truyện đam mỹ - cổ đại - song tính - sinh con.tình trạng : Đã hoàn. Tình trạng: không edit, tooii chỉ đăng lại, không dịch thuần việt.tình trạng cập nhật : mỗi ngày từ 2 - 5 chương ( tùy trạng huống, nếu rảnh tooi sẽ đăng nhiều hơn)…
Tác Giả: Sa Đại NgưĐộ dài: 3 chươngVăn ánGiang Lăng yêu Sở Doanh suốt mười bảy năm.Sở Doanh là ánh trăng trên bầu trời, anh liền vì thế mà vớt trăng trong nước hơn mười năm, nhưng chỉ vớt được một vũng bong bóng vỡ.Anh cưỡng ép ôm lấy vầng trăng vào lòng, lấy tình yêu làm nhà ngục tù, cho rằng làm như vậy thì Sở Doanh sẽ không thoát được.Thời khắc nhìn thấy chiếc nhẫn cưới kia, anh mới nhận ra Sở Doanh sẽ không yêu mình.Vào thời khắc lâm chung, anh đã buông tha cho Sở Doanh, cũng như buông tha cho chính mình.Hóa thành du hồn lang thang, anh dường như cũng đã mất đi khả năng yêu.[Mở đầu người đã chết công X lạnh lùng đạm nhiên thụ]Minh họa:1.BE2. Công chết thật.3. Đây là một truyện ngắn.Giới thiệu một câu: Hãy yêu bản thân mình Quan niệm: Trung thành là đức tính tối caoNguồn convert: Wikidich…
Hoa Miên Miên không thể ngờ được rằng có một ngày bản thân lại bị một con mỹ tang thi bức đến đường cùng. Khi tỉnh lại lần nữa, cô đã xuyên thành nữ phụ ác độc có kết cục bi thảm trong một cuốn sách.Chỉ số thông minh của cô nàng nữ phụ ác độc này thật khiến người ta phải sốt ruột; có chiếc đùi vàng to bự như thế không ôm, lại cứ cố tình đâm đầu vào chỗ nam chính để tìm kiếm cảm giác tồn tại. Vì vậy, Hoa Miên Miên quyết định thay đổi chiến thuật: trên thì ôm chặt lấy người cha quyền khuynh triều dã, dưới thì bám chắc đùi của các vị ca ca mỗi người một bản lĩnh, từ đó một bước bước lên đỉnh cao nhân sinh.Vai ác đại lão lên tiếng:"Miên Nhi, ngươi cách đỉnh cao còn thiếu một bước nữa."Hoa Miên Miên:"???"Vai ác đại lão:"Chinh phục ta!"Hoa Miên Miên:"!!!"Xin lỗi nhé, cô chẳng có chút hứng thú nào với gương mặt giống hệt con mỹ tang thi đã bức tử mình kia cả.【 Tiểu kịch trường 】Dân gian thịnh truyền rằng, Hoàng thượng sủng ái Quý phi nương nương đến tận xương tủy, yêu Quý phi nương nương đến mức hèn mọn.Hoa Miên Miên chỉ khịt mũi coi thường: Gặp dịp thì chơi mà thôi.Thế nhân mắng Quý phi nương nương không biết tốt xấu, cậy sủng mà kiêu, đáng bị đày vào lãnh cung. Hoàng thượng lại xem như gió thoảng bên tai, hàng đêm đều ngủ lại Hoa Ảnh cung. Cặp mắt sâu không lường được của ngài luôn khóa chặt lấy cô, khiến cô không tài nào trốn thoát.Hoa Miên Miên chống tay lên ngực Hoàng thượng, cẩn trọng nói:"Hoàng thượng, ta thấy rất cần thiết phải nhắc nhở ngài một câu, coi chừng di…
