☪ 01
Đang có bản thảo nên xả suộc sớm, chứ tốc độ ra chap mới của tớ chậm lắm. Xả chap này thì tớ lặn nhe, dạo này tớ hơi bận.
Cảm ơn các bạn đã đọc và đã cmt chap trước mà tớ chưa kịp rep nhé ❤
_______
Hey Siri, tua đến đoạn đốt trường (8)
11:00 sáng
Huy Phạm
@all ĂN CƠMMMMM
Thi Nhân
Tắt capslock hoặc t cho m tắt giọng 🙂
Chí Huân
Ai bỏ đói ổng ha gì ý
Huy Phạm
Nhiều chuyện
Thế có đi ăn k? Bố m đói lả ng r
Hàn Hồ
Cmay đang tòa nào đấy?
Huy Phạm
Tòa A
Căn tin số 2 nhớ?
Hàn Hồ
Cũng được
Ráo nước chờ anh, anh qua liềnggg
Huy Phạm
Ghê quá con chó
T với thằng Bi đi lấy bàn trước
Thi Nhân
Ừ t qua tòa B đón bé nhà t đã
Đỗ Hiền
Baby em đợi anh ở ghế đá trước tòa nhà nha
Thi Nhân
Chờ anh nhé, anh đang tới
Chí Huân
Ê cơm chó thì cúc vào ib riêng 🙂
Huy Phạm
Mấy mạng còn lại có ăn k?
Báo sĩ số đi cho tụi t còn đi giành giật
@Nguyệt @Mẫn Đức @Minh Hùng
Đỗ Hiền
Khiếp như giật cô hồn
Huy Phạm
M bảo k phải thử? :)))
Đông như chó đéo giành thì m ngồi đất ăn đi
Minh Hùng
Em đang tới
Mẫn Đức
Ủa ê căn tin 2 hả?
Mắ xa dữ v trời, em bên tòa D lận
Hàn Hồ
Ô làm gì mà chạy qua tới đó?
Lớp m bên tòa B mà
Mẫn Đức
Đấy khổ đéo chịu được ông thầy em nhờ lấy tài liệu giùm cho lớp
Chạy qua tòa D lấy, 1 chồng giấy nặng thì vl
Em đang phải vừa đi vừa dừng lại thở đây 😫
Chí Huân
Tầm đó xong việc thì căn tin hết mẹ đồ ăn
Mà chân m ngắn mà thầy m khoái sai việc m thế?
Mẫn Đức
Chân dài trời sập chết đầu tiên 🙂
Im mòm đi con mèo cam ngu
Chí Huân
😀? M hỗn
Thi Nhân
Ai biểu chọc nó
Hàn Hồ
R giờ sao? Chiều m có tiết nữa mà ăn sao kịp má?
Mẫn Đức
Ê thôi khỏi giữ chỗ em với thằng Bông
Nó đang chạy qua phụ em r
Tí tụi em ăn cái khác sau
Hàn Hồ
Ờ v tụi t ăn trước
.
.
Minh Hùng
M qua thằng Đức hả?
Nguyệt
Ừa t qua đỡ cho nó tí tài liệu
Nhiều v mình nó k kham nổi
Minh Hùng
M tới đâu?
T đem cơm qua r 3 đứa cùng ăn
Uống sữa k? Sẵn t mua (x)
Nguyệt
Th khỏi đi
Tụi t ăn bên căn tin 3 nè
M ăn với mấy anh đi cho kịp giờ
Minh Hùng
Đồ ăn bên đó dở chết mẹ, có cái gì ăn được đâu
Nguyệt
=))) thì lựa món nào dễ ăn hơn xíu
Chứ có phải gì cũng đổ vào mồm đâu
Minh Hùng
Thôi vô kiếm bàn ngồi chờ đi
T mua xong cơm t qua liền
Nguyệt
Thôiii đã bảo khỏi r mà
M làm v mắc công
Minh Hùng
Im
T chưa than thì thôi m than cgi
Ê nay bán bánh dâu này
Để t mua
Nguyệt
Vơ vét ít thôi nha m
Lần nào cũng mua nhiều quá t ăn k có hết ._.
