Tác giả: Trang CẩnNguồn: LofterThiên hướng All x Tề HạSummary: Toàn viên ái muội quan hệ, sẽ không viết rõ ai cùng ai ở bên nhau, tận lực bảo trì nhân thiết đồng thời, tùy tiện ngươi tưởng khái cái gì.Thời gian tuyến: Chương 1 【 phòng trống 】…
Ba hôm trước ngày sinh nhật của Keonho, Seonghyeon đặt một ly trà tắc thái xanh về nhà uống, vừa uống vừa đứng ngoài ban công cho đồ vào máy giặt. Trớ trêu thay gió hôm đó hơi to, trời bị lấp đầy bởi mây đen nặng trĩu như dấu hiệu báo tin yêu quái sắp tới trong mấy bộ phim siêu nhân mà nó xem hồi còn nhỏ. Gió quật một phát, ly nước để trên máy giặt đổ lật úp xuống thau quần áo của thằng Keonho đang đặt ngay bên cạnh."..." Seonghyeon chớp chớp mắt, tư thế cố gắng chụp lại ly nước nhưng bất thành đông cứng giữa không trung. "Chết mẹ rồi."Đó là lúc câu chuyện về việc giặt quần sịp ra đời.@npnhan.…
"Mày không sợ tao hả?"Ahn Keonho co mình run cầm cập, tiêu cự của nó rụt rè luân chuyển từ tròng mắt đỏ huyết đến hai chiếc răng nanh nhọn hoắc của thằng bạn đẹp trai đang ép sát mình vào chân tường."Đm... sợ vãi l-!!!" Nó cắn môi nói, âm thanh thê thảm nhưng bị dồn ứ trong khoang miệng không được đánh bật ra hoàn toàn.Seonghyeon cười nhếch mép, tiến sát lại, liếm nhẹ một đường lên cổ nó:"Thế có thích không?""Huhuuuu!!!" Keonho ré lên khi mạch máu nó khi này đã rộn ràng. "Đm... thích vãi l-!!! Mày cắn tao liền đi!"Hoặc là,Ahn Keonho sợ một con ma giả trong phim, và nó giải quyết sự sợ hãi đó bằng cách nhảy sang ôm một con ma thật...@npnhan.…
"Bác sĩ ơi bác sĩ trét cái gì lên bụng em vậy?""Gel siêu âm em." Martin bôi chất lỏng sềnh sệch không màu không mùi và có cảm giác mát lạnh lên bụng Juhoon, cái kết cấu của thứ này thật sự khiến cậu hoài nghi rằng có khi nào bác sĩ lấy nhầm gel bôi trơn hay không. Martin dù đã khẳng định là có kinh nghiệm khám bệnh cho thai phụ nam, nhưng lần này cảm giác vẫn hơi lạ lùng. Chưa bao giờ nó khám thai cho một sản phụ có cái eo con kiến phẳng lì và nuột nà như này cả."Nằm ngoan đi, chuẩn bị vô nha em.""Vô... Vô cái gì vậy bác sĩ?" Juhoon mếu máo hỏi, Martin thấy khoé mắt mình giật giật."Bắt đầu tiến hành siêu âm." Martin dí cái đầu dò siêu âm lên bụng Juhoon, Juhoon thấy vừa đã đã mà cũng vừa thốn thốn."Ưm... Nhẹ, nhẹ thôi bác sĩ ơi. Nó cộm quá.""..." Martin đỏ hết cả tai. "Đề nghị em bớt dirty talk trong lúc bác sĩ đang làm việc. Gây mất tập trung, có mệnh hệ gì bác sĩ không chịu trách nhiệm đâu nha."@npnhan.…
Chú ý nhỏ trước khi vào truyện:- Truyện không phải do tôi viết, tác giả gốc là chị Thập Nhị Kỳ.- Truyện được đăng lại trên wattpad đã có sự cho phép của tác giả.- Ảnh bìa cũng không phải do tôi làm, đó là ảnh gốc của bộ truyện.- Trang nhà của chị tác giả là: https://thapnhiky.wordpress.com/ nếu ai thích truyện của chị thì có thể vào đó tìm đọc. Nếu không thích, xin đừng buông lời xúc phạm và hãy ấn click back.- Vui lòng không re-up hay copy mà không ghi đầy đủ bản quyền của tác giả gốc dưới mọi hình thức.Xin cảm ơn! melanie.…
