Cô ấy, người đã bị hành hạ cho đến chết bởi dàn hậu cung của nữ chủ. Người nữ phụ ấy đã cầu cứu cô. Nữ hoàng của bạch đạo và cũng chính là tử thần của hắc đạo. Cô nhận lời giúp vị nữ phụ ấy chăm sóc gia đình. Còn về đám hậu cung cung và ả bạch liên hoa giả tạo kia nữa........Tôi sẽ thay nguyên chủ thù.Tôi sẽ chơi đùa với các người. Tôi sẽ cho bọn ngươi nếm thử mùi vị của địa ngục đẫm máu là như thể nào? Nào! Nữ chủ và dàn hậu cung của cô nữa tới đây đi!!!…
Nam chính là lớp trưởng, một lớp trưởng rất vô sỉ.Nữ chính là một nhóc con, nhóc con quậy phá. Vẫn là câu truyện học đường motip không có gì mới mẻ. Vẫn là thích nhau, yêu nhau và đến được với nhau nhưng trong mỗi câu truyện đều cũng có những nét riêng biệt. Những tình huống riêng biệt tạo nên một câu truyện mang màu sắc riêng. Hầu hết, con người ta giờ đây đều trải qua những mốc cố định của thời gian, từ nhà trẻ đến tiểu học trung học và phổ thông, nhưng không phải ai cũng giống ai, ai cũng có một cuộc sống riêng. Cũng như. Câu truyện của tôi mang một màu sắc riêng. ______- Chia tay. - Lý do? - Em không giống con gái, anh không muốn có một người yêu mà lúc nào cũng bị người khác hiểu lầm là con trai!! - Ok, chia tay thì chia tay. Mong anh tìm được một người yêu đến gió thổi cũng bay. ________- Phùng Linh Đan, em nhìn cô gì mà ghê thế!! - Em chỉ soi xem năm nay cô béo hơn năm ngoái bao nhiêu kg thôi mà. - Hơn 5kg, em không cần soi nữa. ________-Hm... Đan... Tôi có chuyện muốn nói. - Chuyện gì cơ!? - Tôi... Tôi thích cậu. - Lãng bảo gì thế!? Tôi không nghe rõ lắm. _______- Tôi thích cậu.Tôi thực sự... Rất thích cậu. Nhưng có lẽ cậu không thích tôi.- Tôi ghét cậu. ________- Chị, em thích chị!!!! - Em... Em à?? Chị... Chị không thích con gái!? - Chị, em có gì mà chị không thích? Con gái thì sao? Con gái yêu nhau có sao đâu? Con trai chúng nó yêu nhau hết rồi. Con gái chúng ta phải biết tự đem lại hạnh phúc cho nhau chứ!________- Em muốn nói gì với chị thế?- Chị tránh xa anh Đường ra.- Chị không hiểu ý em. ________…
♥NHÍM LÌ DỄ THƯƠNG ♥Thể loại : Truyện ngắn Tôi từng sợ bị tổn thương ,sợ sự cô đơn ,đến khi chợt nhận ra mình đang càng ngày càng xa lánh và sợ hãi đủ thứ.Tôi không biết mình sẽ có ước mơ gì ?Rồi chuyện đó xảy ra khiến chính bản thân tôi rơi vào bế tắc ,mọi thứ như lệch khỏi quỹ đạo càng làm tôi trở nên nhát gan sợ sệt ....♥♥♥♥♥Cô gái (tôi đã khác ) ,là sự thay đổi của một cô gái luôn sợ hãi với mọi thứ xung quanh mình .Liệu cô ấy có thể tim được con đường đi cho riêng mình ?#Truyện của nhimli…
ღ╬★*Giới thiệu truyện ღ╬★~~Đã từng là một cô gái hạnh phúc.nhưng rồi lại trở thành một cô gái bất hạnh,Mất đi người mẹ mà cô yêu quý.Từ nhỏ nó đã có đính ước với gia đình người bạn thân của bà nội nó.Nhưng về sau không biết họ đã chuyển đi đâu.Chỉ nghe tin công ti họ phá sản rồi biệt tăm.Nhưng vì bà nội nó là một người biết giữ lời hứa.Đến khi nó 17 tuổi sẽ kết hôn với gia đình bên đó.Bà quyết định tìm ra người đã đính ước với nó từ nhỏ để tổ chức hôn lễ.Lúc đầu nó ương bướng không chịu nghe nhưng bà nó hết lời nên đành gật đầu.Một câu nói của Ái Phương“Hôn lễ của chúng ta là giả,hợp đồng cũng là giả,tình yêu của chúng ta cũng là giả.Nhưng anh đừng nghĩ vậy mà ngoại tình.Nếu không tôi sẽ giận và cho anh ngủ đất biết chưa.Không phải vì tôi “ghen” mà chỉ là tôi không muốn công ty tôi bịảnh hưởng”Trái đất thật tròn.Nó gặp hắn 2 người như nước với lửa.Nhưng chẳng bao giờ chịu nói với nhau hơn 2 câu.Chỉ cãi nhau rồi 1 trong 2 im lặng.Sau thì càng ngày càng nói nhiều.Và rồi thật không thể tin được.Chính hắn lại là người đã đính ước với nó từ nhỏ.Nó shock không hết hắn lại càng shock hơn.Cả 2 quyết không chịu nhưng làm sao làm trái ý người lớn cho được.Nó thương bà còn hắn thương ba.Nên đành gật đầu đồng ýMột câu nói của Vương Thần Hy“Cô đừng đạp tôi xuống đất nữa được không.??Cô ngủ mà sao cứ cắn tay tôi vậy hả.?Cắn chán rồi đạp xuống đất.Đồ trẻ con đã vậy còn như heo nữa.Ham ăn vừa thôi chứ.Trong mơ cô cũng mơ ăn sao?”…