Minh Hùng
Thì ăn đi còn nhiêu t ăn cho m
Có phải bỏ mứa đâu mà sợ mang tội
Chờ t tầm 15p nữa t tới
Nguyệt
Ò đi từ từ thôi k cần vội
T chờ m mà 😚
.
.
Minh Hùng
Anh
Chí Huân
Đoán xem ai sắp bỏ gđ theo trai nào? =)))
Minh Hùng
:))))
Lại lên cơn
Chí Huân
Chứ bộ t nói k đúng hay gì?
Minh Hùng
Ừ đéo đúng tí nào
Chí Huân
K đúng chỗ nào?
Minh Hùng
Chưa cưới thì đéo phải rể nhà em
Nên đừng có tung tin em bỏ gđ suốt ngày :))
Chí Huân
Nào em vợ xàm loz của anh
Nhưng m theo trai vẫn là chuyện đéo thể chối cãi mà
Minh Hùng
:)))
Chí Huân
=)))
T mua sẵn mấy phần r này
Có qua thì vơ lẹ k lại hết
Nhanh nhanh cái tay kẻo em dâu t chờ
Minh Hùng
Gọi bon mồm nhỉ
Chí Huân
Gớm ạ thích chết được còn làm giá
Minh Hùng
Vâng vâng đội ơn anh
Em đang tới
Chí Huân
Cũng chịu khó ghe hé
Chạy qua chạy lại 1 vòng lớn thế chỉ để đưa cơm cho ngta thôi hỏ 😌
Minh Hùng
Chả thế thì gì?
Em sợ nó đói
Thằng Bông kén ăn thế cái căn tin dở ói kia có mà đói chết nó
Chí Huân
Ừ ừ t tin cho m vui 😺
.
.
Nguyệt Huyền Tuấn rũ mi nhìn khung chat trên điện thoại, sau đó thoát ứng dụng rồi tắt máy. Ngồi đối diện là Lưu Mẫn Đức đang xoa xoa cái gáy ê ẩm vì ngồi học nhiều giờ liền, nó liếc chồng tài liệu học mà thầy nó nhờ lấy về cho lớp, cái đống này chắc bằng phân nửa cái thây nó, may mà có thằng cốt bê hộ cho hơn nửa, chứ không thì lát hồi chắc nó bị chính tài liệu mình học đè cho bẹp dí.
"Vậy là thằng Hùng đang qua à? Nó mua gì đấy? Rồi tao có ăn được không?"
Huyền Tuấn phì cười: "Cơm nước bình thường chứ cái gì mà ăn không được. À nó bảo còn mua thêm bánh nữa, mà chắc tao ăn không hết đâu."
Mẫn Đức dẩu mỏ: "Ừ đấy, mà tại mày thích nên nó cứ mua thôi. Gớm ạ!"
Nguyệt Huyền Tuấn nghe xong thì cười khổ: "Thói quen xấu của nó đó giờ rồi mà, thấy gì hợp mắt là mua. Tao bảo rồi mà có nghe tao đâu."
"Ừ ừ."
Lưu Mẫn Đức lôi điện thoại ra lướt mạng giết thời gian, thật sự thì bây giờ nó vừa đói vừa mệt, con gấu kia mà không tới nhanh thì nó sẵn sàng chết ngay và luôn. Nguyệt Huyền Tuấn thì không muốn nghịch điện thoại nữa, cậu chống cằm nhìn vu vơ quanh nhà ăn. Gương mặt hai đứa tụi nó có độ nhận diện khá cao, và cái kiểu vừa cao lớn vừa đẹp trai sáng sủa như Huyền Tuấn rất dễ thu hút ánh nhìn. Mới ngẩn ngơ có năm phút thôi mà đã cảm nhận được một hai ánh mắt lạ đặt lên người mình.
Cậu nâng mắt nhìn sang, hai bạn nữ cách một cái bàn như bị ai hù cho giật thót, vội quay ngoắt đi, vậy mà chưa đầy phút mốt đã bẽn lẽn nhìn lại. Ánh mắt Huyền Tuấn vẫn hướng về phía này không đổi, cô nàng ấy bặm môi ngại ngùng nở nụ cười, thì bỗng thấy cậu hơi chồm lên, tay giơ cao vẫy vẫy.
