[OKH] Nhật kí Viktor von Granzreich
"Cậu ấy sẽ không quay đầu lại đâu."…
"Cậu ấy sẽ không quay đầu lại đâu."…
viết tiếp câu chuyện của người du hành thời gian bị mắc kẹt.được dịch với sự cho phép của tác giả.…
"Nhìn tao đi nào, Misaki.Chỉ cần nhìn một mình tao thôi là đủ rồi."…
Chỉ còn lại một sắc trắng thuần, sạch sẽ đến chói mắt.…
Cũng như cái cách mà Kenma luôn gọi người kia bằng họ (được rồi, thật ra là biệt - danh - xuyên - tạc - từ - họ) thay vì tên thật - dầu cho cả hai đã quen nhau từ cái thuở miệng còn hoi sữa, và khách quan mà nói thì đã thân thiết vượt qua mức độ có thể gọi thẳng tên nhau từ lâu; việc luôn có một khoảng cách vô hình nho nhỏ giữa hai người họ vẫn luôn được coi là nghiễm nhiên. Chẳng cần một lý do rõ ràng chính đáng, hay thậm chí là lời giải thích bao biện nào.Mặc dù cái khoảng không vốn chẳng đáng để tâm ấy cứ ngày một dài hơn, rộng hơn, như thể đôi cánh của một con đại bàng đang kì phát triển vậy. Và nó cứ thế vươn ra như một nhành cây khổng lồ, đẩy hai người họ ra xa thật xa, tới hai cực tận cùng của mặt đất, gọi tên chẳng tới, với tay theo cũng chẳng kịp.Cho đến một ngày nọ, khi Kuroo đột ngột quay đầu lại, thì cái dáng bé nhỏ gầy gò thân thuộc kia đã chẳng còn ở đó nữa rồi..."Đừng đánh thức tôi dậy."…
"Cậu có thích chơi nối từ bằng tranh vẽ không?Tớ thì thích lắm.Hay là tụi mình cùng chơi nha?Nửa kia của tớ ạ."- - -Disclaimer: Tôi không sở hữu Katekyo Hitman Reborn, cũng như toàn bộ các hình ảnh được sử dụng trong bộ fic này (bao gồm cả ảnh bìa)..Note: Món quà sinh nhật siêu muộn cho bạn @yukine7227. ;;; v ;;;Key°tan, xin lỗi cậu vì đã tặng quà muộn như thế này nha. Nếu cậu không thích món quà này thì cứ hú tớ một tiếng nhé, tớ sẽ đổi cho cậu bộ khác liền hà. QwQ Anyway, sinh nhật vui vẻ nha!!! \\(^0^)//…
Có một bức tượng giống hệt người sống trong bảo tàng, và nó biết động đậy.Có một bức tượng mọc ra lông vũ mỗi lần Shuichi gọi nó bằng tên.Có một bức tượng đã tự xưng mình là Thiên thần hộ mệnh của Shuichi.Có một bức tượng đã nói nó yêu cậu hơn bất cứ thứ gì...("Vậy, chính xác thì, anh yêu tôi hay yêu [sự thực] đang ẩn náu bên trong tôi?"Rantarou chỉ mỉm cười, nhẹ nhàng mà buốt lạnh. Một nụ cười, rõ ràng chẳng có chút gì là giả tạo, nhưng lại trát lên đôi mắt gã cái đắng chát đến chạnh lòng. Như thể biết bao xúc cảm, biết bao câu từ ứ nghẹn chôn sâu bấy lâu đều theo cái nhếch môi nhẹ tênh ấy, lan tràn.Gã chậm rãi, run rẩy áp tay mình lên gò má Shuichi."... Xin lỗi em."Shuichi không nói gì thêm.)…
Em có thích nghe kể chuyện cổ tích không?…
