¤ Tác phẩm: HÔN ƯỚC - 婚约¤ Tác giả: MẠN MẠN HÀ KỲ ĐA - 漫漫何其多¤ Thể loại: Hợp đồng hôn nhân, Cưới trước yêu sau, Niên thượng, Ngọt, HE.Lão lưu manh nhã nhặn bại hoại công (32t) x Dương quang bức người học tra thụ (18t).Chuyển ver giữ nguyên tên tác phẩm Nhân vật chính : Trần Minh Hiếu & Đặng Thành AnĐây là truyện mình chuyển ver chưa có sự đồng ý của tác giả. Mọi người có thể tìm và đọc bản gốc trên mạng nha.…
(Ảnh đế Trần x CEO Đặng) Bình thường Hiếu tổng tài, giàu có các thứ, An bị ngược tùm lum đúng hong Yes sir, ở đây không có đâu :))Tất cả tình tiết trong truyện không có thật.…
Nếu một ngày, tình yêu rơi vào lãng quên, em sẽ làm gì?5 năm trước, Thành An và Minh Hiếu chia tay nhau trong đau đớn.5 năm sau, Thành An và Minh Hiếu gặp lại. Thành An không nhớ nổi Trần Minh Hiếu là ai, chỉ biết rằng ngay từ lần gặp đầu tiên, mình đã yêu anh.Nếu 00:00 phút anh nói yêu em, thì 00:01 phút anh đã yêu em hơn thế.…
Một quán cà phê nhỏ. Một ông chủ quán đáng yêu như chú gà con. Một tổng tài lạnh lùng như tủ đông. Họ gặp nhau trên xe buýt, rồi tiếp tục "va vào nhau" trong cuộc sống, trong tiệm, và... trong tim nhau. Từ hợp đồng "đặt chỗ độc quyền" đến màn tỏ tình bằng cà rốt cắt hình trái tim - chuyện tình ngọt hơn cả caramel trong ly latte!…
[CHUYỂN VER]Ngày thứ mười tám sau khi nói lời chia tay, Đặng Thành An đề nghị quay lại với người yêu cũ.- chuyện chia tay nửa mùa, chia như không chia của hai bạn trẻ. Nếu bạn là một độc giả khó tính, vui lòng cân nhắc trước khi đọc.___________________________________________Written by @95_neyu97Couple gốc: TaegukSốp có sửa lại xưng hô một chút để cho nó soft hơn…
TÁC GIẢ: Trọc Tửu Nhuận Hầu.THỂ LOẠI: Trung khuyển công x khả ái ôn hòa thụ. Trọng sinh, vườn trường, hiện đại.CHUYỂN VER CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ VÀ EDITER, NGHIÊM CẤM MANG RA KHỎI WATTPAD VÀ KHÔNG ĐƯỢC ĐEM TỚI TRƯỚC MẶT CHÍNH QUYỀN!!!!!!!!!!…
Couple: Trần Minh Hiếu x Đặng Thành An (HieuThuHai x Negav)Trần Đăng Dương x Nguyễn Thanh Pháp (Dương Domic x Pháp Kiều)Note: 1. Tên thật của Kiều là Thanh Pháp nhưng trong truyện mình xin phép gọi là Pháp Kiều cho thân thuộc nha.2. Ý tưởng này đến từ một truyện ngôn tình ngắn của TQ mà mình từng đọc, thấy các nhân vật có nét tương đồng với 2 couple nên mình mạn phép chuyển ver và thay đổi một chút cho phù hợp nên mong các bạn đừng mang đi đâu nha.Giới thiệu:Để không phải sống xa nhau, Thành An và Pháp Kiều đã chọn cách "gả chung" vào nhà họ Trần, kết hôn với hai anh em từ những đối tượng liên hôn.Thành An kết hôn với người anh - tổng tài lạnh lùng, doanh nhân thành đạt Trần Minh Hiếu. Một người đàn ông chuẩn tảng băng Nam Cực, sống gia trưởng, thủ thân như ngọc, và để chứng minh điều đó, anh ta thậm chí còn tắm nước lạnh giữa đêm mùa đông.Pháp Kiều thì cưới người em - ngôi sao ca nhạc nổi tiếng Trần Đăng Dương (nghệ danh Dương Domic). Hoạt bát, vui vẻ, tràn đầy sức sống trên sân khấu, nhưng nhất quyết giấu nhẹm thân phận, không chịu công khai vợ.Thành An và Pháp Kiều muốn "ăn thịt" thì không được ăn, muốn có danh phận cũng không xong. Pháp Kiều không chịu nổi nữa bèn rủ Thành An bỏ trốn để thử lòng hai ông chồng họ Trần.Thành An búng tay: "Không cần phiền thế đâu. Tao chỉ cần gọi một mẫu nam, mày thì tài trợ cho đối thủ của Dương là được."…
"Một..."Âm thanh vang lên khản đặc từ cuống họng khô rát. Con số như nhát chém đầu tiên vào sợi dây ràng buộc mong manh với sự sống. Gió lạnh quất qua da thịt, tê buốt, nhưng An chẳng còn cảm giác."Hai..."Thế giới như sụp xuống. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, mọi thứ bỗng tĩnh lặng đến rợn người. Thành phố bên dưới ngưng thở, ánh đèn vàng trở nên xa xăm, rời rạc. Thân thể An khẽ nghiêng về phía trước, tim đập loạn xạ. Cậu thấy mình nhẹ bẫng, nhẹ đến mức như đã rơi ra khỏi chính cuộc đời.Chỉ cần một nhịp nữa thôi. Một bước, một hơi thở, một cái buông tay... Tất cả sẽ chấm dứt."Ba..."___________________________________________________________________Truyện chỉ mang tính chất hư cấu.Có 2 kết.…
Tác giả: Nấm Số chương: 5Toàn bộ nội dung thuộc fanfic của Nấm. Tất cả chỉ là fanfic, vạch rõ giới hạn trước khi đọc. Nửa đêm chẳng ngủ được, lòng lại nặng trĩu một nỗi buồn không tên. Mang theo thính giác đã ong lên như bị nhiễu sóng, An một mình lưu lại một góc quán bar nhỏ. Một mình em ở đó, thưởng rượu, thưởng cho bản thân những giây phút hòa mình với thinh lặng. Thế rồi một bàn tay khẽ đặt lên vai em - "Lâu rồi không gặp, em khỏe không?". Đôi mắt em ngấn lệ, dòng ký ức xa xăm nào đó ùa về như thác đỗ. Là anh, người từng cùng em trải qua những năm tháng tươi đẹp…