Mô Tả Chi Tiết: Người Vợ Vô Giá Của Tôi ƠiHạ An Nhiên chấp nhận cuộc hôn nhân hợp đồng sáu tháng với Lâm Đình Phong, CEO lạnh lùng, người nhìn cô bằng ánh mắt khinh miệt vì nghĩ cô tham tiền.Nhưng Đình Phong không hề biết rằng, người vợ hợp đồng này lại chính là thiên tài kiến trúc Senna và chủ nhân của Quỹ Ánh Sao bí ẩn-người đã lặng lẽ dùng tài năng và tài sản để bảo vệ sự nghiệp và tính mạng của anh.Khi bí mật vỡ lở, sự kiêu ngạo của Đình Phong sụp đổ. Anh nhận ra mình đã đánh mất người phụ nữ vô giá của đời mình. Giữa hối hận tột cùng và âm mưu từ đối thủ, Đình Phong phải chiến đấu không ngừng để giành lại niềm tin và tình yêu của An Nhiên, trước khi cô rời đi mãi mãi.…
văn án Câu chuyện kể về tình yêu của 2 chàng trai vốn chẳng có quan hệ gì với nhau, nhưng vận mệnh lại để họ gặp nhau, để họ biết thì ra hạnh phúc chính là như vậy. Hứa Thịnh An là con cả nhà họ Hứa nhưng mẹ cậu mất sớm, cha không thương mẹ kế lại không yêu. Chính vì ít nhận được tình yêu của cha mẹ nên cậu trải qua những tháng ngày sống trong cô đơn và buồn tẻ. cho đến một ngày cậu gặp được anh người con trai mà cậu vừa gặp đã yêu. Anh đối xử ấm áp và dịu dàng với cậu. Cho cậu biết thế nào là yêu và được yêu. Tống Minh vừa học trung học đã phải đi làm để kiếm tiền giúp đỡ cha mẹ chang trải phần nào cuộc sống. Mẹ anh mắc bệnh tim cha anh luôn phải chạy chữa kiếm tiền mua thuốc men và nuôi cả gia đình, chính vì vậy anh đã phải tự lập từ sớm. Luôn sống máy móc giữa học tập và công việc khiến cho anh cảm thấy cuộc sống này thật áp lực. Rồi anh gặp cậu người thiếu niên trong sáng và ấm áp là ánh dương của đời anh. Để cậu cảm thấy hạnh phúc hơn anh muốn mình trở nên thật mạnh mẽ.Có những người họ sống là để dành cho nhau, anh và cậu chính là như vậy.Họ đến với nhau bằng cách nào mời mọi người cùng theo dõi nhé!…
Cuộc sống yên bình chứ không phải xô bồ, năng nổ mà vẫn thú vị. Nghe hơi mâu thuẫn nhỉ. Nhưng "cuộc sống mà", điều gì mà chẳng xảy ra được 😅🤷♀️😉. Cuộc sống hàng ngày này đã đủ áp lực, mệt mỏi và có lắm drama rồi. Vậy thì tại sao chúng ta lại không tự tạo cho mình một nơi chốn bình yên để tìm về nhỉ. Hoặc nếu các bạn chưa tự tạo hoặc tìm cho mình được một nơi chốn như thế thì cứ thử đọc những dòng chia sẻ này của mình- một cô nàng 22 tuổi bình thường như bao cô gái khác và có một lối sống đơn giản, bình yên lắm. Mình không dám tự nhận đây là một nơi sẽ giúp các bạn thư giãn hay tìm thấy bình yên gì sau mỗi ngày học tập hay lao động vất vả. Nhưng mình mong qua những lát cắt, những mẩu chuyện hay những chia sẻ vụn vặt, nhỏ bé trong cuộc sống đời thường của mình, mọi người có thể thấy được một chút gì đó của bản thân, cảm nhận được những cảm xúc của mình và cùng mình tận hưởng những trải nghiệm trong cuộc sống của mình. Giới thiệu sương sương như vậy là đủ rồi. Giờ mình vào vấn đề chính thôi hả. Rồi chúng ta lại vừa cùng nhau tâm sự vừa thảo luận thêm sau ha. Cùng bắt đầu nào 💪🤩😊😉👍!…