Seonghyeon chả nhớ sau đó chuyện gì đã xảy ra, mọi thứ trong ký ức nó chỉ còn đọng lại tiếng bàn tán xôn xao và tiếng còi xe cứu thương inh ỏi. Seonghyeon nghe được loáng thoáng câu đầu tiên Keonho nói với mình khi cả hai cùng ở trên chiếc xe chữ thập đỏ: "Thấy tao ngầu không? Giờ mặt mũi tao thế này chắc mày hết thích nổi rồi hả, haha!" Seonghyeon cũng nhớ mình đã không trả lời, chỉ siết lấy tay cậu ấy thật chặt.Hoặc là,Seonghyeon hơi ngắc ngứ, nhưng nhìn thấy ánh mắt phán xét của ba người kia thì thằng nhỏ lại giãy nảy lên: "Em nói thiệt! Đừng có nhìn em như thế. Tưởng tượng nếu mấy ông là Keonho đi, rồi đột nhiên em ngồi nhìn chằm chằm xong khen lấy khen để cái vết bỏng trên mặt mấy ông thì mấy ông thấy sao?" ... Ừm, đúng là nghe có vẻ kinh dị thật.@npnhan.…
"Thế đếch nào mà hai người quen nhau được hay vậy?!" Seonghyeon dở khóc dở cười vào cái hôm em nhận ra hai ông anh quỷ quái này yêu nhau thật chứ không hề đùa.Hồi trước, lúc biết Seonghyeon với Martin kết giao bằng hữu với nhau, Juhoon đã làm rùm beng lên một trận. Đến mức mấy con gà con vịt thả ngoài vườn cứ tưởng là động đất, hè nhau bay tán loạn tứ tung. Seonghyeon phải mất rất lâu để thuyết phục Juhoon rằng em chơi với Martin là bởi vì anh ta đã dừng lại sửa xe giúp mình nửa tiếng đồng hồ trên con đường vắng hoe vào ngày hôm trước, nếu không thì Seonghyeon sẽ phải ngủ bờ ngủ bụi suốt đêm và khả năng rất cao là sẽ bị ai đó hốt sang Cam. Seonghyeon đã rất cố gắng để thuyết phục anh hai mình rằng "Em không phải kiểu người qua cầu rút ván, ăn cháo đá bát!", nhưng Juhoon vẫn cứ khăng khăng đấy là "một sự phản bội quá mức kinh hoàng!"Nhắc lại chuyện yêu đương của hai ông anh này, đáng lẽ ra Seonghyeon còn lâu mới tin, nhưng vừa mới năm giây trước thôi, Martin với Juhoon đã đè nhau ra hôn môi (cạp mồm thì đúng hơn) để chứng minh trước mặt cả nhóm.Dù bình thường gan lì ương ngạnh lắm, nhưng khi bị người kia cắn môi ngấu nghiến trước mặt bạn bè thế này, Juhoon vẫn cảm thấy ngại. Nó gãi đầu ngồi co ro, còn Martin bên cạnh thì đường đường chính chính tự tin ôm eo nó. Seonghyeon lúc đó đã vô cùng nể phục cậu. Để mà thuần hóa được con rùa tinh hung dữ đó thành hello kitty như thế, thì quả thật cũng chẳng phải dạng vừa.@npnhan.…
