How far will we go ?
Ta sẽ đi được bao xa nhỉ ? Cơ mà , nếu như sẽ chẳng thể đi với nhau đến cuối trời , ta nên dừng chân thôiNơi lưng chừng trời .( series xl không hồi kết ) :))))))Hmm, for my fast-crush :))) Hope we happy .01:10 1-4-19…
Ta sẽ đi được bao xa nhỉ ? Cơ mà , nếu như sẽ chẳng thể đi với nhau đến cuối trời , ta nên dừng chân thôiNơi lưng chừng trời .( series xl không hồi kết ) :))))))Hmm, for my fast-crush :))) Hope we happy .01:10 1-4-19…
Tác giả: Từ Phong…
Đọc đi đọc điiii…
Đây chỉ là những cảm xúc nhất thời của một người vừa rời xa mái trường cấp ba. Khi còn học tôi đã không biết trân trọng, không biết nó quý giá như thế. Bây gìơ dẫu thèm muốn quay lại lắm nhưng chỉ còn trong mơ, trong mỗi câu chuyện thôi. Cái giá của sự tự do chính là mất đi cảm giác an toàn, cảm giác được bao bọc, chở, che.…
đoản văn nói về con thỏ trắng đáng yêu…
Đoản văn ta viết từ mấy năm trước h mới lục lại trong mớ xó sỉnh nên đem ra post nốt 😂…
Tôi gặp cậu vào buổi trưa hè nắng gắt…
Đây là bộ đầu tay, mn thông cảm và góp ý giúp tui nhé…
chỉ là một đoản văn nhỏ xiu xíu thôiTác giả : MFer…
một công ty tưởng chừng bình thường, nơi mà ai cũng sợ vị CEO lạnh lùng khó gần, lại tồn tại mộtmột "bí mật nhỏ" không ai biết.Lâm Dư - một nhân viên quèn, hiền lành nhưng lại cực kỳ thích làm nũng - bỗng một ngày phát hiện mình có thể nghe được... tiếng lòng của người khác.Mọi thứ vẫn ổn cho đến khi cậu vô tình nghe được suy nghĩ của sếp mình - Trình Hàn, vị CEO nổi tiếng nghiêm khắc và xa cách.Bề ngoài: "Làm lại báo cáo."Bên trong: "Dễ thương quá... muốn ôm."Từ đó, một cuộc "trêu chọc có chủ đích" bắt đầu.Một người biết rõ đối phương thích mình nhưng giả vờ ngây thơ.Một người lạnh lùng bên ngoài nhưng bên trong lại... mềm đến không tưởng.Không có sóng gió, không hiểu lầm đau lòng.Chỉ có làm nũng, cưng chiều... và những rung động ngọt đến mức khiến tim người đọc tan chảy.…
Đọc rồi biết nha ^^ Chả biết nói thế nào nữa >< ♡♡♡Mời mọi người đón xem a♡♡♡…
Nếu như có một ngày thật buồn, buồn vì một bài kiểm tra, buồn vì một đứa bạn thân, buồn vì tiếc cho một mối tình đáng lẽ phải đẹp hay chỉ là vì một hành động nhỏ nào đó cũng khiến ta thật buồn trong suốt những ngày tháng tiếp theo.Vậy thì tại sao chúng ta không tìm cách để khiến bản thân mình vui lên?Nếu như có một ngày rảnh rỗi, bạn chẳng biết phải làm gì ngoài việc ngồi ngắm trời ngắm mây, ngắm dòng đời vẫn đang rảo bước.Vậy thì tại sao bạn không nghĩ ra một cuộc cách mạng lớn để hành động, để làm? Nếu như có một ngày bạn thấy bố mẹ bạn chứa đầy những tiếng thở dài mệt nhọc vì những ngày bận rộn vật lộn với những thứ tưởng chừng như bình thường ngoài kia.Vậy thì tại sao bạn không tặng ngay cho bố mẹ mình những cái ôm ấm áp, những món quà nhỏ bé nhưng chan chứa đầy hạnh phúc? ▶ Cuộc đời của mỗi con người sẽ trở nên thật khác nếu như bản thân của họ biết biến mình trở thành 1 nhà biên kịch.…
cho hồn emhồn tôivì anh ấy biến mất rồi…
Tình anh như biển cả…