" reng reng reng ... " cái chuông đồng hồ chết tiệt nó lòm còm ngồi dậy , khuôn mặt xinh xắn tự nhiên mà cau mày lại , nhăn nhó nhìn đồng hồ chỉ đúng 6h sáng " trời ơi , 6h 6h sáng òi ak trời " miệng chữ A mắt chữ O của nó hắ hóc ra , nó cuống cuồng nhảy ra khỏi cái tổ ấm của nó , chạy lăng xăng như gà mắc dây thun , vệ sinh cá nhân , thay đồ , trang điểm nhẹ , đeo trang sức ( đồ hay đeo đi học ) chảy tóc ,, bla bla mất 15 phút , lật đật chạy xuống nhà mà k thèm để ý đến phần ăn sáng của mik , vội vàng cầm tiền ăn vặt đc để sẵn trên bàn , miệng lấp la " con chào bố con đi học " òi 3 chân 4 cẳng phi thẳng ra cửa . Anh 2 nó đang đứng chờ sẵn ở ngoài , " lẹ lên , chậm hơn rùa " giọng ns lạnh băng đó lm nó ngước nhìn , mỉm cười nhẹ òi phi thẳng lên xe , ôm chặt ah nó " hì hì chỉ có 2 hỉu e nè , thun thun " ah nó mỉm cười nhẹ trong vòng 2 giây òi trở lại bình thường . Cũng may hôm nay là ngày đầu tiên nên k trễ , ae nhà nó mới buwocs ra khỏi chỗ giữ xe thì cả đống đứa bu vào như kiến thấy mỡ , haizzz đẹp cũng khổ ghê ta , khó khăn lắm mới thoát đc đó , cực khổ lắm . Ah 2 giúp nó tìm đc lớp mới òi mới ik tìm lớp cho mik , vào lớp ai cũng ngớ người nhìn nó nhất là bọn con troai ak , nó đảo mắt nhìn 1 lượt , miệng cười tươi , " á bồ ây òi , nãy jo tìm hoài " nó la lên khi thấy con nhỏ bạn thân nó ngồi ở dưới lớp , " đi âu mà trễ vậy , lm ngta lo cho bồ quá tr lun nè " cái giọng ấm áp đó phát lên nghe ấm lòng bít bao , " thôi thôi tí nữa sẽ bù cho bồ 1 bữa thật no nê nha , chịu k bảo bối iêu ? " nó tỏ vẻ đáng iu trc mặt cô bn thân .…
Khi màn đêm buông xuống, Ratio lại một lần nữa nhận ra rằng dưới bầu trời đầy sao kia, con người thật nhỏ bé làm sao. Những sinh mệnh như trò tiêu khiển trong tay các vị thần, những mạng sống bước đi trên con đường đã được định mệnh vạch sẵn.Dẫu vậy, đâu đó ở nơi tưởng chừng như xa vợi mà cũng thật gần gũi kia, Ratio đã tìm thấy nó. Một ngôi sao với ánh sáng le lói, như ngọn nến chập chờn tưởng chừng sắp tắt nhưng lại mạnh mẽ thổi bùng lên sức sống. Một vì sao, chẳng thuộc về bất cứ ai. Một con người, ngỡ rằng mong manh yếu đuối hoá ra lại mạnh mẽ đến không tưởng. Một sinh mệnh như vậy, vừa phiền phức mà lại vừa đáng thương. Cậu ta thôi thúc bản năng tò mò của Ratio, rằng anh phải tiếp cận cậu, làm quen với cậu, tìm hiểu mọi thứ về cậu. Rốt cuộc đó là lý trí khao khát tri thức hay là cảm xúc thèm khát đến từ bản năng của một Alpha? Ratio chẳng biết nữa, những gì anh quan tâm lúc này chính là phải tới gần cậu ấy, gần hơn, và gần hơn nữa.Cho tới khi anh vươn tay chạm tới mái tóc vàng mềm mại tựa màu nắng, chạm mắt với đôi mắt tựa viên đá quý đầy mê hoặc, và nghe được giọng nói tựa mật ngọt chảy vào tai. Aventurine, ngôi sao đặc biệt nhất giữa bầu trời đầy sao, là ánh sáng mà Veritas Ratio muốn một lần được chạm vào, dẫu nó có xa vời hay là sát ngay cạnh bên.start | 9.7.25…