Writer: SoraCategory: Omegaverse!au; Fanfiction; Romance.Rating: [T]Pairs: Choi Soobin × Kang TaehyunStatus: On-goingSummary: Choi Soobin - vị Thái tử cao quý, người đứng đầu trong danh sách thừa kế vương vị bất ngờ công bố sẽ đính hôn với Taehyun của dòng họ Kang - omega bị cả giới quý tộc giễu cợt là "bóng ma thư viện". Thế nhưng ít ai biết được rằng sau lớp vỏ bọc Thái tử phi hào nhoáng, Taehyun chỉ chấp nhận hôn sự nhằm mục đích trốn khỏi các nghi thức xã giao và vũ hội mai mối trong giới quý tộc, để dành trọn thì giờ chìm đắm vào những quyển sách quý giá của em và cả những quyển chỉ có trong văn khố Hoàng gia - nơi chỉ một số người thân cận và nội bộ hoàng tộc mới được phép tiếp xúc.Note/Warning:+ OOC TXT.+ Mình không rành về hệ thống rating vì hình như mọi người cứ dùng tá lả cả 2 hệ thống. cuối cùng thì mình lấy chữ [T] trộm vía chắc mấy bạn đọc fanfiction thì bé nhất cũng đã cấp 2 cả rồi.06/05/2024 - ...…
Sự khác biệt làm nên mỗi con người chúng ta. Chỉ vì không chấp nhận được sự khác biệt mà lại phải từ bỏ chúng sao?Không.Đây là một câu chuyện ngẫu hứng do tác giả nghĩ ra, kể về một chuỗi sự kiện (có thể là ngẫu nhiên) liên tiếp nhau về cuộc sống bình thường của cậu học sinh cấp ba trên hòn đảo Pulau Rintis. Bảy con người, bảy tính cách, bảy "thế giới quan" khác nhau; sống chung trong một "ngôi nhà", chuyện gì sẽ xảy ra?Không còn là về tình yêu đôi lứa nữa, câu chuyện này là về sự thấu hiểu, cảm thông, nhận thức về bản thân và thế giới xung quanh. Khám phá thế giới nội tâm qua những sự kiện trong cuộc đời của một con người. Chính là "Những con người lập dị".[Khả năng drop cao]…
Người ta bảo tôi đánh vần hai chữ "tuổi trẻ"; tôi bâng quơ đặt bút, viết nhầm thành tên em.…
Những DOUJINSHI về ensemble starts.Lưu ý:-Truyện sẽ không được ra đều đặn vì rất lười- Có couple với Anzu -Không có ĐAM MỸ vd: LeoSuou, MaoRitsu,...-Truyện tự dịch (do thích quá và đa số chap chưa xin) nên sẽ có một số chỗ còn sơ sót Xin mọi người thông cảm và xin không Reup ở bất kì đâu…
Bởi vì bên trong và bên ngoài màn hình điện thoại vốn là hai thế giới khác nhau hoàn toàn.…
Tận thế đến theo cái cách mà chẳng ai ngờ nổi.Dữ dằn và hung bạo như một con thú săn mồi với cái bụng rỗng cồn cào vì đói, nó lao đến, nhanh đến mức tôi chẳng thể thấy rõ, và nuốt chửng hết thảy.Những căn nhà xập xệ tạm bợ ở Khu Đồ Bỏ, những căn biệt thự đồ sộ lộng lẫy xa hoa ở thủ đô Saspiens, những bia mộ đá lạnh lẽo trăm năm chẳng hề được động đến ở Thanathos, và cả con người. Những con người hèn nhát và ngu muội không biết đến bất cứ thứ gì ngoài nhung lụa và những trò giải trí xa hoa vô độ ấy.Có cả tôi, và họ nữa.Chúng tôi đã chết.Tất cả đều đã chết.Nhân loại tận diệt rồi.Phải.Tôi đã "chết rồi".Tôi đáng ra phải "chết rồi"..."Chết" giữa cái biển lửa bất tận năm ấy.…
