Tác giả: Bỉ Tạp BỉThể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại, HE, Tình cảm, Chủ thụ, Cung đình hầu tước, Nhẹ nhàng, Hoán đổi linh hồn, Duyên trời tác hợp.Đại mỹ nhân thụ vs Cá mặn côngEdit: Vụ Phi Vụ - https://vuphivuw.wordpress.com/ba-lan-ga-cho-ca-muoi/* Reup để đọc offline, chưa có sự cho phép của Editer nên những bạn nào muốn up có thể vào link chính chủ mình để bên trên để xin up nhé 😘…
Dưới màn quyền lực, đâu chốn nương thân? Giữa dòng li hận, tình nào chân thực? Gặp gỡ người, không phải ước nguyện của ta. Đã gặp gỡ, xin chong theo ngọn đèn, cùng ta thắp sáng nơi này địa ngục cẩm tú gấm hoa. Kể cố sự Tây Tấn Lục Cơ. Lục Bình Nguyên bại ở Hà Kiều, thêm Lô Chí gièm pha vu hại mà mang tội tru diệt. Trên pháp trường đã than: 'Nay muốn nghe lại tiếng hạc quê nhà Hoa Đình, nhưng nào còn được nữa!'" Nghe hạc kêu Hoa Đình, quay đầu khắc khoải chuyện cũ người xưa, dòng đời cuồn cuộn, nhân sinh vô thường. '為君垂涕君知否? 千古華亭鶴自飛.' Vị quân thuỳ thế, quân tri phủ? Thiên cổ hoa đình hạc tự phi.(Vì quân rơi lệ, quân có biết? Thiên cổ hoa đình hạc vẫn bay.)[Tổng hợp đoản văn trên Lofter và vài nền tảng khác về hai nhân vật phụ tử trong bộ truyện/phim gốc 'Hạc lệ hoa đình'. Các đoản văn edit chưa được sự cho phép của tác giả]…
Nhật nguyệt không thấu tới hoàng sa, bắc phong chẳng đợi ánh chiều tà. Một điệu bi thương vong đài thán, kiếp người tiều tụy nhuốm thê lương. Mười bảy tuổi, một bước trở mình, đứng trên đỉnh cao vạn trượng. Cốt cách vương giả là thứ phong sương vĩnh viễn chẳng thể bào mòn. Tháng năm thăng trầm phiêu bạt giữa gió bụi cát vàng, chẳng khiến ta quên mất thân phận hiển quý vinh quang. Nhiều năm qua đi, ta bỗng trở thành con người mà năm xưa chính mình căm ghét. Tiểu hài tử chìm trong giấc ngủ vô âu, chỉ còn mình ta hồi cố thuở ban đầu. Cố sự Vọng Tư trăm năm hận. Thái tử oan thư thấm lệ hồng. '不悔前過曰戾 Bất hối tiền quá viết 'Lệ' 不思順受曰戾 Bất tư thuận thụ viết 'Lệ' 知過不改曰戾.' Tri quá bất cải viết 'Lệ' (Không hối hận việc đã làm viết 'Lệ', Không quy phục thuận theo viết 'Lệ', Biết trước kết cục mà không thay đổi viết 'Lệ' - Trích Thuỵ pháp giải - Thuỵ hiệu của Hán Vũ Đế Lệ Thái tử.)Truyện viết tham khảo 'Hán Thư - Tuyên Đế kỷ' của Ban Cố. Nhân vật và mốc sự kiện thuộc về lịch sử, nhưng không đánh đồng với lịch sử.)Ảnh: Lofter - @Iarryayou…
Tên : 【 Dựa Vào Sinh Con Xưng Bá Hậu Cung 】Tác giả: 王梓芸Link :Trans: Phù Chỉ Sắc-------------------------《 Văn án 》Kiếp trước hàng xóm trúc mã phản bội trước thành hôn, cưới con gái trưởng công chúa.Hoa Manh mặc bộ giá y màu đỏ sẫm được thêu suốt hai năm thắt cổ tự vẫn.Sau khi chết linh hồn trôi dạt ở thế gian suốt hai mươi năm mới biết, trúc mã hủy hôn đơn giản vì vô tình nghe tin thánh thượng không con, muốn nhận cháu trai trưởng công chúa làm con thừa