An vốn là một người có cuộc đời tăm tối. Nhưng rồi vào cái ngày định mệnh ấy,từng kẻ cứ bước vào cái cuộc sống ấy của em. Ánh sáng trong em dần được thắp lên...Nhưng rồi,nó lại vụt tắt một lần nữa. Thật tội cho An-cho cái hy vọng mỏng manh mà em vừa chạm tới. Những kẻ tưởng như đang kéo em ra khỏi vực sâu, tưởng như đang đem đến cho em cảm giác được quan tâm, được yêu thương, được tồn tại... thì hóa ra chỉ là những ánh sáng nhất thời. Ánh sáng chưa kịp ấm đã tàn... Từng người,từng người cứ thế bỏ em lại nơi trần thế khiến em nhận ra chính bản thân mình cũng chẳng thuộc vềm bất cứ ánh sáng nào cả. Ở cuối con đường, thứ còn lại bên cạnh em không phải là ai khác - mà chỉ là sự cô độc mà em đã quen thuộc từ đầu. Một câu chuyện về những gặp gỡ định mệnh, về yêu thương nở muộn, và về một cái kết không ai mong muốn...Chỉ là khoảng tối quen thuộc đang mở rộng, mời gọi em trở về nơi em vốn thuộc về. Những người từng bước vào đời An-dù chỉ trong chốc lát-đã để lại vệt sáng đẹp đến tàn nhẫn. Nhưng ánh sáng càng rực rỡ, khi tắt đi lại để lại một khoảng tối sâu đến mức không thể lấp đầy. Copyright belongs to Vux_!8…
Nếu để mà nói khoảng thời gian tôi phải chuyển từ thành phố về quê học còn thú vị hơn cả quá trình "cấy tạo và nghiên cứu tiến độ của mầm xanh công nghệ mới" của nội. Không những thế, "Hà Bá" Tùng tôi đây còn chưa từng nghĩ sẽ có một ngày mình phải e ấp ngại ngùng nắm tay con nhỏ lớp trưởng "bà chằn" thứ dữ mà né tránh ánh mắt hừng hực khói lửa của đám loi choi kia.-o0o-Tàn nắng ướp mật vàng óng bao phủ cả tán cây lộc vừng, chiếu rọi từng chiếc lá màu xanh biếc mát mắt, kể cả gió cũng đung đưa những nhánh hoa sắc đỏ rực rủ xuống như đang nghỉ ngơi giữa ban trưa.Nắng hôm nay gắt hơn mọi khi, cảm giác như từng tấc da tấc thịt đang được nung chảy dưới nóng hầm hậm dưới sân trường tràn ngập tiếng ve râm ran."Tùng, Tùng, Tùng! Coi tui nè!""Tao đang bận ngủ trưa, bạn lớp trưởng bay đi chỗ khác đi ạ!"Nhỏ Tâm lay người tôi dậy, mãi sau mí mắt tôi mới chịu mở ra thì lại nghe nhỏ hào hứng khoe hành trình tìm được mấy chậu hoa mười giờ mới nở sau sân trường. Nhỏ ríu rít nói liên hồi, lâu lâu lại lấy cuốn sổ cô nhờ nó mang giúp mà đem ra quạt cho tôi cho đỡ nóng.Hóa ra, từ lúc nhỏ Tâm đến cạnh bên, ngày hạ chí cũng không gắt gao đến mức khủng khiếp như tôi nghĩ.…
