Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

9.

Khi những tia nắng đầu ngày khẽ lọt qua khe rèm, Gyu Cheol mới uể oải mở mắt. Cơn buồn ngủ vẫn còn lảng vảng làm đầu óc hắn hơi mơ màng, nhưng ngay sau đó, cảm giác ngột ngạt ở ngang hông đã kéo hắn tỉnh táo lại hoàn toàn. Vòng tay rắn chắc của Beom Soo vẫn đang siết chặt lấy eo hắn từ phía sau, dính như sam không chịu buông. Thằng khốn này thậm chí còn thản nhiên vùi đầu vào hõm cổ hắn, hơi thở ấm nóng phả đều đều lên làn da nhạy cảm làm hắn nhột đến phát điên.

Gyu Cheol nghiến răng, dồn hết sức bình sinh dùng cùi chỏ thúc mạnh một cú vào sườn thằng bạn đồng niên:

- Thằng khốn Beom Soo! Sáng rồi, buông cái tay của mày ra xem nào!

Beom Soo bị thúc một cú bất ngờ liền "hự" lên một tiếng, nhưng nó không hề buông tay, ngược lại càng siết chặt eo Gyu Cheol hơn để kéo hắn lùi sát vào lòng ngực mình. Nó lười biếng mở mắt, mái tóc rối bù xù quẹt qua gò má hắn, giọng khàn đặc vì mới ngủ dậy nhưng đầy sự trêu chọc:

- Kêu cái mẹ gì sớm vậy... Đêm qua lúc đòi ngủ lại tao đã hứa là chỉ ôm thôi rồi còn gì. Tao đang thực hiện đúng lời hứa nè, mày còn cằn nhằn cái gì nữa hả?

Gyu Cheol tức đến đỏ bừng cả mặt, hắn quay phắt người lại, dùng cả hai tay đẩy mạnh lồng ngực thằng bạn ra:

- Ôm kiểu của mày là muốn siết chết tao thì có!

Beom Soo cười khùng khục đầy đắc ý, nó không những không thả mà còn được nước lấn tới, dùng đôi chân dài của mình gác phắt lên người Gyu Cheol, khóa cứng ngắc hắn lại trên giường. Nó nhướng mày nhìn hắn, khóe môi cong lên nụ cười cợt nhả nhây nhớt:

- Không thả đấy, làm gì nhau? Lâu lâu mới được ôm ngủ một đêm, phải ôm cho bõ công chứ. Mà công nhận... eo mày ấm ghê, ôm sướng tay kinh khủng.

- Mày... Thằng điên này! - Gyu Cheol vừa tức vừa ngượng, vớ ngay cái gối bên cạnh đập thẳng vào mặt thằng bạn.

Beom Soo nhanh tay chụp lấy cái gối quăng xuống đất, rồi thản nhiên rướn người lên, cúi xuống hôn chụt một cái thật kêu lên gò má đang bừng đỏ vì giận của Gyu Cheol. Nụ hôn chớp nhoáng mang theo chút mùi kẹo bạc hà quen thuộc khiến Gyu Cheol đứng hình mất ba giây, tim bất giác đập chệch đi một nhịp vì cái trò đùa quá trớn của thằng bạn thân.

...

Hai đứa đẩy cánh cửa sắt rỉ sét bước vào phòng kho, bầu không khí ngột ngạt mùi bụi bặm bỗng chốc trở nên im lặng một cách bất thường. Gyu Cheol hơi cúi đầu, bàn tay lén lút kéo cao vạt áo khoác mỏng cố che đi chiếc cổ cao gầy, nhưng những dấu vết đỏ thẫm lấp ló sau lớp vải vẫn không cách nào giấu hết được.

Mấy thằng đàn em đang ngồi tụ tập trên mấy cái ghế, vừa đếm tiền vừa rít thuốc lá, thấy hai đại ca đi vào liền hớn hở định đứng dậy chào. Nhưng chưa kịp mở miệng, ánh mắt tụi nó đã đồng loạt va phải chiếc cổ "đầy chiến tích" của Gyu Cheol, rồi lại liếc sang bản mặt đang nhơn nhơn, cười đầy đắc ý của Beom Soo đi ngay bên cạnh.
Mười mấy thằng đệ đứng hình mất năm giây, mắt đứa nào đứa nấy trố ngược lên, miệng há hốc như vừa nhìn thấy sinh vật lạ. Một thằng nhóc tính tình lanh chanh nhất đám liền huých vai thằng bên cạnh, che miệng thì thầm nhưng giọng vẫn oang oang khắp phòng kho:

- Ê... tao nhìn lộn không tụi mày? Nay anh Cheol bị con gì cắn dữ vậy? Nhìn giống... giống dấu hickey vãi.