tự.... Lần nữa mở mắt, Hoa Manh trở về ngày bị hủy hôn.Tự vẫn? không có chuyện đó đâu!Nghe tin thánh thượng sắp tuyển tú, Hoa Manh nắm trong tay nguồn linh tuyền chữa được trăm loại độc, lại có thể chất dễ mang thai được tổ truyền:Tiến cung! Nhất định phải tiến cung! Sinh con trai, phải thay đổi số mệnh không con của thánh thượng, đập nát mộng tưởng hão huyền của tra nam tiện nữ!Tịnh An Đế: Sinh con trai, thăng một cấp bậc.Mấy năm sau...Hoa hoàng hậu đã sinh được bốn người con trai:"Hoàng thượng, thần thiếp lại có hỉ rồi. "Cảm thấy tiểu tử thúi đã đủ nhiều, không còn nơi cho hoàng hậu thăng vị, Tĩnh An đế đáy lòng run nhẹ, giọng điệu sủng nịch:"Trẫm cảm thấy, hoàng hậu nên sinh công chúa rồi."…
Hán Việt: Thiên chấp cuồng thái tử ám luyến ngã ( trọng sinh )Tác giả: Tam Sinh ĐườngTình trạng: HoànSố chương: 61 chính văn + 12 PNEditor: dzitconlontonBìa: Cẩm HiThể loại: 1v1, 2S, Cổ đại, Cung đình hầu tước, Cưới trước yêu sau, Duyên trời tác hợp, HE, Kim bài đề cử 🥇 , Ngọt sủng, Song xử, Song trọng sinh, Thị giác nữ chủ…
Quý Phi Nương Nương Đại Thái GiámTác giả: Tam Đại MụThể loại: Nguyên sang - Bách hợp - Cổ đại - HE - Tình cảm - Cung đấu - Cường cường - Cung đình hầu tước - Sảng văn - Hỗ côngVăn chương tích phân: 4,225,988…
"Tao nhã hợp quân tử. U lan chất lạ thường. Quân tử ấy là ngọc. Nước lan là danh hương."Hạ Lan có một giấc mơ. Trong mơ, cậu vẫn là hoàng tử nhỏ có đủ cả phụ hoàng lẫn mẫu hậu. Mỗi buổi sáng, cậu và thư đồng Đỗ Trung sẽ cùng nhau đi học; mỗi buổi chiều, cậu sẽ bày trò nghịch ngợm cùng chơi với Đỗ Trung, dù kết quả thường là hai cậu bé phải chịu trách mắng một chút. Mẫu hậu cười hiền lau đi nước mắt cho cậu, phụ hoàng hừ lạnh giả vờ nghiêm khắc bảo cậu đừng hòng nghĩ đến việc trốn học nữa, nếu không lại chịu tội. Thỉnh thoảng, Hạ Lan sẽ được gặp Quỳnh Hoa, con gái của Lý thượng thư cũng là một người thầy của cậu. Hạ Lan để dành một món điểm tâm ngon lành, chăm chút một nhành hoa tươi, bối rối nhét nó vào tay cô bé con, hoàng tử nhỏ vậy mà lại biết ngại ngùng đấy.Hạ Lan ngồi trên vai phụ hoàng, ung dung nhìn xuống giang sơn vạn dặm. Phụ hoàng khoác lên người cậu y phục của thái tử, chậm rãi ôm cậu vào lòng mà ghì chặt. Thịnh thế này để dành cho cậu, trái tim phụ hoàng là nhà của cậu.Diệp Lan tỉnh giấc, một kiếp người đã trôi qua. Hóa ra, Hạ Lan không còn nhà để về. Diệp Lan đời này chỉ cầu bình an cùng người nhà trải qua năm dài tháng rộng. Con tạo xoay vần, Diệp Lan tập tễnh bước trên con đường khúc khuỷu, cảnh cũ vẫn còn mà người xưa đã mất, năm tháng che giấu bí mật kinh thiên, sương mù giăng kín lối về, chỉ sợ bất cẩn ngã xuống vực sâu, vạn kiếp bất phục.…