Tôi ở đây,nơi đêm lặng thinh,nghe tình ca,cô đơn, nhớ nhà và thương mẹ.30 phút trước tôi ngồi trong WC và nức nở vì thương mẹ,nhớ mẹ.Những kỷ niệm không phải do chúng ta quên đi,mà do chúng ta đã không nhắc đến nó,cứ thế nó mờ nhạt dần.Tôi muốn ghi lại hết thảy những kỷ niệm đẹp đẽ của tôi dưới mái nhà yêu dấu suất những tháng năm còn bé,dù có thể tôi đã không nhớ hết,và cả những năm tháng bây giờ và về sau nữa,đơn giản vì tôi sợ tôi sẽ bỏ quên mất điều hạnh phúc nhỏ bé nào đó mà cuộc đời này,gia đình tôi đã đem đến cho tôi.Vì bố mẹ tôi đã cho tôi quá nhiều yêu thương,quá nhiều hạnh phúc thế nên tôi sợ tôi sẽ quên đi 1 vài điều nho nhỏ,mà tôi không muốn quên đi dù nó chỉ là rất nhỏ.Tôi đã lớn lên trong sự yêu thương vô bờ của bố mẹ ,của anh trai,của ông bà và còn nhiều con người xung quanh tôi nữa,tôi biết ơn họ,thực sự lời cám ơn là không đủ đối với những gì mọi người đem đến cho tôi.Có những buồn đau,có những giọt nước măt,có chuyện buồn và cả chuyện vui,tất cả những điều đó để tôi trưởng thành,để tôi biết yêu thương,để tôi trở thành một người hoàn thiện hơn.Cảm ơn mẹ,đã đưa con đến thế giới này !…
Có những cánh cửa không được làm bằng gỗ, cũng không có bản lề. Chúng không kêu lên khi mở ra, và càng không để lại tiếng vang khi khép lại. Chúng không dẫn đến một căn phòng khác, cũng không chia cắt hai khoảng không quen thuộc.Chúng là thứ gì đó lớn hơn cả thế. Lớn hơn một bức tường, lớn hơn một thành phố.Có khi... lớn hơn cả một cuộc đời. Người ta chỉ nhận ra những cánh cửa như thế tồn tại... khi đã bước qua. Và Charllia - một cô gái bình thường đã không may trải nghiệm điều đó--------Thể loại: kỳ ảo phép thuật, du hành tới thế giới khác. Truyện không có tuyến tình cảm rõ ràng, chỉ tập trung vào hành trình khám phá của nhân vật ở thế giới khác. Đây là câu chuyện tác giả đã ấp ủ rất lâu, lấy cảm hứng về một thế giới đầy những sắc màu kì diệu mà tác giả luôn mơ mộng.Lưu ý: truyện còn nhiều thiếu sót, mong độc giả góp ý nhẹ nhàng.…
Năm ấy Hạ Mạc Thần vừa tròn 8, lại chứng kiến kết cục bi thảm của gia đình . Cha nằn nặc đòi ly thân với mẹ cậu , rước người đàn bà mà ông cho là người ông yêu nhất về . Mẹ cậu vì sốc mà trước cảnh gia đình êm ấm tan vở mà đổ bệnh nằm liệt giường . Cậu trong đêm mưa gió chạy đến nhà chính của Hạ gia khóc 1 đêm , vừa khóc vừa đập đầu , có thế thấy rõ huyết từ trán cậu đổ ra thấm đẩm mặt đất . Gia nhân trong nhà không nhịn được liền lén đưa chút tiền cho cậu để cậu cứu mẹ . kết quả chưa đi được ba bước , bị quản gia trong nhà phát hiện đánh người gia nhân kia đến **ết trước mặt cậu mặt cậu gào thét . Cậu nhìn huyết tươi tuôn ra từ người kia từ từ tràn lan đến mình mà không khỏi nôn nữa , rồi vùn vẫy chạy về cứu mẹ nhưng .. vẫn là không kịp về đến nhà mẹ cậu đã ra đi vừa sốc vừa bàn hoàng , cậu ôm mẹ khóc nấc , đến khi có người phát hiện thù đã 3 ngày sau . Thi thể của mẹ cậu đã bắt đầu phân hủy . Còn cậu bị ngất xỉu với hơi