Hán Việt: Đại tương quân, nhĩ hựu lại bìTác giả: Tiểu Gia Thị Phong TửTình trạng: Hoàn thànhMới nhất: Phần 122Thời gian đổi mới: 28-03-2019Cảm ơn: 1 lầnThể loại: Nguyên sang, Bách hợp, Cổ đại , HE , Võ hiệp , Sinh con , Chủ công , Cải trang giả dạng…
Hôn nhân, có người nói đó là sự ràng buộc. Đúng, nhưng với Vương Dịch, hôn nhân là một sự ràng buộc hạnh phúc. Vì em được ràng buộc với người em yêu nhất - Viên Nhất Kỳ.Tác giả: paroled…
Tên truyện : Xuân Nhật YếnTác giả :Tây TiêuĐộ dài : 12____________A Trì biết Tạ Diễm có hai nguyện vọng : Một là cưới tiểu thư Mộ gia , hai là bước lên ngôi vị hoàng đế.Nàng thầm mến Tạ Diễm mấy năm , hiện tại được gả cho hắn đã mãn nguyện rồi.Mặc dù hắn không thích nàng.! Trước ngược nữ , có không quý trọng mất mới đáng tiếc , kiếp trước kiếp này .…
Đây là one shot đầu tay của em.Nếu hợp mọi người có thể cho em xin một vote.Còn nếu không vui lòng exit.Vui lòng không toxic.Vì lần đầu viết nên nếu có sai sót mong mọi người góp ý để chỉnh sửa.…
LỤC GIA DƯỠNG MIÊU KÝAU: YÊN NINHBETA: NHƯ NGỌCbiệt nữu miệng cứng lòng mềm công × ngang ngược ngốc manh tham ăn thụLục Vi Tầm × Từ Tấnđại cương văn, 419, mỹ thực, ngọt sủng.Đơn giản là câu chuyện rước phải ông nội bếu về cung phụng của anh Sáu thôi không có gì đặc biệt. Truyện ngắn yên tâm nhảy hố chỉ 7 chap là hoànTôn trọng người viết bằng cách đọc ở wattpad chính chủ @Yenthanh751…
"Mưa Thượng Hải vây chúng ta ở chốn này. Đã nói rõ rồi, sẽ không buông tay."Fanfic có yếu tố OOC. Thế giới chấp nhận kết hôn đồng tínhQuân nhân x Bác sĩ.…
Tên khác: Cuộc sống sau khi kết hôn, 婚后日常Tác giả: Ngã Chính Thị Tưởng Khán Nhất Thiên | 只是想看一篇Mô tả: Tính dục lớn cuồng chiếm hữu thích ăn dấm chua công x sủng công đại mỹ nhân thụ, hiện đại, ABO, cưỡng ái (?), HE, đoản văn.CÓ H, CÓ H, CÓ H!! Chuyện quan trọng nói ba lần :))) Độ dài: 11 chương. Editor có lời muốn nói: Truyện dễ thương lắm nên mình vừa đọc vừa edit có gì sẽ chỉnh sau mong mọi người ủng hộ.Editor: Tư Uyên…
"Tao nhã hợp quân tử. U lan chất lạ thường. Quân tử ấy là ngọc. Nước lan là danh hương."Hạ Lan có một giấc mơ. Trong mơ, cậu vẫn là hoàng tử nhỏ có đủ cả phụ hoàng lẫn mẫu hậu. Mỗi buổi sáng, cậu và thư đồng Đỗ Trung sẽ cùng nhau đi học; mỗi buổi chiều, cậu sẽ bày trò nghịch ngợm cùng chơi với Đỗ Trung, dù kết quả thường là hai cậu bé phải chịu trách mắng một chút. Mẫu hậu cười hiền lau đi nước mắt cho cậu, phụ hoàng hừ lạnh giả vờ nghiêm khắc bảo cậu đừng hòng nghĩ đến việc trốn học nữa, nếu không lại chịu tội. Thỉnh thoảng, Hạ Lan sẽ được gặp Quỳnh Hoa, con gái của Lý thượng thư cũng là một người thầy của cậu. Hạ Lan để dành một món điểm tâm ngon lành, chăm chút một nhành hoa tươi, bối rối nhét nó vào tay cô bé con, hoàng tử nhỏ vậy mà lại biết ngại ngùng đấy.Hạ Lan ngồi trên vai phụ hoàng, ung dung nhìn xuống giang sơn vạn dặm. Phụ hoàng khoác lên người cậu y phục của thái tử, chậm rãi ôm cậu vào lòng mà ghì chặt. Thịnh thế này để dành cho cậu, trái tim phụ hoàng là nhà của cậu.Diệp Lan tỉnh giấc, một kiếp người đã trôi qua. Hóa ra, Hạ Lan không còn nhà để về. Diệp Lan đời này chỉ cầu bình an cùng người nhà trải qua năm dài tháng rộng. Con tạo xoay vần, Diệp Lan tập tễnh bước trên con đường khúc khuỷu, cảnh cũ vẫn còn mà người xưa đã mất, năm tháng che giấu bí mật kinh thiên, sương mù giăng kín lối về, chỉ sợ bất cẩn ngã xuống vực sâu, vạn kiếp bất phục.…