Xuyên không thành một nàng cung nữ tội nghiệp vừa bị chính chủ tử của mình tra tấn đến chết, Hứa Lan San buộc phải tìm mọi cách mưu sinh. Đường sống duy nhất của nàng lúc này chính là tìm cách "trèo lên giường" của hoàng đế.Nàng nghĩ rất thoáng, thử đổi góc nhìn một chút: Đây chẳng phải là người đàn ông tôn quý nhất thiên hạ sao? Vừa đẹp trai lại vừa trẻ tuổi, ngủ được với chàng là mình hời to rồi!Thế nhưng, cái "Hệ thống Cung đấu" quái quỷ này từ đâu ra vậy? Đã thế còn giao nhiệm vụ: Không nỗ lực tranh sủng là sẽ bị xóa sổ! Hệ thống muốn ép điên người ta sao? o(╯□╰)o Nàng vốn chỉ muốn bảo toàn mạng sống, lặng lẽ sống sót đến cuối cùng chứ đâu có ham hố nổi bật! Lần này thì hay rồi, đúng nghĩa là đang dùng cả tính mạng để đi tranh sủng!…
Năm ấy vào mùa đông, tuyết rơi mù trời. Nàng nhìn thấu ván cờ tranh quyền đoạt lợi, ra tay phò tá tân đế đăng cơ.Về sau nàng qua đời, linh hồn quẩn quanh nơi bãi tha ma - nơi vùi chôn thân xác.Rồi nàng lại gặp một người không nên gặp.Đi theo sau lưng, lặng nhìn người ấy nhặt nhạnh từng mảnh hài cốt của mình, nàng chợt nghĩ... nếu thực sự có kiếp sau...…
Số chương: 15 chươngThể loại: Ngọt thịt, 1vs1, ngôn tình, cổ đại, HE, cao HMột câu chuyện tình hài hước khi người giăng bẫy lại tự đào hố cho mình nhảy vào. Lần đầu tiên một yêu nữ giang hồ giao đấu với đệ tử thiếu lâm đã trúng phải một chưởng của hắn, tạo nên ấn tượng khó phai trong lòng yêu nữ nên yêu nữ quyết tâm thuần hóa hắn thành tình nô của mìnhNhưng nàng không thể ngờ rằng trong quá trình thuần hóa, trái lại nàng bị hắn lăn qua lăn lại chết đi sống lại...Thể loại:Kiếm Hiệp, Ngôn Tình, Sắc, Cổ Đại, Sủng…
Bởi ân oán của đời tổ tiên, Thiên Khải đế vốn dĩ đã bất mãn với Giang gia từ lâu. Giang Vân Nhiêu lại rất có tự biết mình, hiểu rằng tình cảnh này chẳng khác nào vừa vào cung đã cầm chắc chiếc thẻ thất sủng, thế nên nàng dứt khoát vui vẻ chọn cách bãi lạn, làm một con cá mặn nơi hậu cung.Khi Hoàng hậu mang thai, vì lo sợ các phi tần có gia thế hiển hách sẽ ngày một lớn mạnh, nên đã sắp xếp cho một Giang Vân Nhiêu dung mạo mỹ miều tuyệt sắc nhưng lại có gia thế khiến hoàng đế chán ghét đi thay thế mình thị tẩm. Phận làm một kẻ đi làm công ăn lương có thâm niên sờ cá, nàng đương nhiên không dám đắc tội với Hoàng hậu, đành phải ngoan ngoãn, thuận theo mà dỗ dành cho vị hoàng đế kia vui vẻ. Thế nhưng, nàng chưa từng một lần đặt ngài vào trong lòng.…
Tống Chiêu xưa nay vốn dĩ luôn là một vị nữ tử vì mưu cầu đạt được mục đích tối cao mà sẵn sàng hành động bất chấp, không từ một thủ đoạn tàn nhẫn nào, thế nhưng đồng thời nàng cũng là kẻ sinh tồn bằng một lý trí vô cùng tỉnh táo, sáng suốt hơn bất kỳ một ai khác chốn thâm cung này.Kể từ cái khoảnh khắc nàng nhận được tin tức bản thân mình đã lọt vào mắt xanh của Tiêu Cảnh Hành, chuẩn bị phụng chỉ tuyển vào cung làm thân phận phi tần, thì mục tiêu cuộc đời của nàng đã được định đoạt một cách vô cùng rõ ràng và