[Oneshot - Bn×mp] Mười tám năm
Nếu có thể quay lại 18 năm về trước em vẫn sẽ chọn gặp chị nhưng em sẽ không đợi chị nữa đâu thật đấy!…
Nếu có thể quay lại 18 năm về trước em vẫn sẽ chọn gặp chị nhưng em sẽ không đợi chị nữa đâu thật đấy!…
Cuối cùng sau bão giông,Chữ thương có còn không?…
"Cậu muốn hôn ư,vậy thì cứ hôn đi,hôn đến khi nào tôi chán ngấy thì thôi"/!\ Cảnh báo:có chứa yếu tố thuốc lá,rượu bia quá độ,chưa đủ tuổi,hôn môi,ooc và nhiều thứ khác.Không hợp vui lòng click back…
Chị về, lòng em thơm mùi mận chín.Gió chợ chiều vương trên tà áo, ai đem nốt ruồi lệ gieo vào mắt em rồi bỏ đi?Mưa xuống, người không về, chè nguội, lòng chua.Cái thương này không có tên, nhưng đất Cái Bè gọi là "nhớ".Em đứng dưới gốc me già, còn chị đứng trong mộng. Chợ Cái Bè có hai người con gái yêu nhau, cả xứ biết nhưng chẳng ai nói. Tình này nặng tựa gánh chè, nhưng vui.Em hỏi: "Nốt ruồi lệ có làm em khổ?" Chị cười: "Có làm chị nhớ em hoài."Mình thương nhau như nước lớn ròng, chẳng ai cản được, cũng chẳng cần ai cho phép. Chị mua hết bánh ú chiều mưa, để tối về ăn một cái, còn lại nhớ. Gánh hàng rong này, em gánh nặng, chị gánh em, cũng vừa trọn lòng thương.Chè ngọt đầu lưỡi, đời đắng sau lưng. Họ thương nhau bằng hai bàn tay trắng, hóa ra lại là nơi tình bám víu dài lâu._AUTHOUR: SOI_Mọi thứ đều là giả tưởng. Đừng đặt nặng vấn đề. mọi thứ đều không có thật. hãy tận hưởng khi đến với truyện của tác giả./vui lòng không bê truyện khỏi app dưới bất kì hình thức nào/…
Xem rồi sẽ pk. Câu chuyện sẽ xoay quanh nhân vật chính của chúng ta-----------------------------Hết-----------------------------------…
Một fan-fic theo chân Ngạn sau khi anh bỏ làng mà điNgạn đã đột ngột bỏ Trà Long lại ở làng Đo Đo mà khăn gói vào Nam. Lý do mà Ngạn bỏ đi là gì? Bởi vì Mắt Biếc vẫn còn châm lửa đốt Ngạn mỗi đêm.Ngạn bỏ đi để mong ngọn lửa đó tắt, mong làm lại cuộc đời, bỏ mặc Trà Long ở lại. Thế nhưng...Câu chuyện có vẫn còn tiếp tục... Với những nhân tố mới...Nhân dịp Victor Vũ chuyển thể Mắt Biếc và có người trên Voz chế Mắt Biếc nên mỗ viết hậu truyện luôn ! :D…
Văn án:Cao Khanh Trần đang đỡ rượu thay Lưu Vũ chợt nghe hai vị khách thì thầm, nhìn theo tầm mắt của họ thì thấy một người đàn ông đang từ cửa chính chậm rãi bước vào sảnh, cậu mang bộ âu phục gọn gàng, phong thái vô cùng chững chạc. Doãn Hạo Vũ đeo một cặp mắt kính gọng vàng, tầm mắt nhìn về phía đôi phu phu mới vừa cưới cười rất tươi .Cậu vẫn đẹp trai như vậy, tuy nhiên nhiều năm trôi qua, cuộc sống đã phần nào bào mòn đi vẻ ngây thơ của ngày xưa ấy...Chẳng biết cậu có cảm nhận được mình bị quan sát hay không mà Cao Khanh Trần nhận ra đôi mắt của cậu đang liếc nhìn về phía của anh.Hai tầm mắt giao nhau trong không khí, anh nhẹ nhàng di chuyển nhìn sang hướng khác. Không có sự tương tác nào, tựa như là chẳng quen biết."Anh còn tưởng Paipai ở Đức, không kịp về tham dự đám cưới rồi đấy!", AK nhìn Doãn Hạo Vũ đang từ từ đến gần, cười nói.Doãn Hạo Vũ chào hỏi từng người xong, lúc nhìn thấy ly rượu trên tay Cao Khanh Trần, tầm mắt cậu thoáng chút trùng xuống, nhẹ giọng đáp: "Lịch trình hơi nhiều, nên em về muộn.""Vậy thì phạt Paipai 3 ly rượu, có chấp nhận không?"Santa vừa nói vừa rót một ly rượu mới đưa đến trước mặt Doãn Hạo Vũ, Cao Khanh Trần thấy không ổn liền đưa tay ra chặn, "Em ấy vừa mới xuống máy bay, để em uống thay cho."…
Nghị luận xã hội về Cảm ơn và Xin lỗi trong xã hội Việt Nam hiện nay (2016)PHAM…
-cover-…