Warning: có chứa spoil vol 5.Pov: sau trận chiến với nữ chúa quỷ, vị trí quản trị viên chỉ có một và Claire đã tiếp nhận chức trách, chấp nhận sự bất tử, chấp nhận một mai sẽ phải sống mà không có Rei Taylor.Một lần chia tay là trăm bận say mèm, vào một đêm để men rượu bủa giăng tâm trí...…
Translator: yachanBeta: Rikaki KatoriDisclaimer: Mình không sở hữu bất cứ thứ gì ngoài bản dịch, bản gốc thuộc về RefractedAuthor: RefractedSource: https://www.fanfiction.net/s/5178447/1/Blue-RosesCategory: Angst, RomancePairings: SasusakuRating: TSummary: Cậu có thể ráng nói dối, bảo rằng cậu yêu tớ không?Permission: Tác giả đã rời FF.net.Warnings: Nếu bạn muốn đọc một fic tươi vui lãng mạn thì đừng, vì đây fic này là Sad Ending.Status:Tiếng Anh: đã hoàn thànhTiếng Việt: đã hoàn thànhNote: Lại thêm một fic đau lòng nữa :'(, hy vọng sẽ làm các bạn thỏa mãn trong những giây phút thèm được khóc.Lời nhạc trong fic được lấy từ nhiều bài hát, chủ yếu là từ album Science & Faith.…
"Vì sao lại thích em?""Vì cảm thấy em rất chân thành, thế em thì sao?" Chị hít một hơi thật sâu. "Vì sao lại thích chị?""Vì cảm thấy chị rất xứng đáng được yêu thương chân thành."…
Fic nì có 3 phần và toi sẽ chia ra post vào 10/5, 19/5 và 29/5.Người ta có bảo tình yêu không phải 1 + 1 = 2 mà là 1/2 + 1/2 = 1 nên toi cũng chia fic ra như vậy nhe.…
Drake từng so sánh Frank giống quả chanh. Nhưng không phải ai cũng biết, Drake rất thích ăn chanh còn Frank lại không chịu nổi đồ chua. Và sau đó là câu chuyện về 2 chiếc "boifend" dễ thương :3…
Cho những ngày mình không bên nhau.Fic này mình viết lâu lâu về trước rồi, cho một cp khác mà không muốn post nữa. Bữa tìm được lại cảm thấy làm thành một phần cho DrakeFrank cũng không tệ. Cơ mà đọc xong thấy nó cứ buồn buồn, nhưng mà lỡ rồi nên bạn nào lỡ đọc được mà tụt cảm xúc thì cho mình xin lỗi nhé. Tất cả các sự kiện đều là hư cấu, fic như một việc mình lên án cho những gì chiến tranh đã gây ra, nên là kết cục của rất nhiều nhân vật không được vui vẻ cho lắm. Một lần nữa xin lỗi những bạn đã đọc và cảm thấy bị tuột cảm xúc. T__T Mình cũng không biết có nên kết ở đây luôn không hay thêm một phần nữa, tại viết nửa chừng rồi cạn ý tưởng lol.…
Nguồn: https://docs.google.com/document/u/0/d/1CNZutJYxoqG9KW2zweFRa4DaUA9tgwANTxsUBfl0Cxg/mobilebasic (nên qua đây đọc để ủng hộ trans gốc bên đó, mình chỉ đăng lại thôi)//Người làm: StarSky / Fisherman (k phải người làm là mình đou nhá, dưới là lời của trans)//Những phân đoạn có dịch giả khác đã làm tốt mình để link gốc phía trên đoạn, khuyến khích đọc trên link để ủng hộ tác giả//Nếu có ai hỏi về chỗ đọc COTE năm 2 vol 2, 3 và 4, bạn có thể bảo họ gửi yêu cầu qua email: [email protected], hoặc tìm theo tag #cote_fisherman trên group Classroom of the Elite Viet Nam để thấy những thông tin cần biết…
Hiện nay trên wattpad có hai bản được đăng mà không có sự đồng ý của tôi. Đây là bản đầy đủ, hoàn chỉnh nhất. Truyện vẫn được giữ nguyên trên wordpress tại sefrasy.wordpress.com.==Con trai mười chín mơn mởn như cỏ non, mặc áo dài nâu, đội nón lá rộng vành, chèo thuyền ra ao sen buổi sớm mùa hạ, nhìn sen mà cười đẹp hơn cả hoa sen nở. Nét duyên "trời đất giao hòa" ấy là một khoảnh khắc tươi nguyên, thơm tho của tình yêu tuổi trẻ vừa chín tới, ngọt thanh mà mát lòng mát dạ. Phải nhìn tròn con mắt, hít hà khoan khoái, lại vừa chạm vào nâng niu vừa nếm dư vị dịu thanh ấy, mới thấy tim tê rân, khoái cảm đến hoảng sợ.Chiếc áo dài nâu vải thô mà bừng sáng giữa lá xanh, bông trắng, nhị vàng cùng nét cười đẹp xinh sau vành nón lá in vào tâm trí là vì thế, để mãi sau này, bao áo dài nhung gấm, lụa là xúng xính chung quanh cũng trở nên bình thường, nhìn rồi lại quên, nhìn rồi lại đầy hoài cảm tưởng nhớ đến người xưa cảnh cũ.Cuộc đời là hành trình dài mà lại ngắn, còn khi con tim bay lên với mây trời chỉ là một khoảnh khắc ngắn mà lại dài. Dài ngắn ngắn dài, chỉ đến không còn tâm thức nữa mới gọi là quên đi.Mà tàn nhẫn nhất trên đời, lại chính là sự lãng quên.…