Tên truyện: Bạo quân.Tác giả: Mạn Mạn Hà Kỳ ĐaNgười dịch: Gió Bắc nhỏ.Nguồn: ShubaowSố chương: 110 chính văn + 1 phiên ngoại.Thể loại: Nguyên sang, cổ đại, trọng sinh, cung đấu, tình cảm, ngọt sủng, cường cường, niên thượng, dưỡng thành, HE.Bản dịch phi lợi nhuận, không có sự đồng ý của tác giả.Văn ánCâu chuyện kể về quá trình một hoàng tử sống lại rồi báo thù, cũng là quá trình chàng hoàng tử ấy nuôi dưỡng một thị vệ ngốc manh.Kiếp trước, hắn bị đệ đệ ruột thịt mà bản thân vẫn luôn yêu thương phản bội, bằng hữu xa lánh, ngay giờ khắc sinh tử ấy, bên người hắn chỉ có một thị vệ vô danh.Sống lại quay về thời điểm tám năm trước, Chử Thiệu Lăng nhất định sẽ tàn sát đám kẻ thù của mình, còn thị vệ nhỏ kia thì sao? Đương nhiên là nuôi ở bên người rồi.Đã lấy ơn báo oán, thì sao hắn phải tử tế với những kẻ đó nữa?Người khác không hại hắn, hắn cũng chưa chắc đã không hại người, huống chi những kẻ từng thực sự hại hắn?Giang sơn cùng Vệ Kích, cô vương đều muốn.Mẫu hậu mất sớm, không được thánh sủng, các huynh đệ đều như hổ rình mồi, con đường trở thành bạo quân của Chử Thiệu Lăng còn rất dài, nhưng thật may mắn, bên người hắn vẫn còn một người thương khắc cốt, người sẽ bên hắn cả cuộc đời này.…
Tên tác phẩm: Thái giámTác giả: Lê Hoa Yên VũThể loại: Đam mỹ tiểu thuyết, cổ trang cung đình văn, Hoàng đế cường công, thông minh, nhược thụ, công sủng thụBản gốc: Hoàn (47 chương)Dịch: TịtVăn ánNgự hoa viên đêm hôm ấy, dung mạo mơ hồ dưới ánh trăng, thân thể mê người yếu ớt giãy dụa, tiếng khóc xin trầm thấp cố gắng kiềm nén trong miệng, khiến Hạ Vô Ưu cảm thấy thật vui vẻ. Vốn dịnh phong người ấy làm quý nhân, giữ lại bên người tận tình hưởng dụng, ai ngờ, đột nhiên lại trốn không thấy bóng. Đã không biết cảm kích đến rơi lệ thì thôi đi, vậy mà đến tên cũng là giả, là vì không muốn để hẳn tìm thấy sao?Hừ, y nghĩ mình là ai chứ hả, chẳng qua chỉ là một tên thái giám thấp hèn mà thôi.Nhưng mình có phải bị trúng tà rồi không, vậy mà lại nhớ mãi không quên y, cứ luôn nhớ về hương vị của đêm xuân mê người ấy. Không được, tên thái giám to gan này, hắn nhất định phải tìm ra y.Y chỉ là một một thái giám trong cung thích "trồng hoa chăm cỏ", sao mà ngờ được hoàng thượng lại bị hương vị "hoa cỏ" trên người y hấp dẫn, lập tức vội vã trải qua "đêm xuân nồng" tại ngự hoa viên, làm một lần thì thôi đi, vậy mà còn muốn lần hai, lần ba. Mặc dù y đã cố hết sức trốn chạy, nhưng cái tên giả mình dùng cuối cùng cũng sẽ bị hắn phát hiện, chẳng lẽ là ông trời thấy y sống những ngày quá yên bình, cho nên mới để cho y sống chung với nam nhân vô tình này cả đời sao?…
Thanh Lãnh Chủ MẫuTác giả: Vân Chấp XuyênThể loại: Cổ đại - Ông trời tác hợp - Điềm văn - Cung đình hầu tước - Hào môn thế giaVăn chương tích phân: 93,528,120Tag: Ông trời tác hợp - Điềm văn - Cung đình hầu tước - Hào môn thế gia - Yêu sâu sắc - Cao lãnh chi hoa - HENhân vật chính: Lê Mi Nhi, Tô Như Sương ┃ Vai phụ: Rất nhiều ┃ Cái khác: Rất nhiều Một câu tóm tắt: Cầu chủ mẫu thương hạiLập ý: Dũng cảm theo đuổi sở cầu, kiên định tự mình…
