Có người từng nói:"Sau này đừng gặp lại."Nhưng rồi số phận lại cố chấp để họ gặp nhau hết lần này đến lần khác.Cho đến khi một ngày, mỗi người đều bước sang một ngã rẽ.Khoảng trời ấy dần khép lại.Chỉ là...Có những cuộc chia xa không khiến người ta đau lòng.Bởi vì ký ức đẹp nhất chưa từng rời đi.…
hai bạn thả thính nhau thôi chứ chưa yêu.textfic, ooc, chửi thề.được cigastraw đưa cho xem cái post của bạn nào trên group fanfic, mình thấy tên fic mình viết nên mình vui quá, viết vội cái này rồi up luôn. cảm ơn các bạn đã ủng hộ mình nha.…
"Chắc gì nữa mà chắc, sáng thì nhớ đêm trắng tương tư còn không phải yêu là gì?".Tag: NagiReo/NgRo; Blue Lock; OOC; lệch nguyên tác.Các Oneshot của NagiReo.Luôn cập nhật mỗi khi rảnh ☑..Note: thực ra tôi đã dừng đọc truyện từ hồi tụi nó bắt đầu chọn đội tuyển (tầm chương 12x), cũng kha khá thời gian rồi nên có những chi tiết tôi không nhớ rõ , nhưng tôi không định đọc lại vì một số lý do. Dù vậy tôi vẫn sẽ cố gắng để hoàn thiện câu chuyện này một cách trọn vẹn nhất.…
[...]"Sáng chớm lạnh trong lòng Hà Nội Những phố dài xao xác heo may Người ra đi đầu không ngoảnh lại Sau lưng,thềm nắng,lá rơi đầy..." Nguyễn Đình ThiNgười ta hay nói, mùa thu là mùa của chia li,của những li biệt,vậy mà ngày hôm ấy trở lại,em lại tìm đến anh,vòng tay em giá lạnh để tìm vòng tay anh ấm áp.Tình chúng ta sẽ trở lại khi mùa thu bắt đầuHà Nội nợ em một mùa thu,Sài Gòn nợ em một người yêu mến để em lo lắng suốt cả quãng đời này.Và anh,và em,nợ nhau suốt 1 đời niên thiếu.Viết cho những ngày quá vã mùa thu Hà Nội của tớ. Xin hãy thông cảm vì tớ không phải là người con của Thủ đô,tớ không phải là người Hà Nội hay ở Sài Gòn nên sẽ không tránh khỏi những sai sót. Nhưng tất cả đọng lại trên trang viết của tớ,là tình yêu, và mối duyên với nơi đây qua những tác phẩm văn học,Thạch Lam, Nguyễn Tuân.Tớ sẽ luôn cơ gắng hoàn thiện tác phẩm của mình tốt nhất.! Lưu ý:NagiReo, lệch nguyên tác, OOC nhân vật,có thể sẽ có R18, R16Văn phong tớ dùng hoàn toàn là thuần Việt,và nếu cậu không thấy hợp thì có thể lựa chọn những tác phẩm khác,xin đừng buông lời cay đắng.Tớ cảm ơn. Chúc các cậu có trải nghiệm tốt nhất.…
Spoil: Năm 17 tuổi, Anh đem lòng yêu lấy người con trai đó. Cứ ngỡ chỉ là rung động nhất thời nhưng không ngờ lại là người khiến anh yêu sâu đậm đến mức không buông bỏ được. Cũng vì người con trai ấy mà anh bằng lòng đem tất cả những gì anh đang có đem cho cậu, những gì tốt đẹp nhất anh đều muốn dành cho cậu. Cậu như một vật vô giá khiến anh chỉ muốn giấu cậu đi mất, ai cũng đừng hòng chạm đến. Những gì khó khăn nhất ngay cả chết anh cũng đã từng trải qua vậy nên không còn bất cứ thứ gì có thể chia cách được tình yêu này nữa. Anh không muốn nhớ đến quá khứ lại càng không muốn nghĩ đến tương lai, anh chỉ cần biết hiện tại người anh yêu nhất đang ở bên cạnh anh, mãi mãi cũng sẽ không rời xa là đủ rồi... Mối tình đầu năm 17 tuổi ấy, bây giờ lại là người đang đeo chiếc nhẫn giống với anh.... Chỉ muốn nói rằng.... Cảm ơn người vì đã đến.…
