dnal | lâm anh nhớ nộp bản kiểm điểm nha
rốt cuộc là lâm anh có chịu nộp bản kiểm điểm cho phúc nguyên không thế?…
rốt cuộc là lâm anh có chịu nộp bản kiểm điểm cho phúc nguyên không thế?…
Tình bạn là một cái kén an toàn, nhưng tình yêu đơn phương lại là con bướm muốn xé kén chui ra. Phúc Nguyên đã nghĩ rằng, chỉ cần cậu xé toạc lớp vỏ mỏng manh ấy, cậu và Đức Duy sẽ hóa bướm, bay lên trời xanh hạnh phúc. Cậu đâu biết rằng, bên ngoài cái kén ấy là bão tố và con bướm chưa kịp bay đã bị gió quật nát đôi cánh rồi...…
lúc nhóc đi ngang, hắn hoàn toàn có thể ngửi thấy mùi cam tươi thoang thoảng ngay đầu mũi, não bộ đột nhiên lại nhảy số đến hình ảnh cây cam với tán cây to được trồng ở nhà hàng xóm đối diện nhà mình. tự nhiên thấy nhóc này nhỏ nhỏ cũng giống trái cam chín"cam nhỏ thành tinh hả?_________của nhà trồng được, chuyển ver cho đào nguyên anh lạc…
phúc nguyên luôn cảm thấy valentine quá đỗi nhàm chán, ngày lễ gì mà chẳng được nghỉ học, lại phải ngắm mấy đôi chim cu lượn lờ trước mắt khiến cậu nóng nổ con ngươi. quăng đống chocolate lên kệ tủ cao nhất và tiếp tục nằm trườn xuống ghế dài êm ái, trôi qua tới nửa tiếng mà thằng bạn cùng nhà vẫn chưa về, chắc mẩm nó đang bận thu thập đống chocolate từ các nàng bèo lớp bên. lâu lâu phúc nguyên hay tự hỏi liệu thằng bạn có thấy valentine nhàm chán giống cậu ta không.vậy mà lúc thằng bạn về, phúc nguyên cảm thấy valentine năm nay có gì đó khang khác.…
•Draft, OOC, SETa kéo mặt trời đưa qua đầu, để giấu lại bóng trăng nơi đáy lòng.Idea từ pov video của chuchu: "chỉ vì sự tranh chấp của 2 gia tộc, ta từ người thương chưa ngỏ thành người mãi mãi không thể chạm tới..."…
Không có mô tả :)))…
@jenzlowa…
Không có gì đặc biệt cả, chỉ là thích 2 em nhỏ quá mà viết thôi, truyện chỉ là hư cấu do mình tưởng tượng ra thôi ạ, văn phong không được hay lắm mong mọi người nếu có đọc thì thông cảm nha, mình sẽ ra chương điều điều nếu có thời gian viết nha, còn không thì mình vẫn sẽ ra chương mới nhưng sẽ chậm hơn, cảm ơn mọi người.…
ke (hơi) cổ đc 2 th cu hâm nóng lại nên toi cũng xào lại một cái fic cho cái ke này =))))))) oi thít cái cảm giác bị ke vả vào mồm liên tục này quá tôi yêu đào ngâm ăn liền tôi yêu đầu năm an lành 🗣️🗣️🗣️lowercase, ooc, nhân vật chỉ là trùng tên, không đại diện cho bất kì ai.9q tránh xa chỗ này ra 😔😔…
phần thưởng là nụ hôn của em.…
warning: oocPhúc Nguyên không hề nao núng. Cậu chậm rãi bước ra khỏi bóng tối, ánh trăng rợi vào gương mặt đẹp đẽ, mái tóc được chải chuốt tỉ mỉ và bộ vest đắt tiền hoàn toàn lạc lõng giữa khu nhà hoang. Cậu vẫn giữ chiếc máy thu âm trước ngực, môi nở một nụ cười nhàn nhạt, ánh mắt quét qua Lâm Anh như thể đang nhìn một kiệt tác hiếm có."Âm thanh của anh..." Phúc Nguyên cất tiếng, giọng nói mượt mà như nhung. "Nó còn thật hơn cả cái chết của gã nằm dưới kia."…
Hoàng tử x Tướng quân Người cầm kiếm x Kẻ giương cungThể loại: Cổ trang, kiếm hiệp (có một chút huyền ảo)Độ dài: 3 phần (Thượng - Trung - Hạ)Mọi chức vị, địa danh trong truyện đều là hư cấu.Không áp đặt lên người thật!…
Notes: OOC Tất cả các nhân vật trong truyện đều không có thật, chỉ là trí tưởng tượng của tác giảTags: Đồng niên cùng nhà…
tôi kb đặt tên 🥀 nma đây là câu chuyện về 1 th nhóc khờ và 1 th nhóc khờ hơn 🧏🏻♂️ có mention tí ti bqvn nma tí ti thui, toi bị ám ảnh ô tê pê ko có ô tê pê toi k chịu đc 🥀extra có h, xin hãy cân nhắc trc khi đọc 😔💔 đừng đánh tôi 😔💔lowercase, ooc, nhân vật chỉ là trùng tên, không đại diện cho bất kì ai.9q tránh xa chỗ này ra 😔😔…
Chả có gì đặc biệt cả! 😃…
Tự dưng thấy thích tam ca này quá nên viết, ai khó tính thì đừng đọc nha, đây là lanhduy, nguyênduy, lanhnguyenduy tui cảnh báo trước rồi đó nha. Và tất cả điều chỉ là trí tưởng tượng của tui thôi nha, đừng áp đặt lên người thật ạ, xin cảm ơn.…
warning: ooc"Anh ngồi phòng máy lạnh đọc sách thì đừng có dạy tôi cách cầm cờ lê.""Kiến thức thực nghiệm không có nền tảng lí thuyết chỉ là sự liều lĩnh ngu dốt.""Cậu nghĩ cậu đang giúp chiếc xe nhanh hơn à? Hay chỉ chỉnh theo cảm tính?""Cảm tính? Anh ngồi máy lạnh nhiều quá nên quên mất mùi đường nhựa à?"…
phúc nguyên biết lâm anh đang nói dối. sự ngập ngừng và tiếng nói nhỏ xíu của hắn bán đứng chủ vào ngay khoảnh khắc hắn bảo rằng mình chẳng có gì để nói với em. hai mắt hắn cụp xuống không dám nhìn em, và rồi phúc nguyên thấy bờ vai đã từng là nơi em dựa vào trong những ngày thế giới trở nên tối đen trở nên run bần bật không kiểm soát. đến tận nước này rồi mà lâm anh vẫn chẳng chịu nói thật với em. em bước tới trước mặt người yêu, mặc kệ vài giọt mưa làm ướt lưng áo, vòng tay dang ra ôm lấy bờ vai của người đối diện, nhỏ giọng:- em biết chuyện rồi, lăm anh muốn thì cứ khóc đi. em ở đây, không sao đâu. em không trách anh mà. WARNING: hãy đọc trước "if" để biết bối cảnh, lowercase.…
Phúc Nguyên, em chịu về với anh rồi à? Em quay lại với anh rồi à…