Tác giả: Kinh chuẩn phục bìnhĐây là hàng mang màu sắc cổ đại cung đình nhất trong tất cả hàng bữa giờ tui up, hồi 5 6 năm trước mấy cô có ai coi đại đường vinh diệu không, thì hàng này tui cảm giác khá giống phim đó, nội dung thì không giống đâu, mà giống cái không khí nha.Hàng đi chủ cốt truyện nên cảnh mấy cô chờ khá ít (báo trước, muốn cảnh ấy nhèo thì qua phân ly coi 🤣), cặp cha con trong này tui cũng không biết đánh giá là ngược hay không, vì nó là kiểu quân thần phụ tử đúng kiểu hồi xưa á, mà cảnh ngọt thân tình thì cũng có.Văn phong tác giả hay, dễ đọc dễ hiểu, hiếm hoi có bộ tui QT trực tiếp thẳng ra mà hông cần sửa gì nhiều 😅, hàng hoàn rồi, kết hông báo trước nhưng hông phải SE cũng hông phải HE.…
Mô tả: 📖 Khó mà kiểm soát kẻ mưu lược trong quân cơ 📖Thể loại: Cường cường, cung đình hầu tước, đấu cung, triều đình, chính kịchNhân vật chính: Cố Tư Nghi, Quý Ban BanGóc nhìn: Chủ thụÝ tưởng chủ đạo: Gió mạnh biết cỏ cứng, mùa lạnh thấy lòng bền…
Hán Việt : Tự CẩmTác giả : Đông Thiên Đích Liễu Diệp Edit : Khuynh Vũ Thể loại : Trùng sinh , ngôn tình , cổ đại , HE, tình cảm , cung đình hầu tước. Số chương: 828 + 10 pnTình trạng : Đang raNguồn cv: Wiki dịchNội dung: Người người đều nói Tứ cô nương của Khương gia là tiểu mỹ nhân xinh đẹp nhất, đáng tiếc lại bị An Quốc Công phủ hái mất đóa hoa tươi này. Thế mà trước đêm Khương Tự xuất giá, vị hôn phu này lại cùng một nữ nhân khác nhảy hồ tự tử....…
[HOÀN]Thể loại: Cổ đại, Cung đấu (163chương)Edit: Team Lãnh Cung.Người phụ trách: Huệ Hoàng Hậu. VĂN ÁN:Đều nói, vào cửa hầu môn sâu tựa biển. Vậy vào cửa cung thì sao? Chính là đại dương mênh mông a! Người bơi ở trên biển, sao có thể không gặp bão táp?Để được 'Cập bờ', các nữ nhân trong cung bắt đầu triển khai đủ loại 'võ nghệ'.Lời editor: Hố mới các nàng ơi ^^ Hố này do một bạn đọc nhà mình giới thiệu. Mình có tìm hiểu và được nghe review là một bộ cung đấu hay (nhưng nghe đồn tình cảm của bộ này lí trí chứ ko phải kiểu nhất kiến chung tình, vẫn sủng nhé^^). Mà chưa thấy ai làm nên mình đào hố thoai haha.…
Tác giả: Hoại Phi Vãn VãnThể loại: Ngôn tình, cổ đại, cung đấu, ngọt sủng, HETRÍCH ĐOẠN:Có một người tự xưng là thần toán bước vào cửa lớn của Tang phủ, ta quên mất lúc đó vẻ mặt của ông ta như thế nào, chỉ nhớ chòm râu của ông ta cứ rung rung hai bên mép, ông ta niềm nở: "Chúc mừng Tang lão gia, chúc mừng Tang lão gia! Trong Tang phủ của các người, có ẩn giấu phụng thể!" Phụng thể, đó chính là phẩm chất của hoàng hậu. Cha ta cười sung sướng đến mức run hết cả người lên, vội vàng kêu gia đinh ban thưởng hậu hĩnh cho ông ta, rồi lập tức sai người kêu Tang Thiên