"Cậu đùa tôi đấy hả?!""Sao cơ?" Seonghyeon lại mỉm cười. "Tôi đã đùa cậu bao giờ đâu?""Ngay từ đầu sao cậu không nói thẳng cậu là con trai, để đến khi gặp mặt như này mới cho tôi...?!" Keonho gắt lên, dùng cái tông giọng thảm thiết của một kẻ thua cuộc đang cố gắng gào thét thật to để doạ kẻ thù lần cuối trước khi té xỉu. "Lừa tôi như thế cậu thấy vui lắm sao?""Ai lừa cậu chứ?" Seonghyeon vẫn dùng ngữ điệu tự nhiên, đáp như thể mình không hề có chút lỗi lầm nào trong việc này. "Ngay từ đầu tôi cũng đâu có bảo tôi là con gái đâu?"Phực.Sợi nơ ron thần kinh bực tức vẫn đang căng trướng trong đại não Keonho bây giờ đã đứt làm đôi.@npnhan.…
Jay học giỏi, ngoan, ít quậy phá trong trường, trái ngược với cái mặt lì như cục chì cùng phong thái đàn anh đàn chị của nó. Sunghoon lúc đó cũng bất ngờ vì Jay không có vẻ gì là muốn phát triển trên con đường nghệ thuật, trong khi nó đàn giỏi, hát hay. Lắm khi chiều chiều Sunghoon đi tập trượt băng về thấy nó ngồi ôm cây guitar cổ điển bên bờ hồ, tay thì gảy còn mắt nhìn xa xăm. Sunghoon đã đứng nấp sau tán cây nghe cho bằng sạch, để mặc nhịp tim mình bị cuốn đi tán lạc bởi từng khúc ngân đàn.@pppnhan.…
"Mày không sợ tao hả?"Thằng Jay co mình run cầm cập, tiêu cự của nó rụt rè luân chuyển từ tròng mắt đỏ huyết đến hai chiếc răng nanh nhọn hoắc của thằng bạn đẹp trai đang ép sát mình vào chân tường."Đm... sợ vãi l-!!!" Nó cắn môi nói, âm thanh thê thảm nhưng bị dồn ứ trong khoang miệng không được đánh bật ra hoàn toàn.Sunghoon cười nhếch mép, tiến sát lại, liếm nhẹ một đường lên cổ nó:"Thế có thích không?""Huhuuuu!!!" Jay ré lên khi mạch máu nó khi này đã rộn ràng. "Đm... thích vãi l-!!! Mày cắn tao liền đi!"Hoặc là,Thằng Jay sợ một con ma giả trong phim, và nó giải quyết sự sợ hãi đó bằng cách nhảy sang ôm một con ma thật..._____@pppnhan.…
Truyện đã được đăng trên Tik Tok @iuotpnhatdoiMột ngày nọ Gawin nhận ra mình không chỉ đơn giản nuôi một chú cún mà đấy là một con sói và không chỉ là sói đấy còn là người sói bự đùng.…
Tóm tắt: Điều xui xẻo nhất cuộc đời Lâm Mặc Bạch chính là vô ý nhìn lén Tống Thanh Tiêu, biết được bí mật mà hắn không thể tiết lộ. Từ đó về sau, hắn truy, nàng trốn... hắn áp chế, nàng phản kháng... hắn thất thủ, nàng bắt đầu phản công, cuối cùng phản công thành công! Công thành danh toại, Lâm Mặc Bạch tự tổng kết lại tình yêu của chính mình: Gặp mặt cẩu huyết nhất, quá trình gian nan nhất, kết cục hoàn mỹ nhất!…
"Sao hôm đó cậu lại lao vào cứu tớ, không sợ dính rắc rối à?" Một lần nào đó mà Keonho không nhớ rõ, cậu đã buột miệng hỏi Seonghyeon như vậy.Nhưng nó chỉ nhún vai. "Không biết. Muốn thì làm thôi, mình không nghĩ nhiều.""Thế nếu người lúc đó không phải mình thì cậu có cứu không?" Keonho dò hỏi thử. Câu này nghe qua có vẻ hơi mang tính ám chỉ mập mờ, nhưng thường nó lại giúp cậu đánh giá đối phương. Nếu họ trả lời là "Không" thì chắc chắn họ đang có ý với Keonho, muốn thông qua câu trả lời này để khiến cậu có cảm giác mình là người đặc biệt.Phần lớn hồi đáp đều như vậy, Keonho quen rồi. Nhưng cậu không đời nào bị mấy câu nịnh nọt ba xu đó ảnh hưởng.