Duy Ngọc × Khôi Vũ || Alter Duft
Vài mẩu kẹo đường của khầy Ngọc và Timeo…
Vài mẩu kẹo đường của khầy Ngọc và Timeo…
nắng hạ làm cho con mèo rất pực mình…
oneshot - segKHÔNG ĐƯA RA KHỎI WATTPAD.…
oneshot - segKHÔNG ĐƯA RA KHỎI WATTPAD.…
nghiêm cấm đưa ra trước mặt chính chủ !…
Một shipper làm thêm vô tình bước chân vào thế giới nơi mà khách hàng là những linh hồn vẫn trả tiền đầy đủ... Nhưng họ để lại những đánh giá... không thuộc về người dương thế. Chỉ có bánh từ tiệm của mới đến được tay họ. ----------------Tất cả là giả :))) chỉ có tác giả là thật…
Giữa những ngày nắng và mưa, hai con mèo cứ quấn quýt bên nhau - như cách tụi mình, dù có gì xảy ra, vẫn chẳng thể rời xa. 🌧️☀️…
Anh là kẻ may mắn, vì có em trong đời.…
Summary: Khôi Vũ không phải là một chàng trai hậu đậu, nhưng không hiểu sao trước mắt cậu lại là hình ảnh cốc cà phê không còn nguyên vẹn và một người đàn ông bị ngã với chiếc áo tinh khôi bị sẫm màu.Warning: Thế giới giả tưởng không ảo tưởng!!, dỗi x dỗ (?), gương vỡ lại lành, ...#1 noswitch (9/10/25)…
Đêm thành phố chưa bao giờ quá tối, nhưng hôm nay trời như bị ai kéo một lớp rèm đen phủ xuống. Mưa lất phất, rồi nặng hạt, rồi hóa thành những đường chỉ bạc lê dài trên bức tường loang lổ nơi con hẻm cuối phố.Khôi Vũ đứng dưới mái che của một cửa hiệu đã đóng cửa, nước mưa đọng trên tóc nó thành từng giọt nặng trĩu. Ánh đèn neon xanh tím phản chiếu trên mặt nó một màu ố lạnh... Hắn đang đến...------------------Hãy nhớ chỉ có tác giả là thật. Còn lại đều là giả...…
Trong con hẻm nhỏ, ẩn dưới lớp cây thường xuân, một tiệm trà chỉ mở cửa khi trời ngả chiều. Khách ghé qua đều nói rằng nơi đó "có hương thơm khiến lòng người bình yên"----------------------Chỉ có tác giả là thật :))) còn lại là giả :))))…
Nhà anh Ngọc có nuôi một em mèo tên là Phạm Khôi Vũ…
seg seg seggg=) nói v th chứ ít seg…
Tôi thầm ngước nhìn em, nhìn em ôm lấy hào quang chính mình thầm mơ ước.Em lặng Ngước nhìn tôi, nhìn tôi với nổi khát khao cuộc sống bình lặng.…
khầy và em mều…
mèo con.…
Viết nhảm nên khá vội, đừng đưa đến trước mặt chính quyền…
mấy truyện xàm xí ở một khu phố nào đótextfic, lowercase…
rồi một ngày, người ta nhận ra rằng chỉ cần được yêu, thì mọi giới hạn đều tan biến. Kể cả thời gian, cũng trở thành thứ có thể nắm trong tay"dành hết cả thanh xuân này cho nhau, liệu còn bên nhau lúc mai sau?"- trích từ Hẹn em ở lần yêu thứ 2…
đọc đi rồi biết…