- Mẹ mày câm mỏ lại coi! - Thằng đại ca cấp dưới vội vàng táng vào đầu nó một cú, mặt mày tái mét nhìn sang Beom Soo, giọng lắp bắp. - Dạ... chào hai đại ca. Hôm nay hai anh... đi chung sớm dữ thần.

Gyu Cheol nghe tụi đàn em xì xào, mặt hắn lập tức bừng đỏ từ tận mang tai xuống cổ vì ngượng. Hắn vừa thẹn vừa tức, hai tay siết chặt thành nắm đấm, lườm tụi đàn em một cái sắc lẹm làm cả đám vội vàng cụp mắt xuống, đứng im re không dám thở mạnh.
Đúng lúc này, Beom Soo đứng bên cạnh lại không biết điều mà bồi thêm một gáo nước sôi. Nó lười biếng vươn tay ra, thản nhiên quàng qua vai Gyu Cheol, kéo phắt hắn sát vào người mình trước mặt bao nhiêu ánh mắt của tụi đàn em. Nó nhướng mày nhìn đám nhóc, khóe môi cong lên nụ cười cợt nhả nhây nhớt:

- Nhìn cái mẹ gì mà nhìn? Đêm qua tao qua nhà đại ca tụi mày bàn công việc làm ăn, bị muỗi cắn một chút thôi. Đứa nào thắc mắc nữa tao cắt lưỡi?

- Dạ dạ! Tụi em hiểu rồi đại ca! Muỗi... muỗi nhà anh Cheol to béo và bạo lực quá ạ! - Cả băng đàn em gật đầu như bổ củi, đứa nào đứa nấy nhịn cười đến mức mặt mũi vặn vẹo, trong lòng thầm nghĩ "Bàn công việc gì mà cắn nhau tét cổ thế kia chứ".

Gyu Cheol ngượng đến mức muốn tìm cái lỗ nào chui xuống đất cho xong. Hắn thô bạo dùng cùi chỏ thúc mạnh một cú đau điếng vào lồng ngực Beom Soo, gạt phắt cái tay đang quàng trên vai mình ra, gầm lên một câu khàn đặc rồi bỏ đi trước:

- Mẹ kiếp thằng điên này! Mày câm cái mồm của mày lại đi!

Beom Soo bị thúc một cú đau đến thốn rốn nhưng vẫn cười khùng khục đầy thỏa mãn. Nó đút hai tay vào túi quần, nghênh ngang đi theo sau bóng lưng đang xù lông của thằng bạn thân, bỏ lại đám đàn em phía sau đang ôm bụng cười ngất vì màn mập mờ quá mức lộ liễu của hai đại ca.

Gyu Cheol ngượng đến mức muốn tìm cái lỗ nào chui xuống đất cho xong.
Hắn tức giận đẩy cánh cửa sắt phía sau, đi thẳng lên lối cầu thang bộ dẫn lên tầng thượng của nhà thể chất. Nơi này vốn dĩ là khu vực bỏ hoang, rất ít người qua lại nên cực kỳ yên tĩnh. Gyu Cheol đứng tựa lưng vào thành lan can, lồng ngực phập phồng thở dốc, hai bên vành tai vẫn đỏ bừng lên vì cái trò đùa quá trớn của thằng bạn thân trước mặt đám đàn em. Sự mập mờ không rõ ràng này đang làm hắn phát điên.

Bộp.

Một bàn tay gân guốc bất ngờ vươn tới từ phía sau, chống mạnh lên lan can sắt, thành công khóa chặt Gyu Cheol vào góc chết. Beom Soo lững thững đuổi theo từ lúc nào. Nó dồn ép cơ thể cao lớn của mình áp sát vào lưng hắn, nụ cười cợt nhả nhây nhớt lúc nãy đã biến mất, thay vào đó là ánh mắt sâu thẫm, nghiêm túc đến lạ kỳ khi ép hắn phải xoay người lại đối diện với mình.

