Năm ấy vào mùa đông, tuyết rơi mù trời. Nàng nhìn thấu ván cờ tranh quyền đoạt lợi, ra tay phò tá tân đế đăng cơ.Về sau nàng qua đời, linh hồn quẩn quanh nơi bãi tha ma - nơi vùi chôn thân xác.Rồi nàng lại gặp một người không nên gặp.Đi theo sau lưng, lặng nhìn người ấy nhặt nhạnh từng mảnh hài cốt của mình, nàng chợt nghĩ... nếu thực sự có kiếp sau...…
Tin đồn nói rằng Chiêu Vinh Quý phi kiêu ngạo ương ngạnh, đến cả Hoàng hậu cũng chẳng để vào mắt, nửa đêm còn dám đại náo tẩm điện của Hoàng Quý phi, quả thực là vô pháp vô thiên.Hoàng hậu: "Để vào mắt? Bổn cung là phải được Trà Trà đặt ở trong lòng."Hoàng Quý phi: "Bổn cung chỉ là muốn cùng Ngọc Trà tâm sự một chút mà thôi, ai biết được Hoàng thượng cư nhiên lại muốn tranh giành người với bổn cung chứ."Hoàng thượng: "Đấy là sủng phi của trẫm! Là của trẫm!"Tin đồn lại nói, Chiêu Vinh Quý phi thích tra tấn người khác, không bắt các phi tần tự mình xuống bếp thì cũng bắt bọn họ phải đấm chân cho nàng.Hiền phi (rút đao): "Tới đây, kẻ nào đồn đại bước ra nói lại lần nữa xem."Tin đồn run bần bật...Khi vị Hoàng thượng có khả năng nghe được tiếng lòng của người khác, sau một hồi tranh giành người, lại lần nữa bước chân vào hậu cung:Hoàng hậu: "Uầy, Hoàng thượng lại tới nữa à? Thật là rảnh rỗi quá nhỉ!"Hoàng Quý phi: "Tên cẩu hoàng đế này không có việc gì tự mình làm hay sao?"Hiền phi: "Đao của ta đâu rồi?"Hoàng thượng nước mắt lưng tròng đi tìm Khương Ngọc Trà cầu an ủi. Dẫu sao thì đây cũng là người duy nhất mà hắn không thể nghe được tiếng lòng. Cho nên dù Ngọc Trà có mắng thầm hắn ở trong lòng đi chăng nữa thì cũng chẳng sao cả, vì hắn có nghe thấy gì đâu.…
Về Vinh phi nương nương sủng quan hậu cung:Vinh phi Mã Giai thị vinh sủng mười năm sinh hạ ngũ tử một nữ sáu cái hài tử, chỉ tiếc cuối cùng chỉ có một trai một gái tồn tại, đến tận đây yên lặng hậu cung không có tiếng tăm gì.Từ mạt thế xuyên qua quá Tề Nhã Lệ biến thành Mã Giai. Nhã Lệ Kỳ, nàng thề muốn thay đổi mẫu tử nhóm thê thảm kết cục, ở che kín bụi gai hậu cung tranh ra một cái hoạn lộ thênh thang.…
Tin đồn nói rằng Chiêu Vinh Quý phi kiêu ngạo ương ngạnh, đến cả Hoàng hậu cũng chẳng để vào mắt, nửa đêm còn dám đại náo tẩm điện của Hoàng Quý phi, quả thực là vô pháp vô thiên.Hoàng hậu: "Để vào mắt? Bổn cung là phải được Trà Trà đặt ở trong lòng."Hoàng Quý phi: "Bổn cung chỉ là muốn cùng Ngọc Trà tâm sự một chút mà thôi, ai biết được Hoàng thượng cư nhiên lại muốn tranh giành người với bổn cung chứ."Hoàng thượng: "Đấy là sủng phi của trẫm! Là của trẫm!"Tin đồn lại nói, Chiêu Vinh Quý phi thích tra tấn người khác, không bắt