sau Gia (ý là Tề vương) chính là gà, gà chính là Gia." Từ đó, Tề vương phủ rối loạn, Vương Phủ gia quy điều thứ nhất, ở nơi này, lời của V…
Một buổi sáng xuyên qua, nàng đi tới một nơi chưa từng nghe tên, nước Hàn Vũ, dùng một tư thế mắc cỡ nằm ở trên người của chàng.Nghe nói vị Thần Vương có chiến tích chói lọi này không hề háo sắc, ít cười ít nói, khó có thể gần gũi. Nhưng mà, vì sao lúc nàng đang mơ mơ màng màng lại giở trò ăn nàng sạch sành sanh?Nàng không tiếc phá hủy hình tượng, vứt bỏ tự ái, trèo tường cao, bò chuồng chó, nhưng vì sao mỗi lần đều giống như quỷ ám bị chàng bắt trở về.Nàng không muốn ở lại cái đất nước xa lạ này, nhưng chỉ bởi vì một đạo thánh chỉ do chàng thỉnh cầu mà bị chàng giam giữ ở bên cạnh, nàng cắn răng nghiến lợi nhưng chỉ có thể để mặc cho chàng giày xéo.Mình chỉ đăng lại thôi. Nên các nàng đừng chất vấn vấn đề bản quyền nha :)Cảnh báo trước khi nhảy hố: bạn nào không đọc được thoải mái click back, sẽ k có ai nói gì. Phiền không cmt với những từ ngữ mang tính xúc phạm nhân vật. Vì nhân vật mỗi người 1 kiểu, truyện là mình re-up nên phiền các bạn đừng xả giận về nữ chính dưới mỗi chương truyện. Xin cám ơn.…
Tác phẩm: Mơ Ước Đã Lâu (肖想已久)Tác giả: Thảo Tửu Đích Khiếu Hoa Tử (讨酒的叫花子)Thể loại: Oan gia, gương vỡ lại lành, thanh mai thanh maiNhân vật chính: Kiều Tây, Phó Bắc (Thợ xăm hình x Giáo sư đại học)Số chương: 79c + 6PNVăn ánNgười trong đại viện đều biết, xưa nay Phó Bắc luôn ổn trọng, tính tình ôn hòa, hoàn toàn khác biệt với một Kiều Tây lệch lạc từ nhỏ. Khi còn niên thiếu Kiều Tây không biết, thời điểm mối tình đầu vẫn luôn không quá thanh tỉnh, không tự ý thức được, chỉ ngây ngốc quấn quít lấy Phó Bắc không tha, cũng không để ý sắc mặt, không biết sớm đã bị chán ghét qua bao nhiêu lần, mọi người xung quanh cũng không nhìn được nữa âm thầm nói không ít lời khó nghe. Lúc ấy chính là tự cảm thấy hài lòng, còn không tự biết khiến người chán ghét, ganh tỵ khắp nơi. Sau này khi đã hiểu được. Cô đã thông suốt, rời bỏ dứt khoát, việc gì nên làm thì đều làm, không nên trêu chọc thì cũng sẽ không chọc, sau đó dứt khoát chạy lấy thân. Sau này, một Phó Bắc nhã nhặn đứng đắn lại không buông tha cô, tình khó kiềm nén mà hôn môi, khắc chế mà ẩn nhẫn, ham muốn chiếm hữu mạnh mẽ như vậy, hoàn toàn thay đổi thành một người khác. Cô không nói gì chỉ cười cười, hỏi: "Thế nào, luyến tiếc sao?"…
Ryu Minseok luôn hướng về phía trước, còn Lee Minhyung thì luôn hướng về Ryu Minseok. Lee Minhyung từng nói hắn có rất nhiều ước mơ, trong đó có Ryu Minseok. Ryu Minseok chính là ước mơ của Lee Minhyung, chính là tín ngưỡng của Lee Minhyung. Cái gì mà không có tình yêu sét đánh chứ, Lee Minhyung đối với Ryu Minseok chính là tình yêu sét đánh. Thể loại: đường trộn thủy tinh, HE…
Tittle: Anh Đào Tan Trong GióAu: Boo aka chủ nhà (cái này quan trọng lắm nhá, ai có ý định muốn lấy fic đăng ra ngoài thì làm ơn nhìn rõ nó là fic có chủ. Mong các bạn tôn trọng chất xám cũng như công sức của Au)Nhân vật: GoM× Kuroko (AllKuroko)|| có sự xuất hiện của các nhân vật trong Slamdunk, POTThể loại: hiện đại, vườn trường, thi đấu thể thao, NP, có ngược có ngọtRatting: xôi thịt đầy đủ =)))Nội dung: Đội bóng rổ trường Sơ Trung Teiko là một đội bóng huyền thoại với thành tích đánh bại các đối thủ mà họ chạm trán. Các tuyển thủ của đội được biết đến với cái tên "Generation of Miracles" (Thế hệ kỳ tích). Sau khi tốt nghiệp, năm ngôi sao này chuyển đến các trường Cao Trung khác nhau nổi tiếng về bóng rổ. Tuy nhiên, có một sự thật được ít người biết đến về cầu thủ bóng ma thứ sáu - Kuroko Tetsuya.......Đôi lời: các nhân vật trong fic không thuộc quyền sở hữu của Au, tuy nhiên số phận họ trong fic đều nằm trong tay Au định đoạt. Tên truyện (có thể) không liên quan đến cốt truyện, tay nghề yếu kém mong các bạn thông cảm bỏ qua :)))…
Tên truyện: KHÓ LÀM THẾ THÂNTác giả: Thủ ƯớcThể loại: Đam mỹ, hiện đại , tình cảm, ngược luyến, thế thân, hợp đồng hôn nhân, chủ thụ, gương vỡ lại lành, HE.Cặp đôi: Bạc Thận Ngôn x Nguyên Gia DậtVăn án:"Bạc tổng, hai người tình của ngài đều đang ở trong đây, chọn một đi!"Bọn bắt cóc nhe răng cười, đặt dao vào hõm vai của hai người phía trước.Qua màn hình, Thịnh Lan khóc đến mức yếu đuối đáng thương, "Thận Ngôn, cứu em!"Bạc Thận Ngôn không hề do dự: "Thả Thịnh Lan ra.""Vậy còn người này?" Bọn bắt cóc dùng nòng súng gõ gõ vào khuôn mặt Nguyên Gia Dật, "Khuôn mặt nhỏ nhắn như vậy, ngài nhẫn tâm sao? Mà thôi quên đi, ông đây phế bỏ một bàn tay của nó là được rồi."Khuôn mặt của Bạc Thận Ngôn lộ vẻ lúng túng: ''Nguyên Gia Dật, xin lỗi, tôi không thể để Lan Lan xảy ra chuyện được, tay của em ấy còn phải đàn dương cầm...Sau khi thoát khỏi đây, tôi sẽ đối xử thật tốt với em."Nguyên Gia Dật xoa xoa mấy đốt ngón tay lạnh lẽo của mình, hơi hé miệng gật đầu.Trước màn hình giám sát, khuôn mặt Nguyên Gia Dật dính đầy vết máu, bàn tay bị đạn bắn xuyên qua run rẩy xoa màn hình, thoải mái nở nụ cười: "Bạc Thận Ngôn, tôi không nợ anh nữa!"Bản dịch chưa có sự cho phép của tác giả, cảm phiền không re-up!Bản edit thực hiện bởi Đam Mỹ Ngược (Chubs)…