Ấy thế mà Seonghyeon lại cười toe toét đáp nhanh: "Đương nhiên là cứu rồi. Lúc đó mình cũng có biết cậu là ai đâu, chỉ là thấy người ta gặp nguy hiểm thì mình không đứng yên được."Ở cái thời đại mà con người tôn thờ chủ nghĩa vị kỷ, Keonho không nghĩ một người như Seonghyeon còn tồn tại ở ngoài đời. Vì thế nên nếu biết thằng kia cứ không ngừng hạ thấp chính mình và lùi lại vì nghĩ rằng bản thân không xứng đáng, Keonho chắc chắn sẽ chửi nó một trận cho tỉnh người.Hoặc là,Keonho đứng đơ ra hỏi: "Làm gì mà bị thương dữ vậy?!" và Seonghyeon nhún vai trả lời: "Bị mã tấu chém á người đẹp ơi."@npnhan.…
Thằng Jake láo, nhưng là láo với người lạ và người không thân, chứ những đối tượng nào mà nó biết chắc rằng họ rất yêu thương mình thì Jake lại vô cùng con nít. Mà bản chất của con nít là khi biết ai đó cưng chiều bản thân, chúng nó sẽ hết sức dựa dẫm vào và dành toàn bộ tình cảm cũng như sự tin tưởng cho họ.Heeseung không biết chỉ nhờ bỏ ra 5 ngàn mua ly đá bào, mà anh đã được thằng nhóc này cho vào vòng tròn yêu thương vô điều kiện của nó.@pppnhan.…
Bản gốc là trên mangatoon, tôi là người viết trên đóVà nó sẽ OOC và lệch tông, lệch cả nguyên tácThông cảm cho tác giả vì đây là lần đầu tôi viết fanfic…
Heeseung là con trai của một gia đình có truyền thống tâm linh thuần túy, từ nhỏ đến lớn đã chứng kiến bao nhiêu nước mắt biệt ly, bao nhiêu tiếng than khóc ai oán của cả người sống lẫn người chết khi chưa hoàn thành tâm niệm, thậm chí là có nhiều lần, máu đỏ đã đổ ra chỉ để đổi lấy cái thoả mãn nhất thời cho những con người có dã tâm quỷ quyệt. Heeseung biết vấn đề này nguy hiểm và nghiêm trọng vô cùng, nên càng thích Jaeyun, anh càng muốn em phải tránh xa những thế lực tâm linh nanh nọc ấy. Song, có khi nào Jaeyun lại không nghĩ được vậy? Có khi nào em ấy đã nghĩ rằng chỉ cần khiến Heeseung yêu mình, thì anh sẽ làm theo bất kì điều gì em ấy muốn? Và việc bỏ ngải này chỉ nhằm mục đích hưởng lợi cho bản thân, còn về tình cảm thì không hề có chuyện Jaeyun thích anh thật lòng? Nghĩ đến đây, tim anh bỗng quặn thắt lại. Heeseung không buồn vì bản thân bị người mình thích lợi dụng, anh chỉ buồn vì Jaeyun có thể đã nghĩ rằng anh chỉ cần thích em ấy thì sẽ làm theo mọi điều mà em muốn. Cũng đúng, nhưng chỉ là đúng đối với thứ tình yêu dối trá bị trói buộc bởi bùa ngải tà ma. Heeseung thích Jaeyun là thật lòng, anh sẽ không bao giờ chấp nhận việc chiều theo ý em dù biết rằng điều ấy mang đến biết bao rủi ro và nguy hiểm. Written by @pppnhan.…
