Author: Giai LạcMột đêm trước ngày đăng ký kết hôn, chồng chưa cưới và tiểu tam yêu đương vụng trộm trong phòng tắm.Trước cửa ủy ban, chồng chưa cưới lại không đến, bỏ cô một mình trong gió rét.Đối mặt với người đàn ông gặp cảnh ngộ tương tự như cô, Tống Như chủ động đi đến: "Dương Tổng, nếu tạm thời ngài chưa tìm được cô dâu mới, chi bằng xem xét về tôi đi?"Dương Gia Cửu bằng lòng, hai người lạ không quen từ đây trói chặt bên nhau.Cô đối với anh không có tình yêu, cùng anh kết hôn chỉ là vì trả thù chồng chưa cưới.Lại không ngờ tình yêu đến nhanh tựa vòi rồng.....…
*Mình bắt đầu edit từ chương 150*Thi thể bé trai mặc y phục đỏ, thi thể nam giới dưới đáy giếng sâu, phần vụn tử thi nơi đồng không mông quạnh ... Tăng Dĩ Nhu suốt ngày tiếp xúc với đủ hình đủ dạng thi thể đầy ghê rợn, vì lẽ đó cô hãnh diện trở thành một thành viên hội FA*.* Từ gốc '单身狗一枚 - Chú chó duy nhất: thường ám chỉ những người không có người yêu hoặc chưa kết hôn.Tâm thần phân liệt, sát thủ biến thái, tâm lý vặn vẹo ... Quanh năm suốt tháng Khúc Mịch say mê nghiên cứu đủ mọi loại hành vi, suy nghĩ lệch lạc; chính vì thế anh không những là 'Team FA' mà còn sắp trở thành thành viên lạc loài nhất trong hội FA.Nữ Pháp Y đụng độ chuyên gia Tâm lý tội phạm ...Tăng Dĩ Nhu: Khúc Mịch là 'Thi thể' hoàn mỹ nhất mà cô từng gặp, bụng sáu múi hoàn hảo. Đối mặt với phần vụn thi thể mà vẫn có thể ung dung ăn miếng thịt gà, bình tĩnh, lạnh lùng ... Tuyệt đối không phải là người bình thường.Khúc Mịch: Tăng Dĩ Nhu là một người phụ nữ biến thái mà xinh đẹp nhất mà anh từng gặp. Trông thấy thi thể hai mắt sáng rỡ, cầm dao giải phẫu tao nhã như đang thưởng thức món Âu, cô ấy đang hưởng thụ chiêm ngắm các tử thi bị lăng trì, thối rữa. Tuyệt đối không bình thường!Hai người mắc bệnh, một câu chuyện tình yêu, vô số các vụ án bí ẩn, kinh hãi và hồi hộp.Đoán được mở đầu nhưng không thể nào đoán được kết thúc!Nào mau mau đến coi ... Vừa coi vừa đoán ... thử xem ai là người có tài suy luận cao hơn.Editor: Queenie_sk (chương 1-149); mainamkh (chương 150-162)Nguồn link: https://m.facebook.com/quynhdaoqueeniesk/photos/?tab=album&a…
Tác giả: Mạc Túc QuânThể Loại: Xuyên không, dị giới, đam mỹ, thú nhân, 1x1, sủng, HETình Trạng: HoànNguồn: Truyện Full, Web Truyện, Truyện YY....Phúc Nhạc tự nhiên bị đập hôn mê.Tỉnh lại liền tới vườn bách thú, a không, là thế giới thú nhân.Có trời chứng giám, cậu là một nam y tá, không phải bác sĩ a! ! !Lại càng không phải bác sỹ thú y a! ! ! nhóm người này kích động sẽ biến thân thành dã thú thế mà cũng sẽ phát sốt, cảm mạo, tiêu chảy, viêm ruột ?! Thế mà cũng chảy-máu-mũi! ! !Cậu muốn về nhà a a a a !!!…
Tác phẩm: Mơ Ước Đã Lâu (肖想已久)Tác giả: Thảo Tửu Đích Khiếu Hoa Tử (讨酒的叫花子)Thể loại: Oan gia, gương vỡ lại lành, thanh mai thanh maiNhân vật chính: Kiều Tây, Phó Bắc (Thợ xăm hình x Giáo sư đại học)Số chương: 79c + 6PNVăn ánNgười trong đại viện đều biết, xưa nay Phó Bắc luôn ổn trọng, tính tình ôn hòa, hoàn toàn khác biệt với một Kiều Tây lệch lạc từ nhỏ. Khi còn niên thiếu Kiều Tây không biết, thời điểm mối tình đầu vẫn luôn không quá thanh tỉnh, không tự ý thức được, chỉ ngây ngốc quấn quít lấy Phó Bắc không tha, cũng không để ý sắc mặt, không biết sớm đã bị chán ghét qua bao nhiêu lần, mọi người xung quanh cũng không nhìn được nữa âm thầm nói không ít lời khó nghe. Lúc ấy chính là tự cảm thấy hài lòng, còn không tự biết khiến người chán ghét, ganh tỵ khắp nơi. Sau này khi đã hiểu được. Cô đã thông suốt, rời bỏ dứt khoát, việc gì nên làm thì đều làm, không nên trêu chọc thì cũng sẽ không chọc, sau đó dứt khoát chạy lấy thân. Sau này, một Phó Bắc nhã nhặn đứng đắn lại không buông tha cô, tình khó kiềm nén mà hôn môi, khắc chế mà ẩn nhẫn, ham muốn chiếm hữu mạnh mẽ như vậy, hoàn toàn thay đổi thành một người khác. Cô không nói gì chỉ cười cười, hỏi: "Thế nào, luyến tiếc sao?"…
Tên gốc: 卿本包袱 Tác giả: Nhĩ Nghiên Edit: Zinny Thể loại: Cổ đại, hài. Câu chuyện về một đứa con bị bỏ rơi cùng một sát thủ máu lạnh lưu lạc. Thẩm Thế Liên lớn lên tại một vùng vịnh hẻo lánh, cả đời không gặp được mấy nam nhân. Ngày gặp Phượng Thất Thiềm, hắn cầm quỷ kiếm, đứng ở đầu dốc, máu đỏ tươi nhuộm đầy đất vịnh, hờ hững nói một câu "Trốn nhiều năm như vậy, sống cũng đủ rồi." khiến lòng nàng lạnh toát. Kỳ thật nàng muốn nói, "Tiên sinh, ta chỉ đi ngang qua thôi mà."…