các phi tần tự mình xuống bếp thì cũng bắt bọn họ phải đấm chân cho nàng.Hiền phi (rút đao): "Tới đây, kẻ nào đồn đại bước ra nói lại lần nữa xem."Tin đồn run bần bật...Khi vị Hoàng thượng có khả năng nghe được tiếng lòng của người khác, sau một hồi tranh giành người, lại lần nữa bước chân vào hậu cung:Hoàng hậu: "Uầy, Hoàng thượng lại tới nữa à? Thật là rảnh rỗi quá nhỉ!"Hoàng Quý phi: "Tên cẩu hoàng đế này không có việc gì tự mình làm hay sao?"Hiền phi: "Đao của ta đâu rồi?"Hoàng thượng nước mắt lưng tròng đi tìm Khương Ngọc Trà cầu an ủi. Dẫu sao thì đây cũng là người duy nhất mà hắn không thể nghe được tiếng lòng. Cho nên dù Ngọc Trà có mắng thầm hắn ở trong lòng đi chăng nữa thì cũng chẳng sao cả, vì hắn có nghe thấy gì đâu.…
Tên gốc: 嫁病娇 (tên tiếng Việt do editor tự đặt)Tác giả: Tình Thất ThấtEditor: Tiểu An Bảo BốiThể loại: Ngôn tình, Cổ đại , trước ngược n9 sau ngược na9, Gia đấu, HE.Tình trạng: 146 chương, Hoàn. Một đạo thánh chỉ đã đem đệ nhất mỹ nhân thành Biện Kinh, Liễu Ngân Tuyết, chỉ hôn cho Thế tử phủ Kỳ vương bệnh tật cả năm nằm trên giường sống dở chết dở. Người đời truyền nhau rằng Thế tử bộ dạng xấu xí, võ công cực cao, giết người không chớp mắt, trong viện không chỉ dưỡng vô số tiểu thiếp cùng trắc phi, mà còn có cả hai tiểu quan tuấn mỹ. Mọi người đều nói hắn vì trầm mê tửu sắc nên cơ thể mục ruỗng, bệnh tật triền miên chỉ có thể nằm trên giường. Mỹ nhân tài đức dịu dàng như Liễu Ngân Tuyết thế nhưng phải gả cho người như vậy, mọi người đều thở dài thườn thượt, thật sự là trời cao đố kỵ hồng nhan, hồng nhan đương nhiên bạc mệnh. Lời của editor:- Truyện được edit duy nhất trên Wattpad và blog cá nhân Tiểu An Bảo Bối.- Truyện được edit khi chưa có sự đồng ý của tác giả nên tuyệt đối không re-up.- Những chương khóa mình sẽ đăng công khai tại fanpage, mọi người ghé đọc thì cho mình xin một follow nha. Link FB: https://www.facebook.com/profile.php?id=100090345459864…
Tin đồn nói rằng Chiêu Vinh Quý phi kiêu ngạo ương ngạnh, đến cả Hoàng hậu cũng chẳng để vào mắt, nửa đêm còn dám đại náo tẩm điện của Hoàng Quý phi, quả thực là vô pháp vô thiên.Hoàng hậu: "Để vào mắt? Bổn cung là phải được Trà Trà đặt ở trong lòng."Hoàng Quý phi: "Bổn cung chỉ là muốn cùng Ngọc Trà tâm sự một chút mà thôi, ai biết được Hoàng thượng cư nhiên lại muốn tranh giành người với bổn cung chứ."Hoàng thượng: "Đấy là sủng phi của trẫm! Là của trẫm!"Tin đồn lại nói, Chiêu Vinh Quý phi thích tra tấn người khác, không bắt các phi tần tự mình xuống bếp thì cũng bắt bọn họ phải đấm chân cho nàng.Hiền phi (rút đao): "Tới đây, kẻ nào đồn đại bước