dứt khoát:"Ta bước chân vào cái hoàng thành này, mục đích chính là để làm Hoàng hậu mẫu nghi thiên hạ, bằng không thì vào đây làm gì cơ chứ? Chẳng lẽ lại chịu hạ mình làm cái hạng thấp hèn, đi nấu cơm hầu hạ cho kẻ khác ăn chắc?"Chính vì cái dã tâm to lớn đó, ngay từ những ngày đầu tiên đặt chân vào cung đình hiểm ác, nàng đã biết khéo léo vận dụng tối đa lợi thế nhan sắc trời ban cùng tài trí mưu mô thần sầu của mình để thận trọng từng bước, từng bước một thu phục hoàn toàn quân tâm của thiên tử, thành công đem toàn bộ lục cung phi tần đùa bỡn xoay vần trong lòng bàn tay giống như một quân cờ thí mạng.Dẫu sao thì, đám nữ nhân nơi hậu cung rộng lớn này, kẻ thì vì vinh nhục của gia tộc dòng họ ở tiền triều, người thì vì mưu cầu sủng ái độc tôn cho bản thân, xưa nay làm gì có ai là kẻ cam tâm sống an phận thủ thường mà không tranh không đoạt cơ chứ?…
Tên Hán Việt: Trùng sinh chi tái vi hầu môn phụ (重生之再为侯门妇)Tên khác: Sống lại, lần nữa làm con dâu hầu mônTác giả: Tô Tiểu Lương (苏小凉)Độ dài: 123 chương chính văn + 3 phiên ngoạiEdit + Design: Ndmot99 🐬🐬🐬…
Nàng là một cung nữ hèn mọn, vì một phút bốc đồng mà cưỡng hôn hoàng đế. Từ đó, nàng rơi vào tầm ngắm, được hắn sủng ái đến mức muốn đẩy ra cũng không xong.Hắn là vị đế vương cao cao tại thượng, nhưng vì nàng mà sa chân vào lốc xoáy tình yêu. Cụ ông phúc hắc năm nào giờ hóa thành kẻ si tình, chiều chuộng nàng hết mực. Cung nữ nhỏ bé hàng đêm thừa sủng, từng bước thăng tiến.Nói nàng mị hoặc quân tâm? Ngượng ngùng quá, chính hắn mới là người cần mị hoặc để bước vào "hậu cung" của nàng!Nàng vì hắn khuynh tẫn toàn lực, giúp hắn nhất thống thiên hạ. Hắn vì nàng sẵn sàng chắp tay nhường lại ngai vàng, ngông cuồng tuyên bố:"Nàng chính là nữ hoàng của trẫm.""Nữ hoàng bệ hạ, xin hỏi đêm nay người muốn lật thẻ bài của ai?"Nàng nhướng mày: "Còn có thẻ bài của ai khác sao?"Hắn mỉm cười. Thật ra là không có. Dù có, cũng đã bị hắn thiêu rụi từ lâu!…
Tên truyện : Xuân Nhật YếnTác giả :Tây TiêuĐộ dài : 12____________A Trì biết Tạ Diễm có hai nguyện vọng : Một là cưới tiểu thư Mộ gia , hai là bước lên ngôi vị hoàng đế.Nàng thầm mến Tạ Diễm mấy năm , hiện tại được gả cho hắn đã mãn nguyện rồi.Mặc dù hắn không thích nàng.! Trước ngược nữ , có không quý trọng mất mới đáng tiếc , kiếp trước kiếp này .…
Ngày đầu gặp gỡ, hắn là bậc cửu ngũ chí tôn - Thuận Trị đế, còn nàng là một tú nữ mang thân phận Hán tịch.Khi ấy, hắn chỉ vô tâm lướt mắt nhìn nàng một cái.Thế nhưng, Hoàng thái hậu lại dành cho nàng sự ưu ái đặc biệt, tự thân hạ mệnh lệnh đưa nàng làm thị nữ cận thân bên cạnh Hoàng hậu.Tiếc thay, Hoàng hậu tính tình kiêu căng, ngạo mạn, cuối cùng phải chuyển sang sườn cung rồi hương tiêu ngọc vẫn, hóa thành một vệt hương hồn ai oán nơi góc