- Mày lại định giở trò gì nữa hả Beom Soo? - Gyu Cheol nghiến răng, giơ tay định đẩy lồng ngực gã ra nhưng cổ tay đã nhanh chóng bị gã tóm gọn, găm chặt ra sau.

- Gyu Cheol, tao không đùa nữa. - Beom Soo khàn giọng, hơi thở nóng rực phả lên chóp mũi đối phương. - Mày nghĩ tao rảnh đến mức đêm nào cũng mò qua nhà mày chỉ để ôm ngủ chay? Mày nghĩ tao rảnh đến mức đứng quản chuyện mày mặc áo gì, đi đứng ra sao, rồi đi ăn gắp thịt cho mày trước mặt tụi nó à?

Gyu Cheol đứng hình, tim trong lồng ngực bất giác đập liên hồi như trống trận trước sự nghiêm túc đột ngột của thằng bạn đồng niên. Hắn lắp bắp:

- Mày... mày nói cái mẹ gì thế...

- Tao nói tao thích mày. - Beom Soo nhả từng chữ dứt khoát, ánh mắt khóa chặt lấy đôi đồng tử đang run rẩy của đối phương. - Không phải kiểu bạn bè cùng phe làm ăn, cũng không phải kiểu mập mờ trêu chọc. Tao muốn mày làm người yêu tao, làm món đồ sở hữu độc quyền của một mình tao thôi.

Gyu Cheol trố mắt nhìn thằng bạn thân, đầu óc quay cuồng vì lời tỏ tình quá mức thẳng thừng và ngông cuồng. Hắn định há mỏ chửi thề để che giấu sự hoảng loạn, nhưng Beom Soo đã không cho hắn cơ hội đó. Nó cúi rạp người xuống, chuẩn xác chặn đứng bờ môi hắn bằng một nụ hôn dứt khoát.
Không còn sự thô bạo điên cuồng của đêm hôm trước, nụ hôn lần này sâu lắng, ngấu nghiến nhưng tràn ngập sự chiếm hữu vặn vẹo. Beom Soo dùng đầu lưỡi cạy mở hàm răng hắn, mạnh bạo càn quét và hút cạn chút dưỡng khí cuối cùng của Gyu Cheol, ép hắn phải tiếp nhận thứ tình cảm điên rồ này. Gyu Cheol bị hôn đến mức đầu gối bủn rủn, hai tay từ chống cự chuyển sang nắm chặt lấy vạt áo thun của thằng bạn, bất lực tận hưởng nụ hôn ngọt ngào đến ngột ngạt.
Đến khi Gyu Cheol sắp xỉu vì thiếu oxy, Beom Soo mới chịu rời môi. Nó liếm nhẹ vệt nước mờ ám nơi khóe môi hắn, khóe môi lại cong lên nụ cười nhây nhớt quen thuộc, ghé sát tai hắn thì thầm đầy đe dọa:

- Tỏ tình rồi đó. Mày mà từ chối là tao bế mày quay lại phòng kho, cho tụi nó xem đại ca tụi nó đồng ý làm vợ tao thế nào luôn.

Gyu Cheol vừa thẹn vừa ngượng, mặt đỏ lựng như tôm luộc, hắn thô bạo dùng chân đá mạnh vào ống quần của Beom Soo một cú đau điếng, gầm lên để chữa ngượng:
- Thằng khốn... Mày câm mẹ mồm vào!

Beom Soo bị đá đau đến nhăn mặt nhưng bàn tay dưới gầm áo vẫn nhanh nhẹn luồn tới, siết chặt lấy vòng eo mảnh khảnh của Gyu Cheol rồi kéo đi. Gyu Cheol lầm bầm chửi thề suốt dọc đường, nhưng năm ngón tay lại ngoan ngoãn đan chặt vào tay thằng bạn thân - không, từ bây giờ là bạn trai độc quyền của đời hắn. Chiếc xích mà hắn tự tay buộc vào chân Beom Soo, hóa ra đã khóa chặt cả hai lại với nhau mất rồi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net