ra nói lại lần nữa xem."Tin đồn run bần bật...Khi vị Hoàng thượng có khả năng nghe được tiếng lòng của người khác, sau một hồi tranh giành người, lại lần nữa bước chân vào hậu cung:Hoàng hậu: "Uầy, Hoàng thượng lại tới nữa à? Thật là rảnh rỗi quá nhỉ!"Hoàng Quý phi: "Tên cẩu hoàng đế này không có việc gì tự mình làm hay sao?"Hiền phi: "Đao của ta đâu rồi?"Hoàng thượng nước mắt lưng tròng đi tìm Khương Ngọc Trà cầu an ủi. Dẫu sao thì đây cũng là người duy nhất mà hắn không thể nghe được tiếng lòng. Cho nên dù Ngọc Trà có mắng thầm hắn ở trong lòng đi chăng nữa thì cũng chẳng sao cả, vì hắn có nghe thấy gì đâu.…
Năm Dật Phong thứ ba, thứ nữ của phủ Ninh Dương hầu tiến cung.Người ta thường bảo "một vào cửa cung sâu tựa biển", điều tối kỵ nhất chính là động chân tình. Ninh Xu Ngôn lại vô cùng tỉnh táo, thứ nàng mưu cầu chính là vinh hoa phú quý và ân sủng của bậc quân vương. Suốt ba năm ròng rã, nàng thận trọng từng bước, từng chút một câu dẫn hoàng đế, từ vị trí tài tử thấp bé bò lên đến ngôi vị Quý phi tôn quý.Trong hậu cung đồn đại rằng, Hoàng thượng sủng ái một nữ nhân chỉ dựa vào hai điều: có giá trị lợi ích hay không, và Ngài có hứng thú hay không.Ngay từ thuở ban đầu gặp gỡ, Tiêu Dục đã bị nữ nhân này khơi gợi lòng hiếu kỳ. Khi ấy, hắn từng hạ một câu: "Không ngờ nàng ta trông cũng có vài phần tư sắc."Mọi người đều nghĩ hoàng đế đối với nàng cũng chỉ là hứng thú nhất thời. Thế nhưng, chính cái gọi là "nhất thời" ấy lại biến thành sự dung túng, sủng ái cả một đời dành cho Ninh Xu Ngôn.Về sau Tiêu Dục mới thừa nhận, ban đầu hắn chỉ vừa mắt nhan sắc của nàng, rồi lại lỡ đắm chìm vào nét vũ mị phong tình nơi ấy. Để rồi chẳng thể ngờ nổi, cả đời này nhìn nàng bao nhiêu cũng không biết chán.Trong mắt hắn, nàng thủy chung vẫn luôn dịu dàng, quyến rũ, đơn thuần và lương thiện, lại còn dành cho hắn một tấm chân tình sâu nặng. Dẫu nhiều năm trôi qua, hình bóng nàng trong tim hắn vẫn vẹn nguyên như thuở ban đầu, chẳng hề thay đổi, có chăng chỉ là tình cảm ngày một sâu đậm hơn mà thôi.…
Ta vốn là kẻ hèn mọn, một lòng muốn làm Thái Hậu thì đã sao?"Cung nữ Ngu Phi Vãn trọng sinh trở về, mục tiêu vô cùng minh xác. Ngôi vị phi tần không thỏa mãn được nàng, ngay cả vị trí Hoàng Hậu nàng cũng chẳng hề hiếm lạ. Đích đến duy nhất của nàng: Nhất định phải trở thành Thái Hậu.Hoàng đế đang độ sung mãn, một chốc một lát chẳng thể băng hà, trong khi thân phận nàng lại thấp kém, cách đỉnh cao quyền lực cung khuyết còn quá xa vời.Nhưng điều đó không thành vấn đề. Trước tiên, nàng sẽ khiến hoàng đế thèm khát thân xác mình, sau đó, nàng sẽ từng bước