"Và bởi vì nàng đặc biệt, nên nàng từng cô độc. Một nỗi cô độc kéo dài đã từ rất lâu về trước mà nàng không thể nhớ chính xác nó bắt đầu từ khi nào, nhưng nỗi cô độc ấy luôn đi cùng niềm đau dai dẳng. Hai nỗi niềm ấy cứ đeo bám nàng, cho đến khi nàng gặp em - người đã xoa dịu nàng, để giọt lệ nàng không còn phải rơi giữa dải đại dương nhân loại mênh mông. Giữa những phút giây cùng chung một nhịp đập hay khi có được hơi thở nhau, hai người tìm ra được ý nghĩa của cuộc đời chính mình."______________a fanfic for my 37line. TimeTravel!AU…
Chuyện xoay quanh về Misana, trong một lần đi du lịch bên Nhật cùng gia đình, nàng vô tình gặp gỡ người con gái tên Myoui, và những diễn biến tiếp theo, hãy đọc truyện để biết 😎Bật mí kết HE nhéeeeee. Mãi iu…
Đây là phần tiếp theo của fic "Chờ ngày thanh bình rộn tiếng ca, tui mong rước nàng được về nhà", về một tương lai "khác" có thể đã đến nếu cuộc chiến ấy không xảy ra.Năm 1935 ấy, nữ sĩ D.T.N. giấu tên nổi bừng tiếng tăm trên khắp các văn đàn, chỉ với vỏn vẹn dăm chục bài thơ đăng trên các tuần báo Phong Hóa, Ngày Nay và Phụ Nữ Tân Văn. Người đời kháo nhau những câu chuyện lâm li lạ kỳ. Có người bảo rằng nàng hẳn là tay vợ lẽ, nhân tình hay ả đào của Quan Thống Sứ hay Khâm Sứ của Phủ Toàn Quyền Đông Dương. Có người bảo nàng hẳn là con gái vàng bạc rượu đế rượu táo mèo của lão Nghị Chiếu, nhà có trăm mẫu đồn điền trên tỉnh, một cái mỏ than ở Quảng Yên, ba chục nóc nhà tây ở Hà Nội, bốn chục nóc nhà nữa ở Hải Phòng.Tất cả đều đoán trật lất hết. Thật ra nữ sĩ D.T.N thật ra đang ngồi viết báo trong gian nhà trọ nhỏ chỉ hơn chục thước vuông ở phố Hàng Bông.Độ này, vào mỗi khi đồng hồ điểm lúc hoàng hôn, người nữ sĩ ấy lại thường trông thấy bóng dáng của một người cô giáo nàng vừa mới quen, "vô tình" đạp xe qua ngõ nhà nàng, thỉnh thoảng lại ngơ ngác ngẩng lên nhìn nàng với đôi mắt cún con dịu dàng kia, đôi mắt mà nàng ngỡ mình đã thân quen từ vạn kỉ...…
"Cô út ơi, đợi đến hết mùa chiến dịch này, tui gáng mần vài năm rồi về thưa tía má xin cưới cô út. Cô út ráng đợi tui nghen?"Nếu bây giờ Tỉnh Nam trong tay đang cầm khẩu AK47, chắc lấy báng súng táng luôn vô đầu con sóc ngốc nghếch này rồi."Cô bị khùng hả? Tụi mình mới vừa gặp nhau được mấy tháng. Cưới xin cái gì mà cưới xin."Sóc bếu nghe vậy thì buồn thiu, mặt phính ra như cái bánh đa ỉu xìu. Đôi mắt cún con chớp chớp, đã long lanh rơm rớm nước mắt."Mèn đét ơi...sao cô Út nói tui khùng...Tại...Tại tía má tui dặn gặp ai mà mình thương...thì mình phải rước dề nhà...""Tui biết tui mới gặp cô út, nhưng tui thương cô Út lắm...Tui ước được nghe cô Út gọi tui là "Mình ơi"...Tui muốn ăn cơm cô Út nấu.. Muốn tụi mình nên duyên vợ chồng.."Tất nhiên nghe xong thì Tỉnh Nam vẫn rất muốn lấy báng súng táng vào đầu Sa Hạ. Nhưng chắc vì chất giọng miền Tây rặc của con sóc bếu kia vốn ngọt như mía lùi, nên Tỉnh Nam khẽ mủi lòng. Nàng nhẹ nhàng nói:"Thôi được, để đến hết mùa chiến dịch, nếu cô Hạ còn muốn ngỏ lời, thì đến lúc đó tui sẽ tính.""THIỆT HẢ??? Cô Út nói thiệt hả? Mốt hết mùa chiến dịch, cô Út bằng lòng lấy tui nghen?"Sóc bếu mắt chữ A mồm chữ O, trân trân nhìn mỹ nhân bước đi bên cạnh mình đã đỏ như trái cà chua chín. Rồi Sa Hạ cười ngờ nghệch, vừa nhảy chân sáo vừa khiêng hòm đạn, ngân nga điệu hò Lý Cây Bông suốt dọc đường về.Nắng gắt tháng chín reo vang trên đỉnh trời những ngày cuối hạ, chở mang theo lời hứa hẹn về tương lai rực rỡ, về những ngày thanh bình rồi sẽ rộn tiếng ca.…
[all8/97line] Love at first sightTác giả: Huai_Editor: itseaZy (Zy)Câu chuyện về một chú mèo hoang được hai chú cún lớn cứu.Lời của tác giả: Bời vì tôi đã bị sốt cao và sởi suốt một tuần, liên tục trong thời gian viết, vì vậy logic có thể hơi khó hiểu. Xin lỗi vì trước vì OOC.Lời của editor: Sản phẩm của người mới, vẫn còn nhiều sai sót.Bản edit chưa có sự đồng ý từ tác giả. Không được mang đi đâu dưới mọi hình thức.…