Khi chúng ta yêu nhauFic gốc: Già cùng nhau là đượcCp gốc: Taegi [Taehyung×Yoongi]Tác giả: @becungcuajjkLƯU Ý‼️: CHUYỂN VER CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ (do chưa nhận được sự phản hồi của tác giả)Vui lòng không đem đi bất cứ đâuSẽ ẩn fic nếu tác giả kh cho phép sau khi liên lạc🙇🏻♀️…
Là một đoản của đồng nhân Song Huyền.Là truyện đam mỹ dựa theo cốt truyện chính của Mặc Hương Đồng Khứu.Nguyên tác : Thiên Quan Tứ PhúcĐồng nhân: lười đặt tên, không tìm thấy tên phù hợp.…
hater to lover, no slowburn. 📣: có yếu tố hieugav, lowercase, text/thoại nhiều hơn văn xuôiđăng dương không thích thằng nhóc mới chuyển đến, cũng không ngờ rằng chính nhóc đó là người khiến mình chìm trong tương tư suốt những tháng ngày tiếp theo. !! FANFICTION CHỈ LÀ SẢN PHẨM CỦA TRÍ TƯỞNG TƯỢNG, VUI LÒNG KHÔNG ÁP ĐẶT LÊN NGƯỜI THẬT !!- hayamii -…
một em nhỏ hay ngại ngùng gặp được một đàn anh hay quan tâm. "hôm nay, anh đã hái được mặt trăng."‼ FANFICTION CHỈ LÀ SẢN PHẨM CỦA TRÍ TƯỞNG TƯỢNG, VUI LÒNG KHÔNG ÁP ĐẶT LÊN NGƯỜI THẬT !! - hayamii -…
Đăng Dương vẫn thường chơi game một mình, nhưng hôm nay, hắn lại quyết định dùng thử chức năng "random coop" để kết đội với một người chơi khác.. (cốt truyện được lấy từ một fanfic khác của CHÍNH TỚ) ‼ FANFICTION CHỈ LÀ SẢN PHẨM CỦA TRÍ TƯỞNG TƯỢNG, VUI LÒNG KHÔNG ÁP ĐẶT LÊN NGƯỜI THẬT ‼- hayamii -…
Khánh Ngân gặp Đức Dương lần đầu tại kỳ thi Tuyển sinh vào lớp 10 trong một tình huống độn thổ. Ghét nhau từ cái nhìn đầu tiên, lại oan gia ngõ hẹp vào chung một lớp, hai người cứ gặp nhau là khắc khẩu, không xảy ra chuyện lớn thì cũng xảy ra chuyện bé. Thế mà chẳng biết từ bao giờ, Khánh Ngân lại nhận ra nhờ có Đức Dương, những năm tháng học trò của cô mới vui vẻ và sôi động đến vậy.[Khánh Ngân: Đức Dương, tao hỏi thật... mày đã bao giờ hối hận khi vào lớp 10A4 chưa?]Nếu Dương không nghe theo lời sắp đặt của bố mà vào lớp A1 ngay từ đầu, nếu hai người chưa từng chung lớp, liệu trong ba năm cấp 3 của họ có hiện diện hình bóng của người kia?[Đức Dương: Tao không hối hận.]Ngân khẽ mỉm cười, mạnh dạn hỏi thêm câu nữa.[Khánh Ngân: Thế mày còn ghét tao không?][Đức Dương: Tao chưa bao giờ ghét mày.]Ngân chẳng tin. Rõ ràng từ hồi lớp 10, hai đứa suốt ngày gây sự, đấu võ mồm với nhau cơ mà. [Đức Dương: Tao cũng có câu này muốn hỏi mày...][Khánh Ngân: Ừ, hỏi đi!]Vài phút sau...[Đức Dương: Thôi không cần hỏi nữa. Tao sẽ tự kiểm chứng.]…
Ngày đó trên đường đến trường, Ôn Lê đã gặp Hạ Si Lễ.Hạ Si Lễ chuyển từ Kinh Bắc đến thị trấn Nam Đàn bé nhỏ này, anh lái một con mô tô siêu ngầu, gương mặt điển trai, dáng người cao ráo, xuất thân từ gia đình gia giáo, hiển nhiên Hạ Si Lễ sẽ trở thành cái tên được nhắc đến nhiều nhất trong miệng các nữ sinh trường Trung học số 1 Nam Đàn.Cho đến khi Ôn Lê bị bắt nạt, cô mặc áo hoodie của Hạ Si Lễ, được anh cẩn thận kéo ra sau lưng che chở, trên mặt anh là dáng vẻ kiêu ngạo, phản nghịch: "Sau này còn ai dám đụng đến cô ấy thì liệu hồn."Từ đó trở đi, Ôn Lê nắm một góc áo của Hạ Si Lễ, đi theo anh như một cái đuôi nhỏ. Không một ai biết được, trái tim thiếu nữ của cô đã rung động vì anh từ 2 năm trước.-Khi lên đại học, vào một đêm mưa, thiếu niên mang cơ thể đầy sẹo, chạy một đường từ bệnh viện đến cầu xin cô.Ôn Lê chỉ nhìn anh một cái, trong mắt cô ánh lên sự kiên quyết.Hốc mắt Hạ Si Lễ đỏ lên: "Bỏ lỡ tôi, đời này em sẽ không gặp được ai yêu em hơn tôi."Vậy mà, Ôn Lê vẫn không quay đầu lại.-Lần nữa gặp lại là lúc Ôn Lê được mời đến để phỏng vấn chủ tịch tập đoàn Thời Lan. Nhiều năm trôi qua, Hạ Si Lễ giờ đây như mây trên trời cao, nét ngây ngô ngày đó cũng không còn nữa nhưng khí thế bức người năm xưa thì lại đậm thêm vài phần.Vài ngày sau, Ôn Lê cùng người đang theo đuổi cô đụng phải Hạ Si Lễ ở một nhà hàng. Ngoại hình người đàn ông đang theo đuổi Ôn Lê lại giống với ai đó 8 phần.Khi họ đi ngang qua nhau, ánh mắt Hạ Si Lễ lướt qua cô như một người…