thở yếu ớt tưởng như không còn sống . Rất may ông nội cậu đã trở về nhà biết hết ông vội tìm đến đưa cậu đi khám chăm lo cho cậu nhưng cậu dường như lúc nhớ lúc không , trở thành một kẻ ngốc , lúc nào cũng đòi mẹ , không thì sẽ nói nhảm , rồi lại cuộn mình một góc cậu chân thành đến độ bị gạt bắt nạt cũg chẳng dám phản bác . cha cậu vì nể tình mẹ và vì ông mà giữ cậu lại . Nhưng vào một hôm cuộc sống của cậu bị đảo lộn rồi , cái cuộc sống tồi tệ ấy liệu nó sẽ ra sao?…
Gái nhà lành x Trai nhà giàu 😞Gái dịu x Trai hỗnCâu chuyện vớ vỉn, có thể sẽ tình ơi là tình...*Trích đoạn:"Mày cứ qua lại với mấy thằng không ra gì đi. Đến lúc ông mách mẹ mày thì đừng trách ông miệng lưỡi vô tình!""Cậu bỏ ngay cái tật hỗn đi. Với lại ai thèm tí tởn cùng mấy thằng không ra gì!!!"Vũ cười nhạt hỏi:"Thế hôm bọn thằng Đức đánh nhau mày lao vào làm chó gì thế? Không có tao lôi ra thì đứa lùn tịt như mày thể nào cũng bị quần cho nát người. Tính làm mỹ nhân cứu thằng ất ơ à?"Tôi thấy nó tưởng tôi vì tình riêng mà muốn đỡ đòn hộ Đức thì cú lắm. Nhưng cái sự nền nã đã ăn vào trong máu nên tôi vẫn nhẹ giọng:"Do tui là lớp trưởng. Tất nhiên phải can thành viên lớp mình rồi. Ít nhất cũng câu được tí thời gian chờ thầy cô tới giải quyết mà..."Hình như nghe giọng tôi có chút ảo não phụng phịu, tên to xác nào đó cũng dịu lại đôi chút:"Lớp mày hết con trai sao? Kêu chúng nó can. Không biết đứng sang 1 bên hả? Học giỏi thế bọn kia gõ cho cái khờ người ra thì ai chơi với mày? Nghe câu này chưa: "Một con ngựa đau, cả tàu bỏ chạy." Nhớ vào đầu hộ tao."Tôi bật cười ha hả ha hả, tay cứ đập vào vai người bên cạnh. Bố khỉ. Chuyên Toán khi văn vở thì sẽ thế này hả? (...)…
"Có những người...ta đã từng nghĩ sẽ cùng đi hết cả cuộc đời."Năm 17 tuổi, My chủ động theo đuổi Đạt - cậu bạn ngồi sau lưng luôn lạnh nhạt với cô và từng thẳng thừng nói không thích kiểu con gái "quá loi nhoi".Một người hoạt bát như ánh mặt trời.Một người trầm lặng như cơn mưa đầu mùa.Tưởng chừng hoàn toàn trái ngược...nhưng cuối cùng lại trở thành thanh xuân của nhau.Họ cùng nhau lớn lên.Cùng bước qua những năm tháng thiếu thốn tình thương gia đình.Cùng trải qua tuổi trẻ, lời hứa và cả những ngày chỉ cần có nhau là đủ.Cho đến khi hôn nhân bắt đầu.Không có người thứ ba.Không có phản bội.Chỉ là sau nhiều năm,hai người từng rất yêu nhau...dần không còn biết cách yêu nhau nữa."Giữa Chúng Ta Chỉ Còn Là 'Đã Từng'"là câu chuyện về:- thanh xuân- tình yêu kéo dài suốt nhiều năm- những tổn thương từ gia đình- và hành trình học cách chữa lành của hai người trưởng thành.Bởi đôi khi...điều đáng tiếc nhất không phải là đánh mất một người.Mà là đánh mất cảm giác từng hạnh phúc bên người đó.…