Lý Minh Hùng vừa bước vào căn tin số 3 đã khóa chặt bóng hình quen thuộc.
Nguyệt Huyền Tuấn hôm nay mặc áo thun đen, bên ngoài khoác áo khoác màu trắng, tóc mái phủ lòa xòa trước trán cũng không che được đôi mắt mở to sáng rỡ. Cậu vẫy tay làm hiệu, trên môi vẫn là nụ cười thương hiệu cá đuối quen thuộc, Minh Hùng nhìn mà không hiểu sao lòng mềm nhũn.
Anh nhanh nhẹn lướt qua một hàng dãy bàn, hai tay xách nặng hai túi đồ ăn, một túi đựng cơm cho ba đứa và một túi toàn đồ ăn vặt nào bánh với sữa. Con hổ này nhìn thấy sẽ lại í ới lên sao mà ăn hết được các kiểu.
"Ô sồ ôi cơm tới cơm tới, mua cái gì đấy đưa tao xem nào. Đói sắp chết rồi!" Lưu Mẫn Đức chồm lên vớ lấy túi đựng cơm rồi mở ra ngắm nghía, nó không thèm hỏi thăm bạn đi đường có mệt không tại biết lời quan tâm của mình đéo cần thiết lắm.
Tụi nó đã làm bạn được bảy tám năm gì đó đủ để Mẫn Đức hiểu hai rõ hai đứa này.
Ừ Minh Hùng đúng là chả cần lắm mấy lời hỏi han, anh thấy con cún nhỏ kia chiếm cứ bọc cơm rồi thì quay ra lúi húi với túi đồ vặt. Hùng bỏ từng món ra bàn, dồn thành một ụ nhỏ đẩy qua một bên để lát chén xong bữa chính thì tiện tay nhét luôn vào mồm con hổ kia.
Mới bỏ được hộp sữa dâu ra đã bị một bàn tay rắn rỏi tha đi mất, Minh Hùng nhìn liền biết là tay ai, theo quán tính định cản không được ăn đồ vặt trước bữa cơm, mà nghĩ lại uống sữa thôi chắc cũng không sao. Anh tưởng Huyền Tuấn chờ lâu đã đói rồi nên muốn lót dạ.
Lý Minh Hùng ngồi xuống, đột nhiên một hộp sữa đã được cắm ống hút giơ ra kề gần sát môi anh.
"Thương quá lội bộ nãy giờ, tớ cho bạn Hùng ké miếng nè. Uống đi."
Nguyệt Huyền Tuấn hơi nghiêng mình chống một tay lên bàn, tay kia cầm hộp sữa, ngón tay thon dài bao trọn lấy nó. Khoảng cách gần khiến Minh Hùng quan sát rõ cả từng khớp ngón tay đến đầu ngón được cắt tỉa gọn gàng. Sau câu thúc giục, anh ngơ ngác hé miệng ngậm lấy ống hút. Vị sữa ngòn ngọt thơm mùi dâu tràn vào khoang miệng, thế nhưng cho tới tận lúc Huyền Tuấn dứt hộp sữa trở về, đầu óc Minh Hùng chỉ toàn là nụ cười mềm mại cùng đôi mắt cong cong hình bán nguyệt của người thương.
"Ê, cơm nè!"
Lý Minh Hùng giật mình, hộp cơm nóng hổi được con cún Mẫn Đức đẩy tới trước mặt, một hộp khác xuất hiện bên phía Huyền Tuấn.
Cậu không vội dùng cơm mà từ tốn uống nốt nửa hộp sữa còn lại, đầu lưỡi đỏ hồng hơi trườn ra khỏi cánh môi, nâng lấy chiếc ống hút đưa vào khoang miệng.
Minh Hùng dời mắt, tỉ mỉ bóc vỏ muỗng đũa đặt lên hộp cơm của bạn, sau đó mới bắt đầu tới phần mình.
"Ăn lẹ còn vào học nữa."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net