Phi và Tang Thiên Lục qua gặp cha nhưng không có ta.Trên đường đi, bọn tôi tớ trong phủ không ngừng chỉ trỏ ta, xì xào bàn tán với nhau, ta coi như không nhìn thấy bọn chúng. Mấy năm nay, bọn chúng xem thường, cười nhạo ta cũng đủ lắm rồi. Ta tuy mang danh là tam tiểu thư của Tang gia, nhưng thân phận còn không bằng một a hoàn trong phủ. Chỉ vì ta là con gái của tỳ thiếp, mà người tỳ thiếp này lại xuất thân từ lầu xanh. Khi ta còn rất nhỏ mẹ ta đã bị nhiễm bệnh qua đời. Có nhiều lúc, ta cảm thấy hơi hận bà, ta nghe nói thật ra năm đó cha ta vốn chỉ muốn chơi đùa với bà chứ không hề có ý muốn cưới bà về nhà. Nhưng đến khi bà có mang ta, bà nói với cha ta, bà không thể để cho ta trở thành đứa con hoang không có cha, bà muốn ta được nhận mặt tổ tông.…
Khâu Đỉnh Kiệt, trung nghĩa vì nước vì dân, lấy giang sơn làm trọng, lấy lễ dân làm tâm. Y yêu ai, yêu đến hết lòng, mà phụ ai, cả đời này y cũng chưa từng một lần nào nghĩ đến.Thế nhưng ông trời vốn khắc nghiệt với kẻ trung lương.Năm ấy, nước Tần bị lăm le. Châu Thanh An thất thủ vì bị bán đứng, thành trì nhuốm máu, tiếng khóc than vang vọng khắp nơi. Con mất cha, vợ lìa chồng, dân chúng chạy loạn trong khói lửa phủ mịt trời. Giữa thời khắc tang thương ấy triều đình hạ chỉ, lệnh y dẹp loạn.Y mặc chiến bào, mắt sáng như đuốc dẫn ngàn quân đến Châu Thanh An. Nhưng giữa biển người như đao kiếm, y nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc bị bắt giữ trong tay giặc - người mà y từng yêu, từng thề nguyện cả đời sẽ bảo vệ.Khâu Đỉnh Kiệt hỏi, chỉ hỏi một câu: "Vì sao?"Nhưng hắn không nói. Không một lời, cũng không một ánh mắt biện minh.Y không thể vì tình riêng mà phản lại muôn dân. Trận ấy, y bắt được quan thần làm phản bán nước. Nhưng chưa kịp đón nhận ban thưởng đã bị ám sát giữa đêm. Tần vương lại vì tâm nguyện của y mà không tra xét thêm, để mọi chuyện chôn vùi trong cát bụi lịch sử.Chỉ có một người - kẻ đã yêu y từ lâu, vì y mà mang mối hận, hắn điên cuồng truy tìm kẻ chủ mưu, giết sạch, rồi tự tay kết liễu chính mình trong phủ tướng quân đã phủ rêu xanh.Rêu mọc xanh tường cũ, máu còn đỏ giữa thu.Một đời Khâu Đỉnh Kiệt trung nghĩa song toàn, nhưng cuối cùng cũng chẳng giữ nổi một chữ "tình"....Đừng bị cái giới thiệu lừa..., truyện cổ trang nha. Fic này ngắn thui, xin mời x mn…
Lồng ChimTác giả: Nhân Diện Lạn Đào HoaThể loại: Cổ đại - HE - Cường cường - Cung đình hầu tước - Quyền mưu - Chính kịchThị giác tác phẩm: Chủ côngVăn chương tích phân: 23,086,610Tag: Cường cường cung đình hầu tước yêu sâu sắc triều đình chính kịch quyền mưu Tìm tòi từ ngữ mấu chốt: Vai chính: Lâm Thầm, Tiêu Nhiễm ┃ vai phụ: Rất nhiều ┃ cái khác: Một câu tóm tắt: Ré mây nhìn thấy mặt trời, cùng ngươi cùng nhau thẳng để dãy núi Lập ý: Phá tan thế tục gông cùm xiềng xích…