Ngày Anh Đến của Dương Tiểu Băngđây là loại tiểu thuyết về tình yêu giữa cô học trò với chính người thầy giáo của mình, họ cách nhau 1 giáp, độ tuổi chênh lệch khá lớn thế nhưng cũng không rào cản được tình yêu.Tình yêu bạc bẽo,đơn côi, tình yêu chỉ từ một phía, biết anh ta đã có gia đình nhưng cô học trò này vẫn cứng đầu theo đuổi mặc cho không có hồi kết ra sao. Vâng, nhìn họ đẹp đôi lắm chứ không vừa.Tôi biết rằng chính sự tình yêu ngây dại ngày ấy đã biến từ cô học trò hồn nhiên trong sáng thì một thiếu nữ trưởng thành và đoan trang bấy nhiêu ấy. Dù có bao nhiêu truyền kiếp qua đi, cô không thể quên được bóng dáng người thầy ngày ấy, những giây phút thân mật đến mức người khác phải ganh tỵ rằng họ là lũ đồi bại, tại sao truyện kinh tởm đó lại xảy ra chứ? Tình yêu thì làm gì có lỗi? Chỉ là anh ta quá đỗi tuyệt vời thôi. Tại sao anh không là gì của cô ta mắc gì quan tâm hỏi han lúc cô ta đau ốm. Nhẹ nhàng ân cần từng chút khi cô ta chán chường khó khăn. Kẻ xoa dịu nỗi lòng trăn trở khi cô bị rối loạn suy nghĩ. Luôn khen cô là hoàn hảo mẫu mực trước mặt thiên hạ. Chưa bao giờ từng làm tim cô rạn nứt , anh ta chỉ đứng sau những giọt lệ của cô mà lòng cũng đau nhói day dứt. Chẳng phải chúng tôi cũng đẹp đôi đấy chứ. Anh ta cũng yêu tôi, yêu cả vợ anh ta? Tại sao tôi chỉ là kẻ thứ 3 chen chân vô hạnh phúc của kẻ khác, kẻ tổn thương lại muốn làm tổn thương người khác. Tôi đành ngậm ngùi chia xa không từ biệt. Tưởng chừng mọi thứ sẽ khép lại với tôi từ đây. Nhưng 10 năm sau, tôi trở thành một th…
"-Tôi yêu em không có nghĩa rằng mọi việc làm của em tôi đều chấp nhận dù đó là đúng hay sai,kể cả việc....em hôn tôi sai vị trí"-Anh ta vừa nói xong lại cư nhiên mút lấy môi cô,hôn đến khi cô muốn ngạt thở.Nhưng từng lời nói của anh ta lại khiến cho Hân Vy nhớ mãi,khiến cô nhớ đến day dứt trong lòng.Cứ mỗi lần nhớ đến anh,cô lại bật khóc trong nỗi nghẹn ngào khó tả...."Anh là người thực hiện điều ước của em,vì thế anh sẽ mãi mãi bên cạnh em."Nhưng....mãi mãi là bao lâu?Một năm,hai năm,mười năm...hay đến hết cuộc đời này?Huy Phong chưa bao giờ trả lời câu hỏi đó...'Càng yêu em bao nhiêu tôi càng hận mình bấy nhiêu.Tôi làm sao có thể tổn thương em?Vì điều đó làm tim tôi rất đau.-Huy Phong nâng càm Hân Vy lên để cô nhìn vào đôi mắt đau khổ của anh-.Em có bao giờ thử thấu hiểu cho cảm giác của tôi chưa?"...Hân Vy đã phải đau khổ rất nhiều,cô đã tự hỏi chính cuộc đời này rất nhiều lần.Cớ sao cô lại phải là Trịnh Hân Vy?Tại sao cô lại chính là người mà Huy Phong hận đến tận xương tủy?Nếu như cuộc đời này có thể cho Hân Vy được chọn lại lần nữa giữa yêu anh và yêu người khác,cô nguyện sẽ chọn anh là người đầu tiên.Nếu như...cái quá khứ tàn khốc kia chưa bao giờ tồn tại trên thế gian."Khoảng cách xa nhất không phải là khi chúng ta âm dương cách biệt mà khoảng khắc xa nhất là khi em vốn biết anh đã không còn hận em lại cứ cố chấp hận em thật nhiều".Anh đã nói rằng"Anh sẽ bảo vệ em".Vậy thì cớ sao ngay giây phút này đây anh lại làm tổn thương em?Anh để lại trong tim em một vết thương sâu ngoáy cắt da cắt…