LỜI NÓI ĐẦU CỦA TÁC GIẢ NHÁ: Chào các bạn .. tôi lần đầu viết nên chưa đc hay nên các bạn góp ý nhé... à quên tôi tên Thảo ạ.. facebook là Thảoo Chêm nhé(tên hơi bựa)..... thôi bây giờ triển luôn nha.Tình yêu là một thứ xa xỉ đối với nhiều người. Nó mang lại cho ta những niềm vui, hạnh phúc . Và cũng không quên dành cho ta những đau thương, mất mát.…
Người ta thường nói "Ta chỉ sống một lần trong đời." Để khích lệ mọi người hãy làm những gì mà mình yêu thích. Tuy nhiên, có quá nhiều thứ ràng buộc chúng ta, khiến ta không thể theo đuổi "ước mơ" của riêng mình. Và tôi, mang theo khát vọng được đắm chìm trong thiên nhiên và sống một cuộc sống đầy những lo toan. Không phải tôi không thể tự do theo đuổi ước mơ của mình, mà phía trước tôi còn nhiều thứ khiến tôi phải để tâm và lo lắng. Mãi đến khi, cuộc sống chỉ còn lại hai từ "chờ đợi" thì tôi mới có thể thanh thản tận hưởng điều mà tôi luôn mong ước bất lâu. Bỏ lại sau lưng bao muộn phiền, tôi như thể được tái sinh trong vọn vẹn vài tháng ngày xuân. Thay vì dành dụm tiền điều trị, tôi xin phép người nhà cho mình được đi đến nơi mà mình yêu thích nhưng chưa từng có dũng khí đi đến. Lạc vào trong biển hoa, cả thế giới dường như chỉ còn mình tôi tồn tại. Đắm mình vào dòng nước xanh ngắt, tôi cứ ngỡ mình đã tan chảy vào đại dương. Một lần được nhìn thấy chân trời vô cực, cứ ngỡ như thiên đường đang ở trước mắt rồi. Sau cùng, tôi trở về nằm trên mùi rơm đầu mùa. Hít hà mùi làng quê quen thuộc. Thực ra, mỗi một người đều có thể đi đến nơi chúng ta muốn đến. Tuy nhiên, còn quá nhiều sự ràng buộc khiến chúng ta không dám buông. Khi đã không còn sự ràng buộc nữa, khi ấy chúng ta mới dũng cảm lựa chọn cách sống riêng của chính mình.…
Kim Sao Mai là nhân viên hỗ trợ khách hàng của công ty "hệ thống". Đi làm được ba ngày, công ty phá sản. Sếp của cô, Simon Everwood, bị sợ xã hội và là nam thụ ngôn tình. Bạn cùng ban của cô tất cả đều là âm binh đầu đinh. Đứa khùng đứa điên, chung quy đều trốn viện tâm thần mà ra. Bạn thân của cô, Việt Long, mồm nhanh hơn não, nói trước nghĩ sau, mê trai nhưng thích làm cha của trai. Trời đất dung hoa, vạn vật hãm l, nhưng ít ra cô còn có anh bias và con tiểu tam của sếp để bầu bạn...★ • ★ • ★written by: BKTT.started on:- 23/6/2023 (lên ý tưởng).- 1/7/2025 (xuất bản).ended on: ????tags: mlm (bl, đam, yaoi, tình trai), wlw (gl, bách, yuri, duyên gái), het (ngôn, shoujo, tình yêu), nhiều cp và cũng nhiều người độc thân, np, 1x1 và cả 1x2, xuyên nhanh nhiều kịch bản thế giới, cường nam cường nữ nhược nam nhược nữ đủ thứ,... Tóm lại là truyện này đầy đủ thể loại hết tags không đủ đâu!⚠️cw:- truyện có nhiều chi tiết đồi trụy, suy đồi đạo đức, cân nhắc trước khi đọc. Hãy là độc giả khôn ngoan, biết phân biệt giữa thế giới thật và tác phẩm giải trí.- có một số nhân vật có tính khí khó ưa đáng ghét, không cấm ghét nhưng đừng vì ghét mà ngôn từ thù địch quá đáng ở phần cmt.…