bào mòn, vắt kiệt thân xác của hắn!Cuối cùng, nàng cũng thực hiện được nguyện vọng, bước lên đỉnh cao chín tầng vàng son, hưởng trọn vạn trượng vinh quang. Kẻ thù không đội trời chung phủ phục dưới đất, nghiến răng nghiến lợi oán hận: "Ngu Phi Vãn! Ngươi vì trèo lên cao mà không từ thủ đoạn, tính kế mọi người, lợi dụng vạn người. Kết cục gánh chịu cảnh chúng bạn xa lánh, hai tay trắng trơn, ngươi thật sự có thể vui vẻ sao!"Phi Vãn chỉ điềm nhiên mỉm cười: "Sự vui vẻ của ta, ngươi vĩnh viễn không tưởng tượng nổi."Thịnh thế vô đói cận, long xa quá vãng tần. (Thời thịnh thế không còn nạn đói, xe rồng qua lại thường xuyên.) Một thái bình thịnh thế không còn ai bị ức hiếp này, hoàn toàn đúng như tâm nguyện của nàng.-- Ta trăm phương nghìn kế trèo lên đỉnh cao, không phải để làm kẻ đứng trên người khác, mà là vì thiên hạ này, từ nay về sau sẽ không còn ai có quyền đứng trên người khác nữa.…
Thể loại: Cổ đại, cung đình, ngọt sủng, 3S, HETác giả: Vụ Thỉ DựcNguồn: tangthuvien.com - Converter: Củ LạcSố chương: 177 chươngĐây là hố thứ 3 nhưng tui coi như hố đầu tiên tui lấp hoàn chỉnh.💥 Tui chỉ đăng tải truyện duy nhất ở trang wattpad thôi, tuy nhiên vẫn bị các trang khác copy. Vì vậy mời mọi người theo dõi nick wattpad của tui để được xem chương mới nhanh nhất và hoàn chỉnh nhất nha. Cảm ơn mọi ngườiHoan nghênh các bợn lọt hố nhà mị 😘13.11.2021…
Tên Hán Việt: Trùng sinh chi tái vi hầu môn phụ (重生之再为侯门妇)Tên khác: Sống lại, lần nữa làm con dâu hầu mônTác giả: Tô Tiểu Lương (苏小凉)Độ dài: 123 chương chính văn + 3 phiên ngoạiEdit + Design: Ndmot99 🐬🐬🐬…
Liễu Nguyệt Đường vừa mới sinh ra đời đã bị mẹ cả nhẫn tâm vứt bỏ đến nơi điền trang hẻo lánh chịu khổ. Vào năm cập kê, đích tỷ của nàng chỉ vì một giấc mộng huyễn hoặc mà sợ hãi từ bỏ việc tiến cung tuyển tú, ngang nhiên cướp đoạt mối nhân duyên vốn thuộc về nàng, cùng vị hôn phu trao gửi đêm xuân một lần.Liễu Nguyệt Đường thuận thế mà làm, dứt khoát quyết định dấn thân vào cung đình, tự tay mưu tính cho chính mình một con đường sống quang minh xán lạn.Sau khi vào cung, nàng học cách giấu đi nanh vuốt, khổ luyện thuật phòng the phòng thê quyến rũ, dùng kế lạt mềm buộc chặt, lúc hờn dỗi lúc lại biết cách diễn kịch đáng thương, dốc hết mọi thủ đoạn tâm cơ mới có thể thành công chiếm giữ được một vị trí đặc biệt sâu trong thánh tâm của vị thiên tử, trở thành người nữ nhân nhận được sự sủng ái, thiên vị trắng trợn táo bạo độc tôn của đế vương.Hành trình vươn mình từ một cái chức Ngự nữ có vị phân thấp kém nhất cho đến ngôi vị bốn phi chí tôn quyền lực tối cao, con đường đầy rẫy chông gai ấy Liễu