tường hồng sâu thẳm. Chỉ trong một đêm, nàng bỗng chốc mất đi vị chủ tử mà mình hầu hạ.Vốn chỉ muốn cầu xin Thái hậu cho phép xuất cung để tìm kiếm một đời an ổn, nàng lại vô tình lún sâu vào vòng xoáy tranh đấu của chốn hậu cung. Các phi tần khắp tam cung lục viện đều coi nàng như cái đinh trong mắt, thề phải nhổ đi mới cam lòng.Tất cả tai họa ấy, suy cho cùng cũng chỉ vì buổi hoàng hôn ngày đó tại Ngự Hoa Viên. Dưới ánh tà dương, hoàng đế đã cài một đóa hải đường tịnh đế đang nở rộ nồng nàn lên mái tóc mây bồng bềnh của nàng, rồi khẽ thở dài: "Hương Uyển, ngươi thật đẹp."Chính một tiếng than nhẹ đầy tình si ấy đã dệt nên mối ân oán tình thù triền miên, cắt không đứt, lý không xong giữa nàng và chốn thâm cung này.…
Thân là thứ nữ, lại phải đối mặt với phụ thân và mẫu cả đầy rẫy tâm cơ, Vân Oản Dung hiểu rằng nàng chỉ có thể dựa vào chính mình. Một mai tiến cung, nàng thề sẽ thoát khỏi mọi sự khống chế để sống một cuộc đời rực rỡ!Hậu cung âm mưu trùng điệp, bốn phi chín tần thủ đoạn tầng tầng lớp lớp, nhưng Vân Oản Dung lại gặp chiêu phá chiêu, biến nghịch cảnh thành niềm vui. Ai bảo đế vương vốn vô tình? Nàng càng muốn trở thành người trong đầu quả tim của Hoàng thượng! Hãy xem nàng đấu cung phi, phục lòng phu quân, gom hết vạn ngàn sủng ái vào một thân, từng bước tỏa sáng phong hoa để tiến tới ngôi vị mẫu nghi thiên hạ!…
Bởi ân oán của đời tổ tiên, Thiên Khải đế vốn dĩ đã bất mãn với Giang gia từ lâu. Giang Vân Nhiêu lại rất có tự biết mình, hiểu rằng tình cảnh này chẳng khác nào vừa vào cung đã cầm chắc chiếc thẻ thất sủng, thế nên nàng dứt khoát vui vẻ chọn cách bãi lạn, làm một con cá mặn nơi hậu cung.Khi Hoàng hậu mang thai, vì lo sợ các phi tần có gia thế hiển hách sẽ ngày một lớn mạnh, nên đã sắp xếp cho một Giang Vân Nhiêu dung mạo mỹ miều tuyệt sắc nhưng lại có gia thế khiến hoàng đế chán ghét đi thay thế mình thị tẩm. Phận làm một kẻ đi làm công ăn lương có thâm niên sờ cá, nàng đương nhiên không dám đắc tội với Hoàng hậu, đành phải ngoan ngoãn, thuận theo mà dỗ dành cho vị hoàng đế kia vui vẻ. Thế nhưng, nàng chưa từng một lần đặt ngài vào trong lòng.…
Kiếp trước lang bạt kỳ hồ, từ vị thế đích nữ tôn quý của Võ An Hầu phủ sa cơ thành phận quan kỹ ai cũng có thể làm chồng. Đến khi vất vả lắm mới thoát khỏi cảnh ngàn người gối vạn người kỵ nhơ nhớp ấy, nàng cũng bất quá chỉ là vừa rời khỏi miệng cọp lại bước thẳng vào hang sói.Từng bước một như đi trên băng mỏng, Thủy Bích hao tổn tâm tư mới rốt cuộc vươn lên trở thành người nắm giữ quyền lực thực tế chốn hậu trạch Lưu phủ. Đáng tiếc thay, thân thể nàng cũng đã sớm vỡ nát, kiệt quệ sau nửa đời chịu đựng đủ đường đau khổ, đày đọa. Vào cái khoảnh khắc hấp hối, kéo dài hơi tàn trên giường bệnh, nàng mới