*Tác giả: Ms. North*Văn án: Có bao giờ bạn nghĩ về việc cố nhớ lại những giấc mơ của mình rồi ghi lại những giấc mơ đó. Nhưng rồi bạn lại quên đi mất? Những giấc mơ kinh khủng diễn ra trong đầu bạn, mà khi tỉnh dậy bạn chỉ cảm thấy hoảng loạn, thở gấp vì những hình ảnh ám ảnh đó vẫn còn luẩn quẩn trong đầu bạn? Hay mỉm cười những trải nghiệm về điều ngọt ngào trong giấc mơ vừa nãy. Liệu thật sự có điều gì đó bí ẩn đằng sau mỗi giấc mơ đã diễn ra không? Chắc chắn bạn sẽ đặt câu hỏi giống tôi. Bạn có thắc mắc về giấc mơ của chàng trai nào khác không? Họ mơ gì? Có mơ giống mình không? Giấc mơ của họ giống mình y đúc ư? Vậy. . . bạn có muốn khám phá giấc mơ của tôi, cùng tôi ghi lại những giấc mơ đó với hy vọng viển vông rằng định mệnh giữa hai con người thật sự có mối liên kết bất ngờ. *Tình trạng: Đang ra*Lịch đăng: không cố định, khi nào mình mơ thấy thì mình sẽ viết luôn -------------------------- *Nhân vật chính tuyến: tôi *Nhân vật phụ: tất cả nhân vật phối hợp cùng…
A sport megtanít mindenre. Az életben nem az a fontos hogy milyen ruhát hordassz vagy hogy mennyi pénzed van. A sport megtanít arra hogy tiszteld a másikat.Ez az én mesém:Én egy nagyon izgő mozgó gyerek voltam ezért anyáék azt akarták hogy sportoljak valamit. És mivel a báttyám focizott ezèrt én is azt választottam. Eleinte nem éreztem túl jól magam mert fiúkkal jártam egy csapatba.Én bal lábas vagyok. De telt múlt az idő és elkezdtek elfogadni mert nem voltam lányos,mindig is a fiús cuccokat szerettem. 2013 telén a terembe jártunk edzeni mert hideg volt kint. És akivel jártunk fel kocsival ő abbahagyta a focit és nem tudtunk feljárni. Ezért ezt abbahagytam. De mielőtt elmentem focizni anya régi albérlője megkérdezte hogy nem mennék-e kézilabdázni akkor anyáék nemmel válaszoltak mert akkor kezdtem el focizni. De így ahogy abbahagytam megkérdeztük hogy mehetek-e és azt mondták hogy persze.Eljött az első nap. Eleinte csak szivacskézire jártam mert a rendes kézihez kicsi voltam.…
---Sau khi thi xong, tôi vội vàng thu dọn đồ đạc, lấy cặp chuẩn bị đi về nhà. Gần ba tiếng rưỡi ngồi trong phòng thi khiến đầu óc tôi quay cuồng, người mệt rã rời. Tôi chỉ muốn bước thật nhanh ra khỏi lớp, rời xa đống đề thi đau não kia.Vừa bước ra khỏi cửa lớp, chắc chỉ vừa đi được khoảng 2cm, thì...Tôi xém nữa thì va thẳng vào người của một bạn nam nào đó vừa đi ngang qua.Tôi khựng lại, bất ngờ đến mức tim như đập mạnh một nhịp. Nhưng chưa kịp phản ứng gì, thì cậu ấy chỉ... liếc nhìn tôi một chút rồi bỏ đi, không nói gì.Tôi vội vàng bước đi thật nhanh như thể chưa có chuyện gì xảy ra, rồi rẽ sang bên lớp kế bên - nơi bạn thân của tôi vẫn đang thi. Tôi đứng đợi ở đó, định bụng sẽ cùng bạn ấy về nhà cho đỡ buồn.Nhưng trong lúc chờ đợi, khoảnh khắc vừa rồi bỗng dưng quay lại trong đầu tôi một cách rõ ràng, khiến trái tim tôi lại đập mạnh như lúc nãy.Tôi bối rối quay nhìn xung quanh - và rồi chợt thấy bạn nam lúc nãy đang đứng ở xa phía gần cuối sân trường. Dù khoảng cách khá xa, nhưng tôi nhận ra rất rõ...