Nguyệt Đường tính ra gần như chỉ mất vỏn vẹn có hai năm trời đằng đẵng mà thôi.Người đời phiến diện nhìn vào ai nấy đều dèm pha, bảo rằng nàng tuy sở hữu dung mạo khuynh quốc khuynh thành tuyệt mỹ thật đấy, nhưng cái lòng dạ bản chất bên trong lại quá mức tâm cơ thâm trầm, nham hiểm, vì muốn tranh sủng hướng lên trên bò mà hoàn toàn không từ thủ đoạn tàn nhẫn độc ác. Thế nhưng duy chỉ có một mình Liễu Nguyệt Đường là tự am hiểu sâu sắc rõ nét nhất một hiện thực rành…
Hoa Miên Miên không thể ngờ được rằng có một ngày bản thân lại bị một con mỹ tang thi bức đến đường cùng. Khi tỉnh lại lần nữa, cô đã xuyên thành nữ phụ ác độc có kết cục bi thảm trong một cuốn sách.Chỉ số thông minh của cô nàng nữ phụ ác độc này thật khiến người ta phải sốt ruột; có chiếc đùi vàng to bự như thế không ôm, lại cứ cố tình đâm đầu vào chỗ nam chính để tìm kiếm cảm giác tồn tại. Vì vậy, Hoa Miên Miên quyết định thay đổi chiến thuật: trên thì ôm chặt lấy người cha quyền khuynh triều dã, dưới thì bám chắc đùi của các vị ca ca mỗi người một bản lĩnh, từ đó một bước bước lên đỉnh cao nhân sinh.Vai ác đại lão lên tiếng:"Miên Nhi, ngươi cách đỉnh cao còn thiếu một bước nữa."Hoa Miên Miên:"???"Vai ác đại lão:"Chinh phục ta!"Hoa Miên Miên:"!!!"Xin lỗi nhé, cô chẳng có chút hứng thú nào với gương mặt giống hệt con mỹ tang thi đã bức tử mình kia cả.【 Tiểu kịch trường 】Dân gian thịnh truyền rằng, Hoàng thượng sủng ái Quý phi nương nương đến tận xương tủy, yêu Quý phi nương nương đến mức hèn mọn.Hoa Miên Miên chỉ khịt mũi coi thường: Gặp dịp thì chơi mà thôi.Thế nhân mắng Quý phi nương nương không biết tốt xấu, cậy sủng mà kiêu, đáng bị đày vào lãnh cung. Hoàng thượng lại xem như gió thoảng bên tai, hàng đêm đều ngủ lại Hoa Ảnh cung. Cặp mắt sâu không lường được của ngài luôn khóa chặt lấy cô, khiến cô không tài nào trốn thoát.Hoa Miên Miên chống tay lên ngực Hoàng thượng, cẩn trọng nói:"Hoàng thượng, ta thấy rất cần thiết phải nhắc nhở ngài một câu, coi chừng di…
Xuyên không thành một nàng cung nữ tội nghiệp vừa bị chính chủ tử của mình tra tấn đến chết, Hứa Lan San buộc phải tìm mọi cách mưu sinh. Đường sống duy nhất của nàng lúc này chính là tìm cách "trèo lên giường" của hoàng đế.Nàng nghĩ rất thoáng, thử đổi góc nhìn một chút: Đây chẳng phải là người đàn ông tôn quý nhất thiên hạ sao? Vừa đẹp trai lại vừa trẻ tuổi, ngủ được với chàng là mình hời to rồi!Thế nhưng, cái "Hệ thống Cung đấu" quái quỷ này từ đâu ra vậy? Đã thế còn giao nhiệm vụ: Không nỗ lực tranh sủng là sẽ bị xóa sổ! Hệ thống muốn ép điên người ta sao? o(╯□╰)o Nàng vốn chỉ muốn bảo toàn mạng sống, lặng lẽ sống sót đến cuối cùng chứ đâu có ham hố nổi bật! Lần này thì hay rồi, đúng nghĩa là đang dùng cả tính mạng để đi tranh sủng!…
