Seonghoon || Cạm Bẫy Tình Yêu
'' Không có lệnh của tôi , anh không được phép đổ bệnh !! '''' Anh là của Seonghyeon ''…
'' Không có lệnh của tôi , anh không được phép đổ bệnh !! '''' Anh là của Seonghyeon ''…
Bạn cùng bàn là không được thơm nhau à ?…
ME aNd yoUkhông có thật !!…
- Những trường hợp quay lại với người yêu cũ / mập mờ cũ…
Buồn Hun lắm í , thích bạn lâu vậy mà bạn ngốc nghếch thế !!!?…
Mật ngọt Giám đốc cầu toàn x Trợ lí nhí nhảnh…
em là tiên sao ?thích emcó yếu tố phi thực tế…
Trai đểu x Red flag…
Trách Em Đi / Yêu Em…
tình iu tam giác quỉ…
Truyện ngắn0 có thậthư cấuchữa lành all time…
Bẫy Cáo Giữa Đồng HoaKẻ Săn Mồi Hoàn Hảo Và Chiếc Mai RùaHương Xô Thơm Trong Tĩnh LặngPhù Thủy Nhỏ Của Thái Tử CáoBản Giao Hưởng Của Tuyết Và CỏRừng Mơ và Gió Thơm…
Giải nghĩa: "Hạ độ" vừa gợi cảm giác mùa hè rực rỡ của tuổi trẻ, vừa là khoảng cách một năm/một tuổi nhỏ bé nhưng lại là rào cản khiến người ta phải ngước nhìn nhau.…
"5 người. 4 người yêu cũ. 1 căn hộ ký túc xá.''Chào mừng bạn đến với Ký Túc Xá CORTIS-nơi tình yêu cũ không bao giờ chết, nó chỉ đang được... hâm nóng lại theo cách ấm áp nhất."Kim Juhoon tự tin rằng mình đã đá văng quá khứ ra khỏi đầu. Cho đến khi cậu cầm trên tay tờ thông báo nhận phòng ký túc xá số 502.Không có sự nhầm lẫn nào ở đây cả. Một căn hộ, năm người ở, và bốn người còn lại... đều là những kẻ Juhoon từng thề sẽ không bao giờ nhìn mặt lần thứ hai trong đời.''…
Martin , Keonho , Seonghyeon x JuhoonJames là bạn trai mình James : '' Anh không cấm em yêu sớm nhưng em không được yêu ''Martin : '' Do you love me? ''Keonho : '' Yêu mình đi mình cho lướt trên sóng ''Seonghyeon : '' Yêu đi , dẫn đi cháy phố ''Juhoon : '' Anh hai ơi cho em đi chơi với bạn ''CHỈ LÀ TRÍ TƯỞNG TƯỢNG…
Tình yêu qua mạng?…
Những Kẻ Độc Hành Tìm Thấy Nhau / Bản Giao Hưởng Của Sự Phản Bội"Tôi chưa bao giờ thấy họ say đến thế. James quỳ rạp dưới chân tôi, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ, còn Martin thì nắm chặt lấy gấu áo tôi như thể tôi là phao cứu sinh duy nhất của hắn. Họ nói họ yêu tôi. Nhưng tôi sợ lắm... Tôi sợ cái cách họ yêu tôi giống như cách họ yêu một món đồ chơi đắt tiền: Khi vui thì nâng niu, khi chán thì vứt bỏ, và khi mất đi thì lại phát điên để tìm về."…
James có tất cả mọi thứ: tiền bạc, địa vị và một quán bar mang tên chính mình. Anh ta sống như một cơn bão, cuốn phăng mọi thứ đi qua nhưng chẳng bao giờ dừng lại vì ai. Juhoon là một sự tồn tại ngược lại hoàn toàn-cậu lặng lẽ như mặt hồ, kiên trì đứng sau lưng James, pha cho anh những ly trà giải rượu và nhặt nhạnh những mảnh vỡ cảm xúc sau mỗi cuộc vui của anh.Juhoon từng nghĩ, chỉ cần mình đủ kiên nhẫn, mặt hồ rồi cũng sẽ thu hút được cơn bão. Nhưng cậu lầm. Cho đến ngày Juhoon quyết định rời đi, mang theo tất cả sự dịu dàng cuối cùng, James mới nhận ra: Quán bar của anh có thể mở cả đêm, nhưng người duy nhất đợi anh về đã đóng cửa trái tim mình từ lâu.Cậu theo đuổi anh bằng sự chân thành của một kẻ không có gì để mất. Còn anh đón nhận nó như một lẽ đương nhiên của kẻ có quá nhiều thứ để chọn. Chỉ đến khi Juhoon biến mất, trả lại cho James một quán bar đầy ánh sáng nhưng lạnh lẽo, anh mới hiểu ra: Ánh đèn neon dù sáng đến đâu cũng không thể sưởi ấm được trái tim nếu thiếu đi cái bóng lặng lẽ phía sau."Tôi không còn là đứa trẻ nghèo chạy theo chiếc xe sang của anh nữa. Giờ đây, nếu muốn có tôi, anh phải tự đi bộ trên con đường của tôi.""Em đã dùng cả thanh xuân để đuổi theo bóng lưng của anh. Giờ đến lượt anh, học cách đứng dưới mưa để đợi một người không còn muốn mở ô." CHỈ LÀ TRÍ TƯỞNG TƯỢNG…
"Tôi đã dành 5 năm ở Canada để học cách hận cậu, nhưng chỉ cần 5 giây nhìn thấy cậu rơi nước mắt, mọi thứ đều đổ sông đổ biển."Năm năm trước, tại Toronto lạnh giá, Kim Juhoon đã tàn nhẫn ném đi chiếc nhẫn cầu hôn của Martin Edwards, để lại một lời chia tay không rõ lý do rồi biến mất khỏi cuộc đời anh.Năm năm sau, Martin trở lại Seoul với tư cách là chủ đầu tư quyền lực nhất của tập đoàn gia đình họ Kim. Anh không còn là chàng trai ấm áp luôn chiều chuộng Juhoon ngày nào. Giờ đây, Martin mang theo sự lạnh lùng của mùa đông Bắc Mỹ, đặt lên bàn một bản hợp đồng hôn nhân đầy tính nhục nhã:"Để cứu lấy sản nghiệp của bố cậu, cậu phải kết hôn với tôi. Hai năm. Không tình yêu, không tự do, chỉ có sự ràng buộc."Juhoon chấp nhận trở thành "vợ" trên danh nghĩa, lặng lẽ chịu đựng sự dày vò và ghẻ lạnh của Martin như một cách để chuộc lỗi cho bí mật năm xưa. Nhưng trong căn biệt thự rộng lớn ấy, những kỷ vật cũ từ Canada vẫn được Martin giữ gìn vẹn nguyên, và những nụ hôn mang vị đắng của sự hận thù cứ thế nhen nhóm lại ngọn lửa tình yêu tưởng chừng đã tắt lịm.Khi lớp tuyết của hận thù dần tan biến, liệu họ có thể tìm lại được mùa xuân đã mất, hay chỉ còn lại những mảnh vỡ không thể hàn gắn?…
ỦA BẠN ƠI?…