Tác Giả: Đản Đản 1113Thể loại: Ngôn TìnhLần đầu tiên tôi nhìn thấy vẻ mặt xa cách, bình tĩnh của Trầm Dịch Bắc, trong mắt còn mang theo rất nhiều hối hận và đau lòng. Cố gắng lâu như vậy, hôn nhân của hai chúng tôi chỉ còn lại có vết thương. So với thân thể thì tâm hồn càng đau hơn. Cố gắng kìm nén nước mắt, tôi cười nói. "Bắc Bắc, em tha thứ cho anh.". Tựa như trước đây, mỗi lần quấy rầy anh, tôi vẫn gọi anh là không có cách nào để yêu, Bắc Bắc, em tha thứ cho anh, cho tới bây giờ, đây vẫn là người mà tôi yêu nhất.Tôi không có mong ước nào ngoài việc ở bên cạnh anh vĩnh viễn. Từng lời nói trước khi kết hôn vẫn xoáy trong đầu. Ngay lúc này, cả lúc hít thở cũng cảm thấy đau."Trời đã sáng, chúng ta chia tay thôi." Tôi đem mặt mình chôn thật chặt ở giữa đầu gối anh, lại một lần nữa hít hơi thở tươi mát của anh, cũng giống như mỗi lần trước đây lúc nào cũng không muốn rời xa hơi thở của anh.Một lần cuối cùng, một lần cuối cùng, hãy để tôi buông thả một lần. Nếu hai người vĩnh viễn là anh em thì thật tốt. Nếu tôi vĩnh viễn đứng ở vị trí vụng trộm yêu thương, không tới gần thì thật tốt. Chỉ nhớ kỹ tới nhau, không tiến lại gần, thật tốt.…
Anh: Phác Xán Liệt - Tổng giám đốc tập đoàn bất động sản và điện tử hàng đầu thế giới Phác Thị.Trẻ tuổi, tài cao, ngoại hình thuộc hạng "không góc chết, đẹp như vẽ" nhưng vẻ mặt luôn lạnh lùng khiến người ta khó đoán. Cậu: Biện Bạch Hiền - là thông dịch viên thành thạo ba thứ tiếng : tiếng Hàn, tiếng Nhật và tiếng Ý ( chưa tính tiếng Trung mẹ đẻ nha ^_^) mới được tuyển dụng của Phác Thị. Năm ấy, Phác Thị mở rộng quan hệ, hợp tác làm ăn với các đối tác bên Ý nên cần thêm một thông dịch cho Tổng tài. Cậu với thành tích xuất sắc nên đã được tuyển dụng vào Phác Thị ngay sau khi tốt nghiệp đại học. Năm nay 23 tuổi, kém Phác Xán Liệt 5 tuổi. Cậu có ngoại hình xinh đẹp, nước da trắng hồng, vóc dáng tuy không nóng bỏng như kiểu hotgirl nhưng lại vẫn rất quyến rũ ,đầy đủ ba vòng. Rating: Chưa rõ. THỂ LOẠI : Ngược, Nam×Nam, H+,Sinh tử văn.…
Biến mất, khỏi giấc mơ cúp vàng, khỏi sự nghiệp sân cỏ mà họ gây dựng cùng nhau suốt từng ấy năm. Khỏi những ánh đèn màu chiếu rọi con đường, bước chân, khỏi những thảm đỏ hoa lệ, khỏi những tiếng reo hò và những chiến thắng.Biến mất khỏi đời nhau.…
"Tôi gặp tử thần lần đầu tiên khi bảy tuổi.Hắn không nói gì. Chỉ đứng đó, khoác áo choàng đen, và vẽ hình một con mèo lên ô kính phủ sương.Kể từ hôm đó, tôi không chết.Nhưng tôi cũng chưa từng thật sự sống."Có người nói tử thần là một điều khủng khiếp.Nhưng với Gawin, tử thần là người đã luôn ở đó - lặng lẽ, trầm mặc, đứng trong bóng tối mỗi lần tim em ngừng đập.Cho đến một ngày, hắn bước ra ánh sáng.Và thay vì lấy đi sinh mạng... hắn nhặt một cánh hoa anh đào rơi trên tóc em.…
Thể loại: đam mỹ, hiện đại, Trợ lý chủ tịch, thực tập sinh, ngược, HENhân vật chính: Vương Nhất Bác x Tiêu ChiếnNội dung:Tiêu chiến là trợ lý chủ tich Vương tập đoàn Wangroup. Vương Nhất Bác là đại thiếu gia được ba Vương cho vào công ty làm thực tập sinh, được quản lý bởi Tiêu Chiến. Từ đây giữa hai người bắt đầu nảy sinh tình cảm.…