Tác Giả: Sa Đại NgưĐộ dài: 3 chươngVăn ánGiang Lăng yêu Sở Doanh suốt mười bảy năm.Sở Doanh là ánh trăng trên bầu trời, anh liền vì thế mà vớt trăng trong nước hơn mười năm, nhưng chỉ vớt được một vũng bong bóng vỡ.Anh cưỡng ép ôm lấy vầng trăng vào lòng, lấy tình yêu làm nhà ngục tù, cho rằng làm như vậy thì Sở Doanh sẽ không thoát được.Thời khắc nhìn thấy chiếc nhẫn cưới kia, anh mới nhận ra Sở Doanh sẽ không yêu mình.Vào thời khắc lâm chung, anh đã buông tha cho Sở Doanh, cũng như buông tha cho chính mình.Hóa thành du hồn lang thang, anh dường như cũng đã mất đi khả năng yêu.[Mở đầu người đã chết công X lạnh lùng đạm nhiên thụ]Minh họa:1.BE2. Công chết thật.3. Đây là một truyện ngắn.Giới thiệu một câu: Hãy yêu bản thân mình Quan niệm: Trung thành là đức tính tối caoNguồn convert: Wikidich…
Sư tỷ nàng siêu hung ácTác giả: Khuynh Sách47 chương chính vănNote: Reup bản QT đã đăng trên InkittLoại hình: Bách hợp - Xuyên sách - Tu tiên - Cổ đạiNhân vật chính: Hạ Du Du, Chung Thụy Hàn…
-----Giới thiệu-----Tên truyện: Thỉnh Quân Nhập Ung Tác giả: Tiểu gia là Phong TửThể loại: Cung đình hầu tước, tình hữu độc chung, nhân duyên tình cờ gặp gỡ, nữ cải nam trangChính văn: 104 chương Phiên ngoại: 2 chươngNhân vật chính: Ôn Thế Chiêu, Tiêu Thiều Quân Nguồn QT: ks1999___ -----Văn án----- Tiêu Công chúa bồi Trưởng tỷ đi hòa thân, gặp được Ôn Quốc Tứ hoàng tử, vốn tưởng rằng y là một công tử văn nhã, ai ngờ thật ra lại là một thân nữ nhi!Lần đầu gặp mặt đã bị nhìn thấu thân phận, Tứ hoàng tử ngại ngùng hỏi nàng: "Ở lại Ôn Quốc với ta được không?"…
Năm ấy vào mùa đông, tuyết rơi mù trời. Nàng nhìn thấu ván cờ tranh quyền đoạt lợi, ra tay phò tá tân đế đăng cơ.Về sau nàng qua đời, linh hồn quẩn quanh nơi bãi tha ma - nơi vùi chôn thân xác.Rồi nàng lại gặp một người không nên gặp.Đi theo sau lưng, lặng nhìn người ấy nhặt nhạnh từng mảnh hài cốt của mình, nàng chợt nghĩ... nếu thực sự có kiếp sau...…
Bởi ân oán của đời tổ tiên, Thiên Khải đế vốn dĩ đã bất mãn với Giang gia từ lâu. Giang Vân Nhiêu lại rất có tự biết mình, hiểu rằng tình cảnh này chẳng khác nào vừa vào cung đã cầm chắc chiếc thẻ thất sủng, thế nên nàng dứt khoát vui vẻ chọn cách bãi lạn, làm một con cá mặn nơi hậu cung.Khi Hoàng hậu mang thai, vì lo sợ các phi tần có gia thế hiển hách sẽ ngày một lớn mạnh, nên đã sắp xếp cho một Giang Vân Nhiêu dung mạo mỹ miều tuyệt sắc nhưng lại có gia thế khiến hoàng đế chán ghét đi thay thế mình thị tẩm. Phận làm một kẻ đi làm công ăn lương có thâm niên sờ cá, nàng đương nhiên không dám đắc tội với Hoàng hậu, đành phải ngoan ngoãn, thuận theo mà dỗ dành cho vị hoàng đế kia vui vẻ. Thế nhưng, nàng chưa từng một lần đặt ngài vào trong lòng.…