> Cậu ấy cũng đang nhìn tôi.Chỉ trong vài giây, ánh mắt cậu ấy dời đi. Cậu quay lưng, bước đi, để lại trong tôi một cảm giác lạ lùng - như thể một điều gì đó vừa bắt đầu, dù chưa ai kịp nói với ai một lời nào.Lúc về, trong đầu tôi cứ mãi lặp đi lặp lại khoảnh khắc ấy. Một chút va chạm. Một ánh nhìn. Một thoáng ngập ngừng. Tôi cứ băn khoăn mãi: "Cậu ấy là ai nhỉ? Học lớp nào?"Tôi đem chuyện kể lại với vài đứa bạn. Sau một hồi tra hỏi và đoán già đoán non, cu…
Chuyện về nguồn gốc hình thành và lịch sử của Middle-Earth (Trung Địa) trước thời điểm diễn ra sự kiện trong quyển "Chàng Hoobit" và 3 quyển "Chúa tể những chiếc nhẫn" của J.R.R Tolkien.Sau khi J.R.R.Tolkien qua đời,C.Tolkien tiến hành chỉnh sửa và biên soạn tiếp những đoạn bản thảo viết tay của cha mình để lại. 4 năm sau ngày mất của cha mình, C.Tolkien đã hoàn thành bản chỉnh sửa và cho xuất bản cuốn sách "The Silmarillion" (tạm dịch là Những viên ngọc Silmaril) vào năm 1977.Bản dịch Việt được "gdqt" lược dịch (bạn này có nhiều bản dịch phụ đề phim rất tốt). Bản dịch này nhìn chung khá hay, nếu bỏ qua vài tiểu tiết thì hiện tại đây đã là bản dịch (free) tốt nhất. Mạn phép đăng lên đây để chia sẻ cùng bạn đọc có hứng thú khám phá về vùng đất có tên Trung Địa này.Link gốc: https://docs.google.com/document/d/14IDA-Rjqt25nTz3sweKyKnzPmaXhG5JxXDsSksOKf_o/editBảo lưu: Mọi thông tin và hình ảnh trong bài viết này đều được sưu tầm trên internet. Tôi không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào về nội dung này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức giữ bản quyền nào, khi được yêu cầu, tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.…
Nhân Vật:Lâm Quỳnh Châu: 15 tuổi, là lớp trưởng, con nhà gia giáo, học hành đàng hoàng, không có khái niệm ăn chơi đua đòiVũ Tuấn Sơn: 15 tuổi, là lớp phó, con nhà tài Việt, học hành đàng hoàng. Nhưng ăn chơi cũng kh chịu thua ai, đẹp trai thì phải nói là xuất chúng, bao nhiêu cô chịu chạy theo nâng chăn sửa gốiKiều Ánh Huyền: Bạn thân Quỳnh Châu,Chấn Lâm Minh :Bạn thân Tuấn Sơn, đẹp trai, sát gái- Nội dung câu chuyện xoay quanh câuchuyện học đường của học sinh cuối cấp 2 , câu chuyện tình yêu tay2 tay 3 tay 4...vân vân và mây mây. Liệu rằng họ sẽ đến được với nhau dù sự chia xa đang cận kề. Bạn bè cấp 2, cấp 3 rồi cũng từ biệt, thế nhưng duyên nợ sẽ kéo họ lại bên nhau!? Mời các bạn đón đọc "Cậu thích tôi sao?"Tác giả: Hiilary ( oohiilary_TTL )…