3.
Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai rọi thẳng vào căn phòng ngủ ngổn ngang.
Gyu Cheol tỉnh dậy trước. Khi nhìn sang bên cạnh, thấy Beom Soo đang ngủ say, tấm lưng rộng lớn của nó đầy những vệt cào rướm máu và vùng cổ chằng chịt vết răng cắn bầm tím do chính mình gây ra đêm qua, Gyu Cheol bỗng chốc rơi vào một sự hoảng loạn tột độ. Hắn nhận ra mối quan hệ bạn bè, đối tác bấy lâu nay của hai đứa đã chính thức sụp đổ. Hắn kéo nó về vì sợ nó hại đời người vô tội, ai dè rốt cuộc... người bị nó "hại đời" đến mức eo hông đau ê ẩm lại chính là hắn. Sự kiêu ngạo thường ngày biến mất, thay vào đó là một nỗi sợ hãi mơ hồ về sự ràng buộc tình cảm vượt giới hạn.
Gyu Cheol không dám đợi Beom Soo tỉnh dậy. Hắn vội vã vớ lấy quần áo, mặc vào một cách nháo nhào rồi trốn chạy khỏi căn hộ ngay trong buổi sáng sớm, bỏ lại Beom Soo một mình trên chiếc giường trống trải. Hắn bắt đầu né tránh Beom Soo hoàn toàn.
Đến chiều, tại phòng kho bỏ hoang trường Jinwon. Đám đàn em mang tiền đến nộp thì thấy bầu không khí ngột ngạt đến phát điên. Gyu Cheol ngồi ở góc phòng, mặt lạnh như tiền, liên tục hút thuốc để che giấu sự bồn chồn.
Cạch
Cửa mở, Beom Soo bước vào. Sắc mặt nó hơi nhợt nhạt vì dư chấn của thuốc đêm qua, nhưng đôi mắt hẹp dài thì lạnh tanh, tối sầm lại ngay khi nhìn thấy Gyu Cheol. Trên cổ nó, vết răng cắn bầm tím vẫn lộ rõ mồn một. Đám đàn em đứng chôn chân tại chỗ, đứa nào đứa nấy nín thở, mắt liếc xuống bàn tay to lớn của Beom Soo đang siết chặt lấy cổ tay Gyu Cheol đến mức nổi cả gân xanh.
Gyu Cheol bị giữ lại ngay sát ngưỡng cửa. Bản năng khiến hắn muốn quay lại đấm gãy răng thằng khốn này, nhưng cái hông đau điên cuồng và cả đống dấu vết tím bầm dưới lớp áo gió sặc mùi nhục nhã đang găm chặt chân hắn tại chỗ. Hắn không quay đầu, chỉ nghiến răng khàn giọng:
"Buông tay ra. Tụi mày cút hết ra ngoài cho tao!"
Đám đàn em chỉ chờ có thế, vội vã ném xấp tiền hàng xuống bàn rồi ba chân bốn cẳng lủi mất, đóng rầm cửa kho lại.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net