Tống Chiêu xưa nay vốn dĩ luôn là một vị nữ tử vì mưu cầu đạt được mục đích tối cao mà sẵn sàng hành động bất chấp, không từ một thủ đoạn tàn nhẫn nào, thế nhưng đồng thời nàng cũng là kẻ sinh tồn bằng một lý trí vô cùng tỉnh táo, sáng suốt hơn bất kỳ một ai khác chốn thâm cung này.Kể từ cái khoảnh khắc nàng nhận được tin tức bản thân mình đã lọt vào mắt xanh của Tiêu Cảnh Hành, chuẩn bị phụng chỉ tuyển vào cung làm thân phận phi tần, thì mục tiêu cuộc đời của nàng đã được định đoạt một cách vô cùng rõ ràng và dứt khoát:"Ta bước chân vào cái hoàng thành này, mục đích chính là để làm Hoàng hậu mẫu nghi thiên hạ, bằng không thì vào đây làm gì cơ chứ? Chẳng lẽ lại chịu hạ mình làm cái hạng thấp hèn, đi nấu cơm hầu hạ cho kẻ khác ăn chắc?"Chính vì cái dã tâm to lớn đó, ngay từ những ngày đầu tiên đặt chân vào cung đình hiểm ác, nàng đã biết khéo léo vận dụng tối đa lợi thế nhan sắc trời ban cùng tài trí mưu mô thần sầu của mình để thận trọng từng bước, từng bước một thu phục hoàn toàn quân tâm của thiên tử, thành công đem toàn bộ lục cung phi tần đùa bỡn xoay vần trong lòng bàn tay giống như một quân cờ thí mạng.Dẫu sao thì, đám nữ nhân nơi hậu cung rộng lớn này, kẻ thì vì vinh nhục của gia tộc dòng họ ở tiền triều, người thì vì mưu cầu sủng ái độc tôn cho bản thân, xưa nay làm gì có ai là kẻ cam tâm sống an phận thủ thường mà không tranh không đoạt cơ chứ?…
CHỈ ĐĂNG TRÊN WATTPAD bongg_ne và mangatoon💖Thể loại: đam mỹ, cổ trang, xuyên không, đoản văn, chiếm hữu, sủng, HE, chủ thụ💖Tình trạng: Hoàn Tô Nguyệt Vân xuyên về thời cổ đại, trở thành một nam phi nhỏ bé trong hậu cung đầy nguy hiểm. Nhưng y không ngờ rằng... bạo quân khát máu Lăng Thiên Dạ lại đặc biệt để mắt đến mình.Từ một vị hoàng đế tàn nhẫn, vô tâm, Lăng Thiên Dạ trở nên điên cuồng chiếm hữu y. Hắn giam cầm y trong tẩm cung, khóa lại bằng những sợi xích bạc tinh xảo, không cho ai chạm vào y, không cho y rời xa hắn dù chỉ một giây.Nhưng Tô Nguyệt Vân không sợ.Y dịu dàng xoa dịu hắn, dùng sự ngoan ngoãn của mình để cảm hóa vị hoàng đế tưởng chừng như không có trái tim kia.- "Thần yêu người."- "Vậy thì cả đời này, ngươi chỉ được yêu một mình trẫm."📌 Công chiếm hữu điên cuồng nhưng sủng thụ vô đối!📌 Công bá đạo, biến thái, nhưng chỉ dịu dàng với thụ.📌Có giam cầm, xích xiếc này kia📌Hỗ sủng, thụ công yêu nhau, không có cưỡng chế yêu đâu nha!…