bàng hoàng nghe tin kẻ thủ ác ngọn nguồn dẫn tới tấn bi kịch thảm khốc của đời nàng, nay lại vẻ vang được đặc xá, bước ra khỏi lãnh cung.Ai mà ngờ được, vừa mở mắt ra lần nữa, Lâm Huyên Nghiên thế nhưng đã thần kỳ quay trở về cái độ tuổi nhị bát niên hoa mười sáu tuổi trăng tròn, thời điểm mà mọi tai họa khủng bố kia vẫn còn chưa kịp xảy ra... Đời này, nàng dứt khoát đưa ra quyết định tiến cung làm phi, nàng phải dùng mọi thủ đoạn để trở thành người phụ nữ tôn quý nhất trên đời này, để từ nay về sau tuyệt đối không một ai có tư cách định đoạt hay chi phối vận mệnh của nàng thêm một lần nào nữa.…
Là một người đã sống qua hai đời, Chúc Từ hiểu rõ hơn ai hết rằng, muốn sinh tồn giữa chốn hậu cung ăn thịt người này, nàng buộc phải bất chấp mọi thủ đoạn để trèo lên cao.Chính vì vậy, nàng vô cùng tỉnh táo. Mục tiêu duy nhất của nàng là sự sủng ái của Hoàng thượng và ngôi vị Hoàng hậu, tuyệt đối không để bản thân động chân tình! Nàng thận trọng từng bước, tính toán chi li, mất ba năm thời gian để đi từ vị trí Tài tử chính ngũ phẩm lên đến Quý phi chính nhất phẩm. Rồi lại dùng thêm hai năm nữa để chính thức bước lên ngôi vị Hoàng hậu......Thuở ban đầu, Thẩm Xác chỉ nghĩ nàng tiểu cung nữ trước mắt này có vài phần tư sắc. Nàng vừa sợ sấm sét lại sợ côn trùng bay, nhát gan chẳng khác nào một chú thỏ trắng nhỏ, khiến hắn không kìm được mà sủng ái nhiều hơn một chút.Về sau hắn mới nhận ra, nàng thực chất là đại trí giả ngu. Bên trong tuy quỷ quyệt, tinh ranh là thế, nhưng có đôi lúc lại ngốc nghếch đến mạng sống cũng chẳng màng, sẵn sàng xả thân đỡ tiễn thay hắn.Có lẽ vì lòng ôm ái náy, hắn đối với nàng luôn có vài phần dung túng hơn kẻ khác. Ai ngờ đâu, chính sự dung túng ấy dần dà đã khắc sâu nàng vào trong mắt, vương vấn tận trong tim.…
Ta vốn là kẻ hèn mọn, một lòng muốn làm Thái Hậu thì đã sao?"Cung nữ Ngu Phi Vãn trọng sinh trở về, mục tiêu vô cùng minh xác. Ngôi vị phi tần không thỏa mãn được nàng, ngay cả vị trí Hoàng Hậu nàng cũng chẳng hề hiếm lạ. Đích đến duy nhất của nàng: Nhất định phải trở thành Thái Hậu.Hoàng đế đang độ sung mãn, một chốc một lát chẳng thể băng hà, trong khi thân phận nàng lại thấp kém, cách đỉnh cao quyền lực cung khuyết còn quá xa vời.Nhưng điều đó không thành vấn đề. Trước tiên, nàng sẽ khiến hoàng đế thèm khát thân xác mình, sau đó, nàng sẽ từng bước bào mòn, vắt kiệt thân xác của hắn!Cuối cùng, nàng cũng thực hiện được nguyện vọng, bước lên đỉnh cao chín tầng vàng son, hưởng trọn vạn trượng vinh quang. Kẻ thù không đội trời chung phủ phục dưới đất, nghiến răng nghiến lợi oán hận: "Ngu Phi Vãn! Ngươi vì trèo lên cao mà không từ thủ đoạn, tính kế mọi người, lợi dụng vạn người. Kết cục gánh chịu cảnh chúng bạn xa lánh, hai tay trắng trơn, ngươi thật sự có thể vui vẻ sao!"Phi Vãn chỉ điềm nhiên mỉm cười: "Sự vui vẻ của ta, ngươi vĩnh viễn không tưởng tượng nổi."Thịnh thế vô đói cận, long xa quá vãng tần. (Thời thịnh thế không còn nạn đói, xe rồng qua lại thường xuyên.) Một thái bình thịnh thế không còn ai bị ức hiếp này, hoàn toàn đúng như tâm nguyện của nàng.