"Đi mất bốn năm rồi về đây nói yêu tao như thật, mặt dày cỡ này chắc trên đời có mỗi mày." "Tao bất ngờ vì mày không sút vào háng tao khi tao nói yêu mày đó." Seonghyeon thở dài, nhưng nghe lại giống như một cái thở phào nhẹ nhõm hơn. "Thôi, giờ thì làm việc đã. Nhớ đó, không được đi ghẹo gái nữa. Tôi không có danh phận nhưng tôi sẽ gia trưởng với em." Coi đó, thằng này chắc chắn không phải Eom Seonghyeon. Eom Seonghyeon không bao giờ nói chuyện đâm bang như vậy, Keonho biết nhưng Keonho không thể nào chứng minh. Một mặt thì nó nghĩ thế, nhưng một mặt thì nó lại cảm thấy đây mới chính là Seonghyeon thật, còn cái thằng Seonghyeon mặt lạnh đã làm mình khóc ướt gối nhiều đêm liền kia cũng là Seonghyeon nhưng lại không phải Seonghyeon. Keonho không biết phải giải thích cảm giác này như thế nào, nhưng có vẻ như Seonghyeon này mới là Seonghyeon thật sự. Seonghyeon này mới là Seonghyeon thuộc về nó. "Tao buồn." Nó rũ mắt, đột nhiên thấy đau lòng cho mình của mấy năm qua. "Lòng dạ mày sắt đá, mày biết tao khóc bao nhiêu lần vì mày rồi không? Tới bố mẹ tao còn chưa bao giờ làm tao khóc đó." "Thế thì mày chuẩn bị tinh thần đi." Seonghyeon hờ hững liếm môi. "Sau này tao sẽ còn làm mày khóc dài dài, nhưng là khóc kiểu khác." Keonho ban đầu không hiểu gì, định chửi thằng này khốn nạn quen thói thì đã bị cậu nắm eo kéo giật lại. Cơ thể hai đứa áp sát vào nhau, Seonghyeon kề sát tai nó rồi nói nhỏ: "Keonho mặc vest công sở hơi bị ngon luôn nha, nhìn mà chỉ muốn..." Cậu ta vuốt một đường từ cổ xuống thắt lưng nó, "cởi ra." "Aaaaaa, biến thái!!!" @npnhan.…
Thằng Jay này lì, rất lì, và chỉ mỗi cái mặt thôi cũng đủ để miêu tả độ lì của nó. Ngày trước, mắt thằng Jay sáng lấp lánh, hai bầu má nó phúng phính tròn trông vô cùng dễ thương. Nhưng lâu ngày không gặp Sunghoon đã chẳng còn nhận ra người bạn luôn tươi cười vây quanh mình thuở tấm bé. Jay lớn lên đẹp trai, cái lửa nhiệt của tuổi thiếu niên mài lên mặt nó hai đường xương quai hàm góc cạnh, bánh bao sữa mềm mềm cũng đã trôi mất để lại hai gò má vót cao, ánh mắt lấp lánh long lanh ngày nào giờ đây cũng đã bén đanh lại. Tựa hồ như tảng đá cuội nằm dưới lòng suối khi xưa đã bị mang đi đẽo đục thành mũi giáo lưỡi dao, khát gào bạo lực và tỏ ra uy dũng nhưng thực tâm vẫn chỉ là một mảnh nhỏ có giá trị duy nhất được giữ lại giữa muôn ngàn vụn vỡ mà người đời đã sớm quên đi.@pppnhan.…
Sim Jaeyun luôn tin tưởng Park Jongseong, cho đến khi nó tống vào mồm em một bát Thuốc Khai Khẩu (phiên bản lỗi) trong tiết Độc Dược và biến em thành con chó. Sau đó, khi đã trở lại được thành người nhờ món thuốc giải mà anh Lee Heeseung nhiệt tình nấu giúp, Jaeyun tiếp tục mất hết niềm tin vào nhân loại khi bản thân vẫn giữ nguyên bộ tóc màu lông chó.@pppnhan.…