Đoản ngược tâm
Ngược nhẹ_…
Nguyên Điền Đại Chiến Linh Lung Sử
Lưỡng Diện Gia là "lò luyện anh hùng" nổi tiếng nhất trên xứ Giang Kinh lúc bấy giờ do tiên nhân Lưỡng Diện Phật đứng đầu. Lưỡng Diện Phật vốn là con khỉ tinh được Phật Tổ Như Lai hết mực yêu thương, nhưng vì phạm phải trọng tội nên bị đày xuống nhân gian. Trong vòng 200 năm, nếu họ Lưỡng kia chưa nếm trải đủ bảy vị của nhân gian sẽ vĩnh viễn không thể trở về chốn cung đình.Lưỡng Diện Phật sau hơn 150 năm vất vả, sống trong gian khổ đã nếm đủ được sáu vị của nhân gian. Liệu 50 năm còn lại, tiên nhân này có nếm trải được mùi vị cuối cùng, cũng là mùi vị quan trọng nhất trong chốn trần gian này - tình cảm.…
HOA PHÙ DUNG
Để đây và không nói gì, buồn thì sẽ không đăng còn zui thì hên xui😁…
Ký gửi nỗi buồn theo cơn gió
Đây là vài lời ký gửi của một kẻ cô đơn.…
Tuyển Thành Viên
Tuyển thành viên cho team edit truyện sắc để xúc đẩy tiến độ công việc ~~…
[ Tản Văn ] Tôi là người nhàm chán
Cuộc sống qua góc nhìn của tôi.…
Đoản Văn
Chỉ là đoản văn (ʘᴗʘ✿) lâu lâu sẽ ra thôi…
Yêu em! Nhóc bướng bỉnh
Đọc rồi biết nha ^^ Chả biết nói thế nào nữa >< ♡♡♡Mời mọi người đón xem a♡♡♡…
[Đoản văn] Thỏ trắng đáng yêu
đoản văn nói về con thỏ trắng đáng yêu…
[ Đoản văn ] danmei - Lạc hoa hữu ý, Lưu thủy vô tình
Đoản văn ta viết từ mấy năm trước h mới lục lại trong mớ xó sỉnh nên đem ra post nốt 😂…
Là Anh Đã Hối Hận Sao?
Tác giả: Từ Phong…
công chúa của anh chính là en
Là một câu truyện rất gây cấn giữa sếp và nhân viên sếp đem lòng thương mến cô nhân viên dễ thương liệu câu chuyện tình cảm của hai người có như mong đợi?…
Đoản Văn Đam Mỹ ( ngược tâm )
Đây là bộ đầu tay, mn thông cảm và góp ý giúp tui nhé…
[ĐM] Tiểu yêu tinh
chỉ là một đoản văn nhỏ xiu xíu thôiTác giả : MFer…
Khi tôi chọn buông tay, anh mới biết thế nào là mất mát
Từ nhỏ, tôi sống trong căn biệt thự của nhà họ Văn - nhưng không phải với tư cách người nhà, mà là con gái của người giúp việc.Tôi và Văn Diên cùng lớn lên dưới một mái nhà.Anh cao ngạo, lạnh lùng, là thiếu gia danh giá được bao người ngưỡng mộ. Còn tôi chỉ là một chiếc bóng câm lặng đi bên anh.Không ai biết rằng sau cánh cổng hào môn ấy, có một người con gái lặng lẽ yêu anh suốt tuổi thơ. Một người luôn nở nụ cười dịu dàng dù bị bắt nạt, bị tổn thương, bị xem thường.Anh chưa từng để tôi bước vào thế giới của mình, mãi đến khi tôi không thể chờ đợi được nữa...Khi tôi chọn rời đi, anh mới nhận ra - hóa ra, người luôn ở cạnh mình, đã thật sự biến mất."Em lớn lên trong nhà anh... nhưng chưa từng thuộc về nơi đó."…
Đoản văn Cọp viết
Đoản văn đam mỹ tui viết hồi còn là trẩu tre…