-- Ta trăm phương nghìn kế trèo lên đỉnh cao, không phải để làm kẻ đứng trên người khác, mà là vì thiên hạ này, từ nay về sau sẽ không còn ai có quyền đứng trên người khác nữa.Một câu chuyện ly kỳ về hành trình từ một cung nữ h…
Trầm Nhạn xuyên không về thời cổ đại, trở thành đích nữ của Đại tướng quân với thân phận vô cùng tôn quý. Bằng ký ức từ kiếp trước, nàng mở một cửa hàng ngọc khí, cuộc sống giàu có và trôi qua rất êm đềm.Vốn muốn sống một đời tự do tự tại, không ngờ nàng lại lọt vào mắt xanh của Thái hậu, được đưa vào cung và phong làm Mỹ nhân. Vừa nhập cung, nàng đã biết hoàng đế vốn có sủng phi. Nàng dự định sẽ an phận thủ thường, sống an nhàn qua ngày rồi tìm thời cơ thích hợp để từ bỏ vị hôn quân này.Thế nhưng, trước những âm mưu từng bước tính kế của ác phi và sự chèn ép của hoàng đế, nàng quyết định trả thù: quyến rũ vị hôn quân kia rồi bóp nát trái tim hắn. Kế hoạch lại không như mong đợi, chỉ trong ba năm ngắn ngủi, dù không hề tình nguyện, nàng vẫn từng bước bị hắn đẩy lên ngôi vị Hoàng quý phi.Lần đầu gặp mặt, Trầm Nhạn cải trang thành nam nhân, ép Bùi Tu Thành vào tường cưỡng hôn khiến hắn hận không thể sát hại nàng ngay lập tức. Đến khi gặp lại, nàng lại rơi vào danh sách những người hắn ghét nhất, nhận về lời cảnh cáo: "Ở trong hậu cung an phận thủ thường thì mới giữ được mạng."Về sau, khi Trầm Nhạn bước vào tẩm cung của Bùi Tu Thành, hắn lại si mê hương thơm trên cơ thể nàng rồi dần chuyển sang sủng ái, không ngờ sự sủng ái ấy kéo dài suốt cả cuộc đời. Nhiều năm sau, trái tim hắn chật hẹp đến mức chỉ chứa nổi một mình nàng, coi nàng chính là "mị cốt hương" duy nhất của riêng mình.…
Tên truyện : Cứu vớt bạch nguyệt quang. Hán Việt : Chửng cứu bạch nguyệt quang. Tác giả : Dữu Vu Tử Duyệt. Tình trạng nguyên văn : Hoàn thành. Tổng cộng : 328 chương + 2 phiên ngoại. Thể loại : Nguyên sang, bách hợp, cổ đại, HE, tình cảm, tiên hiệp, tu chân, ngọt sủng, hệ thống, xuyên thư, thăng cấp đánh quái, chủ thụ, nhẹ nhàng. Nói thật tôi cứ tưởng bộ này chủ công cơ =)))…
Thuở niên thiếu động tình, hắn giữ nàng lại. Khi ngự trị trên ngôi cao, hắn bất đắc dĩ phải giấu nàng đi.Chốn thâm cung quạnh quẽ, nàng ngày qua ngày, năm này sang năm nọ lặng lẽ chờ đợi.Quyền thế địa vị hắn chẳng hề khiếp sợ, gạt bỏ muôn vàn khó khăn để siết chặt vòng tay ôm lấy nhau.Trùng trùng cửa cung, tầng tầng tường đỏ, một giấc mộng trong mộng bừng tỉnh kẻ tình chung.…