"Xin chào, tôi là Chúa.Chí ít là trong thế giới mà tôi đang thấy này đây, tôi là kẻ có quyền hành cao nhất. Tôi là kẻ đã tạo ra, và cũng sẽ mãi mãi là người điều hành cái vương quốc phẳng lì vốn chỉ nên gói gọn trong vài mặt giấy này. Đáng lý ra, tôi phải là một kẻ ngoài cuộc, được bảo vệ bằng một lớp màn hình tinh thể lỏng dày cộm và hàng tỉ những vi mạch phức tạp ngang bộ não một con người; đáng lẽ ra tôi phải đang ở phía bên kia, và điên cuồng lướt tay trên những phím chữ trắng đen, Nhưng mà, bằng một cách nào đó, tôi lại đang ở đây.Thế giới này chẳng có loài động vật nào khác ngoài con người cả. Cái giống loài mà tôi đã bỏ công đắp nặn ai ngờ lại man rợ đến vậy; bị chi phối hoàn toàn bởi bản năng bài xích ngoại lai, chúng diệt tới tận gốc tất thảy những sinh linh không phải là đồng loại của chúng.Mà, với tư cách là một vị Chúa, tôi không thể chấp nhận sự một màu tẻ ngắt này được.Cho nên, nói thế nào bây giờ nhỉ... từng người, từng người bọn mi đều đã được diễm phúc tái lai tạo với một loài động vật khôn ngoan, thiêng liêng và xinh đẹp hơn bọn mi biết bao nhiêu rồi đấy. Nói cho một cách đơn giản hơn thì, ta đang trừng phạt bọn mi đấy, lũ nhân thú đáng yêu của ta ạ.Tôi còn mất công lựa kĩ loài vật nào phù hợp với cá tính của ai kia, nên chắc sẽ không sao đâu nhỉ?Vậy,cứ thoải mái mà tiếp tục cắn xé nhau đi nhé."[Bíp.]…
▬welcome to Eccentric Planets!Let's explore a new world together…
... Cánh cửa gỗ cũ kĩ chậm rãi mở ra. Bên trong là một mảng đen xì đặc quánh vô tận.Những bóng hình mờ nhạt như ẩn như hiện dưới vạt áo dày cộm của bóng tối, và nơi tận cùng của đêm đen ấy, sắc bạc lạnh lẽo của kim loại lóe lên, lạnh buốt tới rợn người.Thập tự giá. Một cây thập tự giá lộn ngược to tổ chảng.Mẹ nó, có cần làm màu thế không hả?!Khúc trường ca của bóng đêm vang lên, lởn vởn mãi quanh tai, giống như một khúc cầu siêu, lại cũng giống như một bài ca nguyền rủa, ăn sâu mãi vào trong tiềm thức tôi, đến mức dù có dùng giẻ sắt mà cọ đến nát tay đi chăng nữa cũng chẳng thể xóa sổ nổi.Đến bây giờ, tôi vẫn còn nhớ như in cái bài ca chết tiệt ấy.Giai điệu rất nhẹ nhàng, lại dễ thuộc nữa, giống như một bài đồng dao vậy.Khúc đồng dao của điạ ngục..."Xé xác nó đi, róc thịt nó đi, dù chỉ là một mẩu xương cũng không được phép để lạiKhông có vị tha, không có bao dung nhân hậu, chỉ có dục vọng chi phối cả tâm canNguyện ước của người là mệnh lệnh của taHãy trao cho ta thứ người trân quý nhất, ta sẽ dâng cho người trái cấm ngọt ngào nàyNguyên tội, bản tội, 108 tội ác của nhân loại...Tham lam, cao ngạo, phẫn nộ, hờn ghen, ác thực, biếng nhác hay dục vọngHãy cùng ta, đi đến chốn cực lạc của Ác ma..."Bước lên một bước, là bóng đêm vô tận. Lùi xuống một bước, là ánh dương ấm áp ngọt ngào. Dụng ý ra sao, đã quá rõ ràng.Một bước, hai bước, rồi ba bước...Cánh cửa gỗ nặng nề đóng sầm lại sau lưng.Tôi cứ thế vô thức tiến về phía trước, như một con rối khôn…